cô, nhẹ giọng trấn an, “Không sao đâu, có anh ở đây.”
Anh làm việc trong phòng sách, thỉnh thoảng sẽ ghé vào phòng ngủ kiểm tra xem cô thế nào. Anh biết cảnh tượng ngày hôm nay dọa cô, nên sợ cô gặp ác mộng. Quả nhiên, cô vẫn mơ thấy ác mộng.
Q.8 – Chương 10: Lo Được Lo Mất
Tô Nhiễm nở nụ cười rạng rỡ, nhìn anh chằm chặp, cô giơ tay rồi chầm chậm nắm thành đấm, gằn từng chữ: “Đông Phương Bất Bại!”
Ô…
Lệ Minh Vũ ngây người, sau đó anh lắc đầu, cười bất lực.
Anh nói, “Được rồi. Vậy tiểu thư Đông Phương Bất Bại, tiểu thư có thể xuống trước, để tại hạ chạy xe vào gara không.”
Tô Nhiễm khinh bỉ bộ mặt chế nhạo giả dối của anh, cô im lặng mở cửa đi xuống xe.
Lệ Minh Vũ mỉm cười, dáng vẻ vừa rồi của cô rất đáng yêu. Anh khởi động xe chạy xuống gara…
***
Tô Nhiễm bước lên bậc thầm, định lấy chìa khóa thì cửa tự động mở toang…
Cô ngạc nhiên đẩy cửa, bỗng giật mình trợn to mắt, tay cô mất hết sức lực, chìa khóa rơi xuống đất.
Phòng khách lộn xộn, mọi đồ đạc trang trí đều bị ném lung tung.
Tô Nhiễm cảm thấy choáng váng. Đây là…
Lệ Minh Vũ đi đến, thấy Tô Nhiễm đứng chết lặng tại chỗ, anh lo lắng tiến lên, chưa kịp hỏi cô, ánh mắt anh đã ngẩn ra nhìn cảnh tượng trước mặt.
Tô Nhiễm đảo mắt lên lầu hai, toan vào trong xem xét, Lệ Minh Vũ đã giữ lại, cô ngoảnh đầu nhìn anh. Sắc mặt anh nghiêm túc, ra lệnh, “Chúng ta phải báo cảnh sát, không nên đụng vào hiện trường.”
Cô hiểu ý anh, gật đầu theo bản năng.
***
Người bên sở cảnh sát mau chóng đến nơi, hai chiếc xe cảnh sát đậu ngoài cửa khiến phòng làm việc càng náo nhiệt. Cảnh sát lục soát hiện trường, hỏi chuyện, rồi Tô Nhiễm cùng cảnh sát đi vào trong xem có mất đồ hay không.
Cuối cùng, mọi người hết sức kinh ngạc vì không mất thứ gì, thậm chí tiền để ở ngoài cũng không mất.
Cảnh sát khó hiểu, ăn trộm cạy cửa vào nhà, mà không cướp gì đi? Là do không có đồ cần thiết hay… đang trộm cắp thì nghe chủ nhà trở về nên trốn?
Vậy chỉ có hai khả năng hợp lý nhất.
Nếu đã không phải vì tài sản, thì là không kịp thời gian ăn trộm.
Có điều Lệ Minh Vũ thấy khả năng sau là quá nhỏ.
Cảnh sát rời khỏi, anh kiểm tra quanh phòng làm việc lần nữa. Lầu trên lầu dưới đều bị bới tung, chứng tỏ ăn trộm đột nhập vào đây khá lâu, theo lẽ thường tình sẽ đủ thời gian ăn cắp tài sản. Do đó, anh suy ra ngày hôm nay phòng làm việc bị trộm là do Tô Nhiễm giữ một thứ mà không nên giữ.
Tô Nhiễm hoang mang, ngồi run run trên ghế sô pha, Lệ Minh Vũ khóa kín cửa rồi đến ôm cô, cô cũng không giãy ra, túm chặt áo sơ mi của anh.
“Anh xin lỗi.” Anh cúi xuống hôn trán cô. Anh cảm thấy buồn bực và sợ hãi, nếu lúc đó ăn trộm vẫn còn trong phòng, Tô Nhiễm đi vào một mình sẽ rất nguy hiểm.
Tới buổi tối, Lệ Minh Vũ lau dọn khắp lầu trên lầu dưới. Tô Nhiễm ngồi trên ghế sô pha nhìn anh bận rộn dọn dẹp, cảm thấy bức xúc vô cùng. Nếu hôm nay không có anh ở đây, cô thật sự không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào.
Đợi dọn xong mọi thứ, Lệ Minh Vũ rót cho cô một ly nước, ôm cô vào lòng trấn an, “Không sao đâu, mọi việc cứ giao cho cảnh sát.”
Cô uống một hớp nước, gật đầu, nói, “Tiền tôi để ở đây không hề bị mất. Rốt cuộc tên trộm này muốn thứ gì? Tôi nghĩ không ra.”
Đây cũng là việc Lệ Minh Vũ không nghĩ ra, anh nhìn cô, “Gần đây, em có đắc tội với ai, hay nghĩ đến người nào khả nghi không?”
Tô Nhiễm lắc đầu, cau mày, “Không có, từ lúc sống ở phòng làm việc, cuộc sống của tôi rất đơn giản, tôi chỉ qua lại với người quen, không có gì khác lạ.”
Lệ Minh Vũ biết cô sợ, anh nhẹ nhàng xoa dịu, “Em đừng nghĩ gì nữa, không chừng chỉ là chuyện ngoài ý muốn.”
Phòng sách nhà họ Hòa.
Tiếng bạt tai vang lên, sau đó má phải của Hạ Đồng đỏ bừng bừng, cô ta nhìn chằm chằm Hạ Minh Hà, nước mắt chảy giàn giụa.
“Tại sao con lại nghĩ ra cách ngu thế này hả? Từ trước đến giờ con rất thông minh, nhưng mọi thứ đã tan tành bởi sự ngu ngốc ngày hôm nay của con!” Hạ Minh Hà nổi giận.
Hạ Đồng nén khóc, ôm gò má bên phải, giọng cô ta vừa ấm ức vừa cáu kỉnh, “Lẽ nào vì một cái lọ con không biết mà giết người ư? Con không nghĩ ra cách tìm được cái lọ đó, nên mới phái người đến phòng làm việc của nó.”
“Cuối cùng thế nào? Đồ thì không tìm được, mà còn thu hút cảnh sát! Con cho rằng cảnh sát sẽ bỏ qua?” Hạ Minh Hà giận đến run người.
“Con chưa nói là không tìm được.” Hạ Đồng rống to.
Hạ Minh Hà căm giận cảnh cáo Hạ Đồng, “Tốt nhất con nên giải quyết Tô Nhiễm, mau chóng tìm lấy cái lọ đó, nhưng không được dùng cách ngu dại như vậy lần nữa. Nếu tìm không được, con giết Tô Nhiễm cho ba!”
Hạ Đồng khóc nức nở, “Cái lọ đó là gì? Vì sao phải giết người?”
“Con nhớ cho rõ, Tô Nhiễm không chết thì ba chết!” Hạ Minh Hà quát lạnh, “Lẽ nào con muốn thấy nhà họ Hạ chúng ta sụp đổ?”
Hạ Đồng hóa đá, cô ta không ngờ một Tô Nhiễm nhỏ bé như thế lại có sức ảnh hưởng đến gia đình mình, cô ta cố kiềm nước mắt, “Tô Nhiễm đang sống chung với Lệ Minh Vũ, rất khó ra tay.”
“Khó cái gì mà khó? Chẳng lẽ Lệ Minh Vũ ở cạnh nó suốt hai mươi bốn tiếng một ngày? Con canh khi nào nó ở một mình, ra tay ngay cho ba.” Hạ Minh Hà khua
