Ring ring
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329990

Bình chọn: 7.5.00/10/999 lượt.

n dò thêm: “Trang Mẫn còn ít tuổi, mọi việc phải nghe ý của Thục phi, Thục phi cũng nên để Trang Mẫn có nhiều cơ hội rèn luyện một chút.”

Tôi thu chiếu chỉ của Thái hậu lại, uể oải tựa người vào hàng lan can, khẽ thở dài một hơi. Hoa Nghi tỏ ra hết sức khó hiểu. “Những lời này của Thái hậu thực là kỳ lạ quá, vừa muốn Trang Mẫn Phu nhân nghe lời nương nương lại vừa bảo nương nương phải buông quyền cho Trang Mẫn Phu nhân, rốt cuộc là ý làm sao chứ?”

Cận Tịch cười gượng, nói: “Ngoài Chu Nghi Tu lúc còn là Quý phi ra, chỉ có Trang Mẫn Phu nhân là được Thái hậu đích thân chỉ định hiệp trợ quản lý lục cung thế này thôi.” Hơi dừng một chút, nàng ta thấp giọng nói tiếp: “Yến Hy điện bây giờ náo nhiệt lắm, trong cung ngoài Quý phi và Trinh Phi ra thì ai cũng đã tới đó chúc mừng rồi, ngay đến Đức phi cũng không thể không nể mặt.”

“Cũng khó trách người ta lại như thế, Chu Nghi Tu vì được Thái hậu xem trọng mà đã trở thành hoàng hậu, bây giờ ngôi hậu xao động, Thái hậu hiển nhiên rất xem trọng Hồ Uẩn Dung, khó ai có thể đảm bảo nàng ta sẽ không trở thành hoàng hậu kế tiếp, với tính cách đó của nàng ta, mọi người trong cung có ai mà dám không bợ đỡ đây?” Tôi cúi đầu nhìn những chiếc móng tay dài hơn một tấc của mình, vì không bôi nhuộm gì nên tất cả đều có màu hồng phớt, thỉnh thoảng còn có mấy tia sáng mờ mờ ánh lên. “Quý phi thân phận tôn quý, không đi chúc mừng cũng chẳng sao, nhưng Trinh Phi cớ gì lại không đi vậy?”

Cận Tịch vội đáp: “Trinh Phi sau khi sinh nở thân thể vẫn luôn hư nhược, hơn nữa bấy lâu nay cũng chẳng thích qua lại với người ta, căn bản chẳng có bao nhiêu giao tình với Yến Hy điện cả, do đó chỉ sai người đưa quà mừng tới chứ không đích thân đi chúc mừng.”

Hoa Nghi nói chen vào: “Vì chuyện này mà Trang Mẫn Phu nhân rất không vui đấy. Nàng ta không ra vẻ giận dữ trước mặt người ta, chỉ nói là Trinh Phi thân thể hư nhược cần phải yên tâm tĩnh dưỡng, hai tháng tới không tiện hầu hạ Hoàng thượng, rồi kêu người bỏ lục đầu bài của Trinh Phi đi, không để nàng ta thị tẩm trong vòng hai tháng.” Rồi nàng ta thè lưỡi, nói tiếp: “Quan mới nhận chức thường phải ra oai với người ta, lần này Trang Mẫn Phu nhân làm thế quả là ghê gớm, chẳng biết Hoàng thượng có giận không nữa.”

Tôi đưa mắt lườm thị một cái. “Giờ là lúc nào rồi chứ, chớ nên ăn nói bậy bạ.” Sau đó lại khẽ thở dài. “Hoàng thượng xưa nay vốn chẳng để tâm tới Trinh Phi lắm, chắc sẽ không có dị nghị gì đâu.”

Hoa Nghi vội vàng đưa tay che miệng, không dám nói gì thêm.

Tôi ngoảnh đầu qua dặn dò Cận Tịch và Tiểu Doãn Tử: “Hiện giờ Yến Hy điện đắc thế, các ngươi ngàn vạn lần chớ có tranh đấu gì với bên đó, có việc gì thì cứ né tránh là được rồi, nếu quả thực không né tránh được thì hãy chịu khó nhẫn nhịn chứ đừng phản bác lại, càng không được để lộ ra nửa phần bất mãn nào. Đối với những người trong Vị Ương cung, các ngươi cũng nhớ phải dặn dò cẩn thận, đừng để xảy ra chút sai sót nào.”

Tiểu Doãn Tử vội vàng đáp “vâng” một tiếng, sau đó lại lén đưa mắt nhìn vẻ mặt tôi. “Nói gì thì nói, Yến Hy điện cũng đâu thể so sánh với Nhu Nghi điện của chúng ta, ngay đến Thái hậu cũng nói là bên đó phải nghe lời nương nương…” Y thấy tôi im lặng không nói gì, bèn câm bặt không dám nói tiếp nữa.

Tôi nhìn cảnh cây cối um tùm, xanh biếc bên ngoài cửa sổ, tâm trạng bất giác có chút thấp thỏm không yên, liền nói rành rọt từng chữ một: “Hãy ghi nhớ kĩ một câu này, chỉ cần là việc có liên quan tới Yến Hy điện thì nhất định phải né tránh và nhẫn nhịn.”

Cận Tịch dịu giọng khuyên nhủ tôi: “Nương nương kỳ thực không cần buồn phiền như thế.”

Tôi hơi nhếch khóe môi để lộ một nụ cười hờ hững. “Ta đâu có buồn phiền gì. Thời gian này chúng ta cần yên tĩnh một chút, có như vậy ta mới học được cái sự quyền mưu của Thái hậu.”

Cận Tịch mỉm cười gật đầu, không nói gì thêm.

Thời gian này Hồ Uẩn Dung cực kỳ đắc sủng, lại được Thái hậu thương yêu, ngay cả tôi cũng phải tỏ ra hết sức nhún nhường, thành ra trong chốn Tử Áo Thành này, nàng ta gần như có thể hô mưa gọi gió, đắc chí vô cùng.

Thái hậu mười phần xem trọng Hồ Uẩn Dung, ngay cả chuyện thành thân của ca ca tôi với Thừa Ý Quận chúa cũng giao cho nàng ta và tôi cùng lo liệu. Tôi tranh thủ lúc không có ai liền cười nói với nàng ta: “Thái hậu tuy nói như vậy nhưng Phu nhân biết đấy, hiện giờ bạc trong phủ Nội vụ không còn nhiều như xưa, mà đây dù sao cũng là chuyện của nhà họ Chân, nếu ta làm xuề xòa quá thì ảnh hưởng đến mặt mũi của Thái hậu và Trưởng công chúa, lại dễ bị người ta nói là làm bộ làm tịch, còn nếu ta làm long trọng quá thì e người ta sẽ nói là ta thiên vị nhà mẹ đẻ. Suy đi nghĩ lại, ta thấy chuyện này chỉ có thể nhờ vào muội muội thôi.”

Hồ Uẩn Dung nghe thế khẽ nở một nụ cười điềm đạm, chậm rãi nói: “Thục phi tỷ tỷ đã mở lời như thế rồi, muội tất nhiên không thể thoái thác, có điều chắc tỷ tỷ cũng rõ, thời gian gần đây biên cương với Hách Hách không được yên ổn lắm, tiền bạc đa phần phải dùng làm quân phí, lễ thành thân của Chân đại nhân với Thừa Ý Quận chúa muội tuy cũng muốn tổ chức thật long trọng nhưng hiềm r