XtGem Forum catalog
Hãy nhắm mắt khi anh đến

Hãy nhắm mắt khi anh đến

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328670

Bình chọn: 7.5.00/10/867 lượt.

t lại, báo cho anh tin tức ẩn giấu trong bức thư, bí mật được che giấu dưới những câu chữ này, liệu anh có hiểu ý em? Em tin anh từ đầu đến cuối là Cận Ngôn, là Simon, vì vậy anh nhất định sẽ nhận ra. Sau đó, anh sẽ tìm thấy hắn, cũng như sẽ tìm thấy em.

Mấy ngày này, Tạ Hàm không tiếp tục tiêm thuốc vào người Giản Dao, cũng không có hành động ngược đãi khác. Hắn thậm chí còn bôi thuốc, xử lý vết thương cho cô, khiến cơ thể cô có chuyển biến tốt một chút.

Giản Dao biết rõ, thời khắc này hắn không giết cô có nghĩa hắn đang đợi giây phút quan trọng hơn, giết cô bằng phương thức hoàn hảo hơn.

Tạ Hàm đứng dậy, chỉnh lại áo sơ mi và cà vạt. Hắn mỉm cười với Giản Dao. “Cô thử đoán xem, tôi chuẩn bị đi đâu?”

Giản Dao cắn môi, không trả lời. Tạ Hàm cũng không bận tâm, hắn lẩm bẩm: “Hôm nay, Simon của chúng ta, còn cả Allen sẽ chính thức được áp giải từ tòa nhà J. Edgar* đến cơ quan giám định thần kinh. Một khi xác nhận anh ta bị rối loạn đa nhân cách, người đẹp biên tập viên nói thế nào nhỉ? Anh ta sẽ thân bại danh liệt, chờ đợi anh ta là nhà thương điên hoặc bị đưa vào nhà tù Pelican Bay cho đến hết đời.”

J. Edgar*: Trụ sở của FBI ở Washington.

Giản Dao rùng mình. Tạ Hàm đã đi vào bóng tối, tiếng hắn mỗi lúc một xa: “Anh ta đã đến bờ vực thẳm, đương nhiên tôi phải đi xem trò vui.”

***

Bên ngoài tòa nhà J. Edgar.

Ánh nắng ngày đông sáng rực, yên tĩnh và lạnh lẽo.

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác màu đen, đi ra khỏi tầng một tòa nhà trong sự hộ tống của rất nhiều nhân viên FBI. Chỉ là lần này, anh bị còng hai tay, đội mũ lưỡi trai che kín hai mắt.

Bên ngoài tòa nhà đã tụ tập rất đông phóng viên. Ánh đèn flash chớp lóe và tiếng nói lao xao vang lên.

“Phó giáo sư Bạc Cận Ngôn, xin hỏi anh có phủ nhận bị mắc chứng rối loạn đa nhân cách không?”

“Hiện tại anh là Simon hay Allen?”

“Là một chuyên gia tâm lý tội phạm, anh có cho rằng bản thân nên chịu trách nhiệm về những hành vi phạm tội do Allen gây ra?”

“Lá thư của cô Giản Dao có khiến anh đau lòng không?”

Câu hỏi cuối cùng khiến Bạc Cận Ngôn đang đi nhanh hơi khựng lại nhưng anh không quay đầu, tiếp tục chui vào chiếc xe áp giải chống đạn màu đen đỗ ở bên ngoài. Chiếc xe phóng đi rất nhanh. Đám phóng viên chạy đuổi theo cuối cùng cũng dừng bước, ra sức quay phim, chụp ảnh. Sau đó, bọn họ nhún vai, thì thầm bàn tán rồi tản mát.

Trong xe ô tô, Bạc Cận Ngôn trầm mặc dựa vào thành xe. Hai nhân viên FBI trẻ tuổi ở phía đối diện thình thoảng lại liếc nhìn gương mặt cao ngạo của anh, không ai lên tiếng.

Xe chạy rất nhanh trên đường phố, đằng trước và sau đều có một chiếc xe đi theo bảo vệ. Đi khoảng nửa tiếng, người tài xế sốt ruột báo cáo với nhân viên FBI: “Trên đường cao tốc cách đây một cây số xảy ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, khiến cả con đường tắc nghẽn. Nếu muốn tới cơ quan giám định đúng thời gian đã định, chúng ta phải đi đường vòng.”

Hai nhân viên đưa mắt nhìn nhau, một người đáp: “Không cần thay đổi lộ trình đã định, hãy liên lạc với tổng bộ, thông đường cho chúng ta.” Anh chàng nhân viên còn lại liếc nhìn gương mặt trầm tĩnh không chút biểu cảm của Bạc Cận Ngôn. Anh ta nắm chặt khẩu súng, đề cao cảnh giác.

Tổng bộ và bên giao thông nhanh chóng hồi đáp: bởi vì đèn tín hiệu xảy ra sự cố nên mới dẫn đến vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Chỉ e cho tới lúc mặt trời lặn cũng chưa thể giải quyết ánh tắc giao thông.

“Vòng sang đường khác.” Một nhân viên FBI đưa ra quyết định.

Bạc Cận Ngôn vẫn ngồi bất động. Anh nhắm mắt như đang nghỉ ngơi.

Đoàn xe áp giải đi vòng sang con đường yên tĩnh rợp bóng cây xanh. Hai bên đường đều là tòa giảng đường đại học và khu chung cư. Bởi vì bây giờ là buổi chiều ngày làm việc nên người qua lại trên đường rất thưa thớt.

“Shit!” Người tài xế lại chửi thề, bởi vì gặp phải đèn đỏ, chiếc xe cảnh sát phía trước đã đi qua còn bọn họ và xe cảnh sát ở phía sau phải dừng lại.

Trong xe ô tô chỉ có tiếng gõ tay của người tài xế lên vô lăng. Hai nhân viên FBI sắc mặt càng căng thẳng, Bạc Cận Ngôn vẫn ngồi im.

“Mấy giờ rồi?” Anh đột nhiên lên tiếng, đồng thời mở mắt.

Anh chàng nhân viên ở phía đối diện cúi đầu xem đồng hồ. “Ba giờ mười hai phút.”

Bạc Cận Ngôn bất động vài giây. Sau đó, trên gương mặt anh bỗng hiện lên ý cười. Tiếp theo, anh từ tốn cúi xuống, giơ tay ôm đầu, người co quắp, tựa vào thành xe phía sau.

Hai nhân viên FBI tròn mắt nhìn một loạt động tác của anh. Sau đó, bọn họ nghe thấy một tiếng nổ cực lớn bên ngoài xe ô tô.

“Khốn kiếp!” Bọn họ thốt lên một tiếng, đồng thời cúi người ôm đầu.

Sau tiếng nổ kinh thiên động địa, chiếc xe áp tải nặng nề bị một sức mạnh vô cùng to lớn như lốc xoáy ập tới. Thùng xe phía sau xoay tròn, những người đàn ông đập mạnh vào thân xe, phát ra tiếng kêu trầm khàn.

Mọi người ở hai bên đường và trong sân trường tận mắt chứng kiến cảnh tượng đáng sợ. Một chiếc máy bay của quân đội lượn vòng trên không trung ngay bên cạnh trường học. Làn đạn pháo vừa rồi được bắn ra từ chiếc máy bay. Tiếp theo, máy bay liên tục nhả đạn vào hai chiếc xe cảnh sát hộ tống.

“Có mai phục, chúng tôi