Còn chưa kịp nói gì thì bố cô đã tiếp tục: “Bố không bắt ép chúng con kết hôn, nhưng hãy nghĩ cho mẹ một chút, mẹ…”Nói đến đây thì bố cô ngập ngừng không nói tiếp nữa. Cô và hắn cũng đành im lặng.Cô và bố cô tiễn hắn ra xe. Cô nhờ hắn xin phép cho cô nghỉ hai ngày, hắn đồng ý. Trước khi hắn về, không quên nói với cô.“Hôm nay coi như hạnh hạ lại cô bù cho ngày hôm qua!”Hành hạ gì chứ, hắn đã giúp đỡ cô rất nhiều mà. Cô mỉm cười gật đầu.“Chuyện kia, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm!” Hắn khẳng định một lần nữa rồi lên xe rồi đi khuất.Suy nghĩ của cô vẩn vơ. Cô bỗng ý thức được hạnh phúc gia đình. Cô muốn cùng một người tìm hiểu, cùng người đó kết hôn, cùng người đó xây dựng một gia đình, sống và chăm sóc những đứa trẻ… Bỗng nhiên hình ảnh Hoàng Phong hiện lên trong đầu cô với vẻ mặt cười vui vẻ, và ánh mắt trìu mến của gia đình cô nhìn hắn làm cho cô bất giác mỉm cười.Khoan!Hình như cô thất tình rồi suy nghĩ cũng bị lung tung hơn hay sao ấy. Hay bây giờ cô đã bước sang giai đoạn do cô đơn quá lâu nên muốn nhanh chóng lấp chỗ trống nên có thể tưởng tượng ra cái bản mặt của Hoàng Phong trong tâm tưởng. Tỉnh táo lại đi nào! Tự vỗ vào mặt mình, cô cố gắng xua đi những suy nghĩ vớ vẩn ấy.***Thứ tư, cô quay trở lại công ty để làm việc.Đăng Minh vẫn chưa về nên không có ai gọi cửa. Nhưng Thu Ngọc thì đã chờ sẵn ở cửa để chờ cô cùng đi làm, việc này cũng đã quen thuộc với cô mấy ngày rồi nên cô cũng không để tâm lắm. Nhưng sao vừa mở cửa ra thì thay vì thấy bộ mặt tươi rói hằng ngày của Thu Ngọc lại là một bộ mặt tiu nghỉu. Cô tưởng cô nàng này đang bị bệnh hay gặp phải chuyện gì đó không hay nên hỏi thăm. Đáp lại tấm chân tình của cô là một tràng diễn giải của Thu Ngọc về Tổng giám đốc, rằng anh ta xuất sắc này nọ, rằng anh ta chỉ có vẻ bề ngoài lạnh lùng nhưng tâm địa thì rất tốt, rằng anh ta rất chân thành trong tình yêu. Sao cô không thấy có một sự liên quan nào giữa câu hỏi của cô và câu trả lời của Thu Ngọc nhỉ. Cô cứ gặng hỏi, nhưng đáp lại lời cô cũng vẫn là tiếng thở dài của Thu Ngọc.Nhưng không phải chỉ có mình Thu Ngọc có thái độ như vậy. Khi đến công ty, mọi người ai cũng chỉ trỏ, xì xầm sau lưng cô. Ngay cả đến tên Trần Phương mặt vô cảm hằng ngày cũng thở dài thườn thượt. Tất thảy mọi người, ai cũng trưng ra bộ mặt buồn bã, nhìn cô đầy tiếc rẻ.Cô hoàn toàn không hiểu gì cho đến khi vô tình nghe được một cuộc nói chuyện của các nhân viên nữ trong phòng vệ sinh.Sự việc cụ thể là như thế này. “Cái bà chảnh chọe” – cái này nghe mãi một lúc sau cô mới biết là bọn họ nói về cô – đã từ chối lời cầu hôn của Tổng Giám đốc và hai người đã đường ai nấy đi. Nghe trong câu chuyện của họ thì cô hẳn là một người đã “xấu mà còn đóng vai ác”, được một người như Tổng Giám đốc để ý đâu phải là dễ, rồi lại còn từ chối lời cầu hôn, người ta cho rằng cô không biết hơn thua, biết bao nhiêu người mơ được Hoàng Phong cầu hôn còn không được, đằng này cô lại làm cao mà từ chối. Có người lại bảo rằng cô biết lượng sức mình, vì nếu có lấy Hoàng Phong xong thì với cái bản tính của cô thì được vài bữa nửa tháng là “nam thần” của bọn họ sẽ chán ngấy. Với lại, cô từ chối thì bọn họ lại có cơ hội để tiếp cận anh ta. Xong bọn họ kết luận một câu rằng thể nào cô cũng ế già cho mà xem và đi ra ngoài.Nuốt nước bọt, cô chỉ cần nghĩ một chút thôi thì đã hiểu cái người đưa ra cái tin này là ai. Hắn ta muốn cho cô ở thế chủ động để không bị bẽ mặt vì những lời đồn đại trước đây sao? Nghĩ đến cái cách mà hắn gọi là chịu trách nhiệm thì cô càng buồn cười hơn. Không ngờ hắn lại nghĩ ra được cái cách vớ vẩn như thế này. Tuy không mấy dễ chịu khi phải là trung tâm của dư luận nhưng ít nhất là cô biết hắn cũng nghĩ cho cô một chút. Phải không nhỉ?Nhưng đỉnh cao của dư luận được đẩy lên đến mức cực đại là khi ở trong phòng họp. Giám đốc các bộ phận khác hoàn toàn não nề khi người chủ trì cuộc họp hôm nay là Phó Tổng giám đốc chứ không phải Tổng Giám đốc, cô thì không quan tâm lắm đến chuyện đó, nhưng khi thấy những vị giám đốc kia hết nhìn cô ai oán rồi nhìn vào cái ghế Tổng Giám đốc bỏ trống rồi thở dài thì cô càng cảm thấy nhột sống lưng. Cuộc họp vừa kết thúc thì các giám đốc đều để mặc mình cô mà vây quanh lấy Phó Tổng để gửi lời hỏi thăm sức khỏe, rồi động viên Tổng Giám đốc hãy cố gắng để bình phục, và nhắn rằng anh ta còn trẻ nên không cần phải quá lo lắng.Cô vô tình bước ra ngoài phòng họp và nhận được điện thoại từ Đăng Minh hỏi thăm cô thì đứng nghe và cười nói vui vẻ. Nhưng cứ lần lượt từng người đi ra khỏi phòng họp đều tặc lưỡi và ném cho cô ánh nhìn sắc lẹm rồi không nói không rằng mà đi mất. Hít một hơi thật sâu, có quá lố rồi không vậy. Giờ trong mắt mọi người của cái công ty này, cô đã trở thành tội đồ rồi.Ngồi phịch xuống cái ghế của mình, cô nhận được tin nhắn điện thoại từ một số lạ.[Mọi việc tốt cả chứ?'>[Xin lỗi ai vậy?'>[Không có số của tôi thật à? Chồng cô đây, người vừa bị cô đá!'>Thì ra là hắn, hắn nên đến đây mà xem cái việc tốt hắn đã làm cho cô đi.[Tốt con khỉ, anh đến mà xem thành quả của anh đi! L '>Mãi một lúc sau mới có tin nhắ
