XtGem Forum catalog
Hãy nhắm mắt khi anh đến

Hãy nhắm mắt khi anh đến

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328123

Bình chọn: 7.5.00/10/812 lượt.

tháng đàm phán, cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận: Bạc Cận Ngôn sẽ phối hợp điều tra với tư cách người bị hại. Trong mấy tháng ở Mỹ, FBI kêu tôi làm nhiều nhất là lấy khẩu cung.”

Giản Dao ngẩn người, Phó Tử Ngộ bị sặc nước, nhưng anh vẫn cười rất vô tư. Có lẽ, anh hiếm khi chứng kiến bộ mặt bất lực của Bạc Cận Ngôn.

Một lúc sau, Phó Tử Ngộ mới hỏi: “Vậy bọn họ định điều tra vụ án kiểu gì?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “FBI đã cử một nhóm điều tra viên tới Trung Quốc. Bọn họ được phép tiến hành điều tra độc lập, đương nhiên dưới sự giám sát của cảnh sát Trung Quốc. Lúc cần thiết, cảnh sát Trung Quốc sẽ phối hợp truy bắt tội phạm. Còn tôi là người bị hại, có khả năng là mục tiêu phạm tội, cục cảnh sát thành phố sẽ âm thầm bảo vệ sự an toàn của tôi. Đợi khi nào đối phương liên lạc với tôi, phía Trung Quốc sẽ kịp thời phối hợp với FBI.”

Ba người nhất thời im lặng. Giản Dao nghĩ thầm: “Nhân vật thần bí thách thức Bạc Cận Ngôn rõ ràng nhằm vào anh, vậy mà anh bị cách ly với việc điều tra vụ án. Với tính cách của anh, chắc chắn sẽ khó chịu đến cực điểm.”

Lúc này, Phó Tử Ngộ đột nhiên nhớ ra một vấn đề: “Thế thì điện thoại, email và nơi ở của cậu đều bị giám sát.”

Giản Dao lập tức nghĩ đến vấn đề khác. Như vậy, việc cô và anh ở bên nhau, hành động tặng dây chuyền, ăn đồ thừa vào buổi chiều hôm nay sẽ bị cảnh sát hoặc FBI nhìn thấy?

Bạc Cận Ngôn cất giọng kiêu ngạo: “Cậu cho rằng tôi sẽ đồng ý?”

Giản Dao âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ngắm gương mặt nghiêng của Bạc Cận Ngôn, cô đột nhiên có linh cảm, anh sẽ không chịu để yên.

***

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn quay về khu chung cư, đã hơn tám giờ tối.

Bầu trời đêm trong vắt, các vì sao xán lạn. Tâm trạng con người dường như cũng trở nên nhẹ nhõm vui vẻ hơn. Giản Dao và Bạc Cận Ngôn kẻ trước người sau. Đến cửa nhà anh, Giản Dao hỏi: “Anh có lên nhà tôi xem Trầm Mặc không?”

Bạc Cận Ngôn gật đầu, để lộ ý cười ôn hòa: “Nó vẫn chưa chết à?”

Giản Dao: “…Nó rất khỏe.”

Vừa vào nhà, bọn họ liền thấy Trầm Mặc từ tấm sàn gỗ chậm rãi bò lại gần. Bạc Cận Ngôn đi đến, xách nó lên đặt trên lòng bàn tay anh. Anh ước lượng, sau đó quay sang Giản Dao: “Nặng hơn rồi.”

Cân nặng của con rùa chỉ có cách biệt rất ít nhưng anh vẫn nhận ra? Giản Dao đi đến bên Bạc Cận Ngôn. Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn tùy ý quẳng Trầm Mặc xuống ghế sofa, quay đầu nhìn cô: “Chúng ta đi thôi.”

“Đi đâu?” Giản Dao cất giọng nghi hoặc.

Bạc Cận Ngôn nhíu mày: “Xuống nhà dưới, đi ngủ.” Thấy cô không nhúc nhích, anh nói tiếp: “Lẽ nào em không định dọn xuống sống cùng tôi? Nơi này nhường lại cho Trầm Mặc. Xem ra nó rất thích hợp với hoàn cảnh ở đây. Mười năm nay trọng lượng cơ thể của nó không hề xê dịch, mới sống với em mấy tháng đã tăng cân rồi.”

Hóa ra…anh vẫn còn nhớ đến vụ “nói một đằng nghỉ một nẻo” của cô.

Giản Dao im lặng trong giây lát, sau đó cô bất chợt cầm tay Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn ngây người. Từ cổ tay truyền đến cảm xúc mềm mại, ấm áp…và hơi ngưa ngứa.

Giản Dao dắt tay anh đi về phía cửa ra vào. Cô mở cửa, đi vòng ra sau lưng Bạc Cận Ngôn, dùng hai tay đẩy mạnh người anh, giống hành động đêm hôm đó anh đã làm với cô.

Bạc Cận Ngôn quay người, lặng lẽ nhìn Giản Dao.

“Bạc Cận Ngôn, tạm biệt. Anh đừng nghĩ ngợi lung tung.”

Giản Dao mỉm cười, đóng sập cửa ngay trước mặt anh.

Giản Dao đi vào trong nhà, nhưng cô lập tức quay lại, đứng sát cánh cửa nhìn ra bên ngoài qua lỗ “mắt mèo”. Bạc Cận Ngôn vẫn đứng nguyên một chỗ. Anh suy tư một lúc, sau đó khôi phục vẻ lãnh đạm, từ tốn đi về phía thang máy.

Giản Dao đi đến bên giường, thả mình nằm xuống. Cô lấy sợi dây chuyền khỏi túi xách, giơ lên ngắm nghía dưới ánh đèn, miệng cười tủm tỉm.

***

Sự đời đúng là vô thường, Giản Dao vui vẻ vì sự trở về của Bạc Cận Ngôn chưa được bao lâu, cô đột nhiên nhận được thông báo của giám đốc bộ phận, nói công ty điều cô đến phòng 3 khách hàng lớn.

So với bộ phận nhỏ Giản Dao đang làm việc, nghiệp vụ của phòng 3 khách hàng lớn không biết gấp bao nhiêu lần. Tuy nhiên, việc thuyên chuyển công tác lần này của Giản Dao bề ngoài thăng chức nhưng trên thực tế giáng chức. Bởi vì cô vốn làm “trợ lý nghiệp vụ”, chuyên phụ trách nghiệp vụ. Trong khi chức vụ mới là “trợ lý bộ phận”, nói trắng ra là làm việc vặt. Tuy nhiên, công việc hành chính hậu cần và thư ký, bình thường chỉ cần học lực chuyên ngành là đủ, không hiểu tại sao bọn họ lại chọn cô?

Giản Dao thắc mắc lý do với giám đốc bộ phận. Giám đốc nở nụ cười áy náy: “Giản Dao, phòng 3 khách hàng lớn hiện tại thiếu một trợ lý, nhất thời tìm không ra người thích hợp. Trong số sinh viên tốt nghiệp năm nay, cô có biểu hiện xuất sắc nhất. Vì vậy cấp trên quyết định điều cô đi. Cô hãy làm cho tốt, đó là bộ phận nòng cốt của công ty. Cô sang bên đó cũng có thể học hỏi nhiều điều.

Giản Dao không tiếp tục hỏi han.

Cô đã sớm nghe nói phòng 3 có mấy giám đốc tiêu thụ rất giỏi giang. Làm việc dưới trướng bọn họ đúng là có tính thử thách lớn. Hơn nữa, trợ lý bộ phận cũ của phòng 3 đột ngột phát bệnh và qua đời vào tháng trước, chả trách bọn họ cần người gấp.

Buổi trưa, các đồng nghiệ