ng.Cô sững người nhìn hắn cùng Nấm đang tiến gần về phía ngôi nhà của cô. Dáng người ấy, nụ cười ấy cô dường như đã không còn nhớ rõ, nhưng sao bây giờ nó lại hiển hiện trong đầu cô. Hắn nhìn gầy hơn và có vẻ mệt mỏi, nhưng hắn lại đang cười đùa rạng rỡ với Nấm. Nhìn thấy hắn, nhưng hình ảnh về con người lạnh lẽo ngày hắn để cô ra đi lại ùa về. Tim cô lại như cảm thấy đau xót.Nhưng tại sao hắn có thể biết được mà đến đây? Tại sao hắn lại tìm được Nấm? Tại sao hắn có thể biết sự tồn tại của Nấm? Cô vốn không muốn cho hắn biết. Cô không muốn ràng buộc hắn vì bất cứ điều gì. Cô đã lựa chọn rời đi tức là muốn cho hắn được một cuộc sống không bận tâm, lo lắng. Trong lòng cô hiện lên nỗi băn khoăn.Nhưng bên cạnh đó là sự giận dỗi. Hắn không đi tìm cô sau ngần ấy thời gian mà giờ lại xuất hiện ở đây sao. Tại sao hắn lại đi cùng Nấm? Không phải hắn muốn mang Nấm đi chứ? Hắn thực sự muốn gì?Không ngăn được cảm xúc của mình, cô vội vàng chạy ra ngoài để bắt Nấm đi vào trong nhà. Cô đã đồng ý từ bỏ tình yêu với hắn để đánh đổi cho hắn tất cả mọi thứ. Nhưng Nấm thì cô không thể để hắn mang đi. Cô không muốn điều đó. Hắn muốn lấy đi chỗ dựa cuối cùng của cô nữa sao?Cô biết hắn chỉ cần nhìn Nấm thì sẽ biết nó là con của hắn bởi Nấm nhìn giống hệt hắn trong tấm hình khi còn nhỏ. Sợ hãi, cô nói với hắn rằng nó không phải con hắn nhưng hắn cũng biết là cô chỉ đang nói dối. Hắn hỏi rằng tại sao cô lại không nói với hắn?Nói ra thì sao? Mọi việc có thể quay về như ban đầu không? Khi chia tay với hắn cô nào biết rằng cô đã có thai, chẳng lẽ khi phát hiện ra điều đó cô lại nói với hắn và mặt dày quay trở lại tìm hắn. Như vậy có được không, cô hại hắn sống khổ sở như vậy hắn sẽ chấp nhận sao? Đấy là chưa kể hắn không hề yêu cô thì sao hắn có thể yêu thương đứa con của cô. Cô không muốn Nấm trở thành một đứa trẻ đáng thương khi phải sống trong một gia đình mà cha của nó không hề yêu mẹ của nó.Chính vì thế cô không muốn gặp lại hắn. Cô nói với hắn, xin hắn hãy buông tha cho cô, cô đã đủ mệt mỏi về quá khứ rồi, cô không muốn ngay cả hiện tại cũng phải đối mặt với những kí ức đấy nữa.Nhưng hắn lại nói với cô rằng:“Nếu biết, tôi sẽ giữ em lại, sẽ không để em đi như vậy!”Cô sững người.Trong lòng cô đang rất rối ren. Cô không hiểu những lời hắn nói là gì. Người đã đẩy cô đi một cách tàn nhẫn, không hề níu kéo, không hề tìm kiếm mà lại có thể nói ra những lời đó sao.Những lời đó làm cho cô bỗng chốc cảm thấy tủi thân. Những lời hắn nói có phải nếu biết cô có thai hắn sẽ chịu trách nhiệm hay không?Cô không cần hắn chịu trách nhiệm. Nếu chỉ vì trách nhiệm mà giữ cô ở lại thì cô lại càng bi thảm. Sống với một người đàn ông chỉ vì anh ta có trách nhiệm với đứa con của mình. Như vậy không phải là sống, mà là tù ngục. Cô không đủ mặt dày để có thể sống với một người đàn ông không yêu mình.Nhưng nghĩ đến việc hắn chưa bao giờ yêu thương mình. Nỗi ám ảnh về một cái bóng trong quá khứ lại hiện lên trong đầu cô. Cô lại tự trách mình, nếu ngày đó cô không ảo tưởng hi vọng thì có lẽ hiện tại không phải đau lòng thế này.Hắn vẫn còn có thể khiến cô đau lòng đến như vậy sao? Dường như cô vẫn còn tình cảm với hắn. Dù cô đã cô gạt bỏ nhưng nó vẫn tồn tại đâu đó trong lòng cô. Bốn năm, cô tưởng mình đã quên hết tất cả, nhưng khi nhìn thấy hắn, cô lại cảm giác có gì đó cắn xé trong lồng ngực. Đau đớn chưa đủ để cô buông xuôi tình cảm này sao? Bản thân cô thật là kém cỏi.***Những ngày sau đó, cô cố gắng tự trấn an bản thân. Có lẽ những gì cô cảm thấy chỉ là những tàn dư của quá khứ và bỗng chốc những thứ ấy ùa về khi nhìn thấy hắn. Tất cả chỉ có đau thương và tiếc nuối chứ không còn cảm giác gì khác. Chính vì thế nên có lẽ cô không còn tình cảm với hắn nữa. Hơn ba năm qua cô đã xác định là như vậy. Và chắc chắn là vậy.Nhưng những ngày này Nấm thường hay trưng ra trước mặt cô một bộ mặt tiu nghỉu. Nó muốn nói gì với cô nhưng rồi lại phụng phịu không chịu nói. Cô thấy lạ là tại sao những ngày này nó lại ngoan ngoãn ăn cháo và uống sữa như vậy, cô hỏi xem có phải nó bị bệnh hay không, nó thở dài thườn thượt như một ông cụ non và đi vào phòng đi ngủ. Cô đi vào và nằm vỗ lưng cho nó, xong nó quay ra nhìn cô nói:“Mẹ đừng ghét bố, tội nghiệp bố!” Nói xong nó lại quay mặt vào trong và nằm im.Cái thằng nhóc này, thì ra đã nghe lén cô nói chuyện với hắn. Nghe lén chuyện của người lớn là không tốt, đáng bị mắng mà. Nhưng nhìn thấy nó như vậy, cô thấy thương hại nó. Vì cô mà nó không có bố. Vì cô mà nó phải chịu nhiều ánh mắt xoi mói từ người khác. Tâm hồn non nớt của nó, chắc sẽ bị tổn thương.“Con thích bố lắm à?” Cô lên tiếng hỏi nó.Nó hí hửng mở tròn mắt, mặt sáng rỡ gật đầu, xong nó nhìn thấy cô đang nhăn mặt cô thì lại lắc đầu rồi nó lại tiu nghỉu chui vào lòng cô. Thằng nhóc này, biết nhìn mặt người khác cơ đấy. Nhìn nó như vậy, cô lại càng đắn đo suy nghĩ. Cô không muốn Nấm bị tổn thương. Nhưng nhìn cách hắn đối xử với nó có lẽ hắn cũng có tình cảm với nó. Cô tự hỏi, nếu hắn lại quay trở lại gặp Nấm, cô sẽ cho hắn gặp chứ? Dù cô không muốn gặp hắn nhưng tình cảm