iết nói gì thêm.Đã đi qua 2 khu vườn và 3 dãy hành lang và một loạt phòng được bày trí theo nhiều cách khác nhau mà mãi vẫn chưa tới nơi để ăn sáng. Cô hít một hơi thật dài cảm giác đố kị hiện lên trong đầu. Cái nhà lớn đến vậy sao lại có ít người như thế. Đi mãi vẫn chỉ thấy người làm cúi đầu chào cô, còn lại thì chẳng thấy ai quen thuộc cả. Cô lại lên tiếng hỏi quản gia Khánh về số người ở trong ngôi nhà rộng lớn này. Quản gia Khánh đáp: phần lớn là bà chủ tịch ở một mình, ông chủ tịch đi công tác suốt rất ít khi về, cậu Hoàng Phong thì đi du học từ nhỏ nên cũng rất ít khi về. Chỉ có khoảng 30 người phụ giúp các công việc lặt vặt trong nhà. Và hiện tại thì trong nhà đang có em họ của cậu chủ đến thăm.Cái con số 30 người giúp việc cũng làm cô choáng váng, choáng váng hơn khi quản gia Khánh đính chính rằng trước đây số người giúp việc còn nhiều gấp đôi, nhưng thấy họ không cần thiết nên đã điều chuyển đến các biệt thự khác.Hô hấp của cô càng bất ổn. Cô đang nhẩm soát lại xem trước đây mình có làm gì quá có lỗi với Hoàng Phong hay không vì nếu có thì hắn ta chỉ cần kêu một nửa số người làm trong nhà hắn đây xử lý cô thì cô cũng sẽ không còn thấy được ngày mai, không còn được về nhìn thấy bố mẹ và em trai cô nữa. Càng nghĩ cô càng thêm đau lòng. Không biết tối qua khi xỉn rượu cô có làm trò gì gây thù chuốc oán với hắn hay không.Thất tình chưa xong thì đã bị cuốn vào rắc rối. Đến thời gian cho người ta tỉnh ngộ cũng không có. Số cô là số con rệp rồi.Đi thêm một đoạn hành lang dài nữa, cô được dẫn vào một phòng ăn được bày trí theo phong cách châu Âu. Cô thấy ngồi ở vị trí chính giữa là một người đàn ông nhìn có nét hao hao giống Hoàng Phong, chắc đây là bố anh ta – Hoàng Nghiệp cũng là người đang trả lương cho cô đây mà, cô cúi đầu chào lễ phép. Còn bên phải ông là người phụ nữ quý phái mà hiện tại đang là mẹ chồng của cô – Tần Anh, bà nhìn thấy cô thì đôi mắt lộ vẻ trìu mến, yêu thương ngập tràn, bà cười rạng rỡ kéo ghế cho cô ngồi xuống bên cạnh. Nhìn sang phía đối diện với bà, cô bắt gặp hắn đang chậm rãi thưởng thức đồ ăn sáng không thèm ngẩng lên nhìn cô. Bên cạnh hắn còn có một cậu nhóc khoảng 15, 16 tuổi cũng không thèm ngẩng lên nhìn mặt cô.Mẹ chồng cô nhanh chóng gắp thức ăn trên bàn vào bát của cô. Bà nói cô cứ dùng tự nhiên. Cô ngẩng đầu mời ông chủ tịch và mọi người trước khi ăn, dù gì cô cũng đang là người đi làm công cho họ mà, không thể để sơ ý một chút mà thất nghiệp được. Cô tự nhủ.Trái với dự liệu ban đầu của cô, ông chủ tịch nở nụ cười nhân hậu nói cô cứ tự nhiên như nhà mình vậy, còn hai cái con người ngồi đối diện thì không nói không rằng mà chỉ cắm cúi ăn.Trong bữa ăn, cô có thể thấy được sự yêu thương trong đôi mắt của ông chủ tịch nhìn về phía bà chủ tịch đang thao thao bất tuyệt kể chuyện tối hôm qua. Ông không nói gì, chỉ thỉnh thoảng nhấp một chút nước rồi cười phụ họa với bà chủ tịch. Cô có thể cảm nhận được tình cảm của ông dành cho bà, đôi mắt ấy giống như đôi mắt bố cô hay nhìn mẹ cô lúc mẹ cô đang ngồi trên giường bệnh đọc sách vậy. Tình yêu, đôi khi không cần phải nói.Nhưng những dòng suy nghĩ tản mạn về tình yêu của cô bị chấm dứt ngay sau đó khi bà chủ tịch kể lại chuyện tối hôm qua bà đã “cướp cô dâu” như thế nào. Theo như lời bà kể thì tối qua, sau khi thấy Hoàng Phong đưa cô đi ra khỏi tiệc cưới thì bà đã lo lắng đi tìm khắp nơi nhưng không tìm được nên đành chờ trước cửa nhà cô rồi bà thấy “thằng nhóc nhà mình” – từ bà gọi Hoàng Phong, bế cô lên phòng nhưng loay hoay mãi không làm sao mở cửa được, nhìn thằng nhóc đến là tội nghiệp, nhưng hình như thằng nhóc chỉ chờ có vậy vì ngay sau đó, ngay lập tức nó quyết định đưa cô về nhà nó. Khi mà nó đang định “thoát y” của cô thì bà chủ tịch không thể nào chịu đựng được việc nó dám làm cái chuyện bại hoại thanh danh con gài nhà người khác khi chưa cưới xin gì, thế nên bà đã đành xông vào và bắt cả hai về nhà này. Nói đến đây bà lại càng vui vẻ cười với ông chủ tịch, trong khi có 3 kẻ là cô và 2 tên kia chỉ biết cúi đầu xuống ăn vì xấu hổ.Xong bữa sáng, món tráng miệng được mang lên, ông chủ tịch không động đến mà chỉ nói cô cứ dùng tự nhiên còn ông gọi Hoàng Phong vào phòng của ông để nói chuyện. Cô thấy thái độ của Hoàng Phong không được mấy vui vẻ. Từ sáng tới giờ, hắn chưa nhìn cô lấy một lần.Suy nghĩ của cô cũng đi mất theo bóng của Hoàng Phong. Mẹ chồng cô vui vẻ nói chuyện với cô, hỏi han xem cô có không khỏe ở đâu không, rằng cô có bị chóng mặt, buồn nôn gì hay không thì cô đều trả lời là không. Cô và bà nói chuyện vui vẻ, nhưng cái cậu nhóc 15, 16 tuổi kia thì dường như là bất mãn lắm, nhóc ta lên tiếng:“Nhìn chị này cứ như su-mô, làm sao mà có việc gì được!” Nhóc vừa nói vừa đút miếng hoa quả vào miệng.Nhưng cũng chính vì câu nói đó mà nhóc con bị mẹ chồng cô cho một cái cốc vào đầu, bà nạt cậu nhóc là trẻ con thì biết gì rồi lại quay lại với cô. Bà nói cô đừng trách trẻ con, nó mới học lớp 11, tên là Hoàng Duy, tại cái tính tình khó gần của nó mà giờ nó vẫn chưa có ai để ý. Cô cũng chỉ biết cười gượng gạo. Cậu nhóc kia