duy nhất tôi biết được, tôi đã gây thù hằn không ít người. Từ thái độ Hạ tài nhân nhìn ra mọi người ghen tị và bất mãn tôi. Chỉ là Hạ tài nhân tự cao nên mới hành động lỗ mãng như vậy. Nếu ngày mai một người được thị tẩm, Hoàng thượng sủng ái đến nỗi liên tiếp có người ở sau lưng hãm hại, đúng là khó phòng bị, chỉ sợ kết cục của tôi so với Hạ thị còn thê thảm hơn !
Vừa nghĩ tới đây, lòng tôi sợ hãi. Tuy Hoa phi hơi mập mờ, nhưng trước mắt tạm thời xem thế nào, xem cô ta đối với tôi kiểu gì. Ngộ nhỡ tôi là cái gai trong mắt ả thì phải làm sao? Trong hậu cung này có 2 phe phái . Cha mẹ muốn tôi giữ lấy thân, nếu tôi bị tội, ngay cả Chân thị cũng bị chịu liên luỵ !
Tôi nhìn cánh quế rơi rụng đầy đất, trong lòng có chút tính toán !
Ban đêm gió thổi trên người không khỏi lạnh, chợt thấy trong người ấm áp . Hoán Bích ở phía sau tôi quan tâm : “ Hôm nay gió lớn, tiểu thư cẩn thận cảm lạnh.” Tôi cười mệt mỏi : “ Ta thấy mình có chút khó chịu, bảo Tiểu Quẫn tử mời thái y đến. Nhớ kỹ, chỉ cần Ôn Thực Sơ đại nhân.” Hoán Bích cuống quít kêu Lưu Chu ra dìu tôi vào, lại dặn Tiểu Duẫn Tử lậo tức đi mời Ôn đại nhân tới.
Ôn đại nhân đến rất nhanh . Bên cạnh tôi chỉ có Lưu Chu và Hoán Bích ở lại, còn những người khác ra ngoài canh cửa. Ôn Thực Sơ bắt mạch, lại nhìn nhìn sắc mặt tôi, trong mắt hiện lên tia nghi hoặc : “ Không biết bệnh tiểu chủ nguyên nhân do đâu?”
Tôi thản nhiên mà nói: ” Ngày trước muội bị chút kinh hách, buổi chiều lại nhiễm lạnh.”Tôi liếc hắn một cái, hắn lập tức rũ xuống mí mắt không dám nhìn tôi. Tôi từ từ mà nói: “Ngày đó tại đại sảnh Tuyết Hiên, đại nhân từng nói qua cả đời sẽ đối tốt với Chân Huyên, không biết nay còn giữ lời không ?”
Cơ mặt Ôn Thực Sơ co giật, hiển nhiên không nghĩ tôi lại hỏi câu như vậy, lập tức quỳ xuống nói : “ Vi thần không hiểu ý tiểu chủ. Người cũng biết từ trước tới nay thần luôn giữ lời hứa, huống hồ …” Giọng nói của hắn trầm xuống, vô cùng thành khẩn : “ Bất luận tiểu chủ ở chỗ nào, tâm ý vi thần quyết không thay đổi.”
Lòng tôi nhất thời khoan khoái, Ôn Thực Sơ quả nhiên là người có lập trường, tôi không nhìn nhầm. Đưa tay ý bảo hắn đứng lên : : Trong cung không có người nào tốt, huynh còn giữ lời hứa với muội là tốt rồi.” Giọng tôi ôn hoà hơn : “ Hiện giờ muội có chuyện muốn nhờ, không biết huynh có vui lòng giúp được không?”
Hắn nói : “ Tiểu chủ cứ sai bảo.”
Mặt tôi không chút thay đổi nhìn ngọn đèn dầu đang sáng, thấp giọng nói : “ Muội không muốn thị tẩm.”
Hắn cả kinh giây lát, thần sắc khôi phục lại bình thường, nói : “ Tiểu chủ cứ nghỉ ngơi, thần sẽ kê đơn thuốc dặn người nấu thuốc ngay.”
Tôi dặn Lưu Chu : “ Đưa đại nhân.” Rồi bảo Hoán Bích lấy ra 1 thỏi vàng đưa cho Ôn Thực Sơ, hắn từ chối, tôi nhỏ giọng nói : “ Đây là chút tâm ý của muội, hơn nữa tay không đi ra ngoài cũng nhục nhã.” Lúc này hắn mới nhận.
Hoán Bích giúp tôi nằm xuống nghỉ ngơi. Ôn Thực Sơ bốc thuốc cho tôi khá nhanh, Tiểu Ấn Tử nấu thuốc an thần để tôi ngủ ngon. Ngày hôm sau bệnh bắt đầu tái phát . Ôn Thực Sơn bẩm báo lên trên:Hoàn quý phi tim đập nhanh ,bị chứng phong hàn ,cần tĩnh dưỡng. Hoàng hậu phái người đến hỏi thăm, than tiếc tôi bị bệnh không đúng lúc.Tôi cật lực ngồi dậy tạ ơn ,cũng lực bất tòng tâm, cô cung nữ đó thấy vậy đỡ tôi dậy.
Hoàng hậu lệnh Ôn Thực Sơ chữa bệnh cho tôi, đồng thời bảo Thuần thường tại cùng Sử mỹ nhân rời khỏi Đường Lê cung để tôi dưỡng bệnh cho thật tốt . Tôi phái Cận Tịch tự mình đi cảm tạ, bắt đầu cuộc sống một mình ở Đường Lê cung.
Tin tôi bị bệnh được loan truyền ra ngoài, mọi người trong cung cười tôi sau lưng, nói tôi xinh đẹp mà nhát như chuột .
Bắt đầu một ngày mới, phi tần dưới chức Hoa Phi còn tự mình đến hỏi thăm, Hoa phi cũng sai cung nữ đến, rất là náo nhiệt . Một tháng sau bệnh tôi vẫn không chuyển biến, y thuật Ôn Thực Sơ luôn được các cung tần phi khen ngợi, hắn cũng điều trị rất cẩn thận nhưng bệnh tôi vẫn thế, ngược lại càng thêm xấu. Ôn Thực Sơ đành phải báo bên trên là do thể chất tôi suy nhược, không dám lạm dụng thuốc, cần từ từ điều trị. Mà lần điều trị này, không có kì hạn. Tin tức đó được loan ra, người tới thăm cũng ít dần, ngoài Thuần thường tại ra, người thường xuyên tới chỉ có Mi Trang tỷ, Lăng Dung và Ôn Thực Sơ, đình viện thật vắng vẻ, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim. Ai cũng biết, một phi tần bệnh lâu không khỏi, cho dù có xinh đẹp như tiên không thể nhìn thấy thánh nhan cũng không được ân sủng. Cũng may, tôi sớm dự tính trước kết quả này, cả ngày ngồi ở trong cung đọc sách thêu thùa, thật không có gì sướng bằng !
Mặc dù tôi sống một mình trong thâm cung, chuyện bên ngoài vẫn không thể gạt được tôi . Thông qua Mi Trang tỷ và Lăng Dung mà biết. Các nàng ấy sợ tôi đang bị bệnh nên cũng chỉ nói dăm ba câu. Tôi cũng hiểu được đại khái. Sau sự kiện Hạ tài nhân khiến tôi hoảng sợ mà mắc bệnh, Hoa phi càng ra oai, trong nhóm cung tần mới vào, chỉ có Mi Trang tỷ là được sủng ái, thị tẩm nửa tháng được phong làm Tần, ban thưởng hào “ Huệ”. Người tiếp theo là Lương Viện, Điềm quý nhân, Đỗ Bội Quân nhưng chưa được sắc phon