ng hồn trở về.
– Thôi đến trung tâm thương mại đi tao nghĩ cậu ấy cần make up lại. – Vy đề nghị.
Điểm đến tiếp theo là trung tâm thương mại C- max.
Suốt buổi Vy và nó cứ ngồi cười, lí do vì cậu bạn phía trước.
Lúc nãy khi vừa bước ra từ công viên hàng loạt những tiếng bàn tán chỉ trỏ làm tụi nó cười sảng khoái.
– Cậu ta sao tàn tạ vậy – N1
– Đẹp trai mà bị khùng tội nghiệp thật. – N2
– Đi thôi con, người đó không bình thường đâu. – Một bà mẹ dắt đứa con bỏ chạy.
………………………………
Vào C- max nó và Vy lại lăn ra cười cũng chỉ vì cái tình trạng y như ở công viên. Nhanh chóng đẩy Tuấn vào phòng thay đồ, nhìn mình trước gương mà nước mắt Tuấn chảy đầm đìa, cậu đây sao trời ơi chết mất thôi.
Tuấn bước ra tóc tai đã được chải chuốt lại gọn gàng quần áo cũng được thay, hai đứa nó gật đầu kéo cậu đi tiếp.
Hết ăn kem, uống nước, xem phim, chơi bowling….. Hai đứa nó mới chịu về nhà, Tuấn thì đang khóc thương cho cái thẻ vì bị mất một khoảng không hề nhỏ, ôi thôi lần này nếu Linh không đồng ý chắc cậu cũng không thiết sống nữa.
– Lần sau có chết cũng không đi cùng hai con nhỏ đó nữa đâu.
Tuấn nghĩ lại mà không khỏi rùng mình.
– Xin giới thiệu với tất cả các cổ đông, đây là con trai tôi Phạm Khắc Huy người sẽ nhận chức tổng giám đốc của công ty H&H trong thời gian sắp tới.
Sau lời giới thiệu của Ông Hiển hàng loạt tiếng vỗ tay vang lên, trong số cổ đông có cả Nam và Quỳnh Anh. ( ai k nhớ Quỳnh Anh thì xem lại chương 1 hì).
Hắn đứng dậy cất tiếng.
– Xin chào tất cả mọi người, đây là lần đầu tiên tôi vào công ty làm việc, mong mọi người giúp đỡ.
– Cậu Huy chắc tài giỏi lắm mới được Chủ tịch coi trọng như vậy. – Một cổ đông nói.
– Phải vậy chứ trông cậu ấy giống chủ tịch thế kia mà. – Người thứ 2.
Những câu nhận xét làm hắn hơi khó chịu, nhưng không tỏ ý gì.
Cuộc họp kết thúc Hắn, Nam, Quỳnh Anh đã đến chỗ ông Hiển.
– Tôi sẽ làm việc thông qua máy tính, cứ bảo mọi người gửi công việc sang. – Hắn nhàn nhạt nói chẳng buồn nhìn người trước mặt.
– Sao con không đến công ty.
– Bận đi học.
– Cũng được, nhưng họp thì phải tới dự.
– Tất nhiên
Nam và Quỳnh Anh lắc đầu cha con mà nói chuyện lạnh nhạt hơn cả người dưng, nhưng cũng tại Ông Hiển cả thôi.
– Nam khi nào con vào công ty làm việc, cha con nói với chú là con chưa đồng ý.
– con chưa nghĩ tới đâu chú, tự do như bây giờ vẫn thích hơn.
– Con cũng 20 tuổi rồi.
– Còn trẻ lắm chú ơi!
Ông Hiển và Quỳnh Anh cười.
– Anh trẻ hơn em và anh Huy không?
– Hầy, ai lại so sánh thế chứ.
– Thôi già thì cứ nhận không phải cãi cùng như vậy. – Quỳnh Anh đốp lại.
– Không thèm cãi với em.
Quỳnh Anh cười vẻ đắc thắng.
– Thôi anh em mình đi kiếm gì ăn nào, em đói quá.
– Ừ đi thôi.
Hắn đi ra trước, hai người kia cuối chào ông Hiển rồi cũng theo sau.
Tại Smile.
– Anh Huy này, em chuyển sang trường của anh học nhé!
– Tùy em thôi. Nhưng hết tuần sau đi.
– Sao vậy?
– Thi. Đợi thi xong hẳn chuyển.
– À, vậy cũng được, anh nói với bác Thịnh giúp em nhé! ( hiệu trưởng đấy ạ).
– Ừ.
Trò chuyện một lúc hắn ra về.
…………………………………………………………
– cha à! Con không yêu Mỹ Linh thì làm sao mà cưới được. – Quân khó chịu nói.
– Việc hôn ước 2 nhà đã tính từ lâu rồi, lấy nhau về rồi cũng yêu thôi.
– cha……
– Không nói nhiều. Còn chuyện làm quản lí cha đã thu xếp rồi, tuần sau con nhớ tới.
Quân nhìn theo bóng cha mình, sao ông ấy cứ luôn cư xử ép buộc như vậy, có chết cậu cũng không lấy người cậu không yêu. Người cậu yếu không phải Mỹ Linh mà là một người khác cơ.
Chương 27: Đi Chơi.
12h30 AM
– Anh về rồi à? – nó nghe tiếng mở cổng thì chạy xuống.
– Ừ.
Định hỏi hắn ăn gì chưa thì điện thoại đổ chuông.
– Anh Quân à, em nghe đây.
– Bây giờ sao? À không em rãnh, được em tới liền. – Nó cúp máy.
– Tôi đi chơi một lúc chiều tôi về nhé!.
– Việc đã làm hết đâu mà đi.
– làm hết rồi nhà đã lau, áo quần đã giặc rồi mà, chiều về tôi sẽ chuẩn bị cơm tối, đi đây. – Nó chạy lên lầu thay áo
Hắn bực bội đi về phòng.
Rầm….
Nó giật mình rơi luôn cái túi.
– Anh ta bị gì vậy trời.
Hắn đứng từ trên lầu nhìn xuống thấy nó tung tăng vui vẻ rời khỏi nhà mà kéo luôn cả rèm cửa lại. Nghe nó đi chơi với cậu ta hắn đã thấy khó chịu rồi.
Quân đang đứng dựa vào cửa xe, nó chạy lại rối rít.
– Đợi em lâu chưa?
– Anh mới tới, đi thôi.
Nó gật đầu lên xe, cậu nhẹ nhàng thắt dây an toàn làm nó ngượng.
– Bây giờ mình đi đâu vậy anh?
– Đi rồi sẽ biết.
Nó á cực ghét câu này luôn, vì nó quá tò mò nên ai nói vậy làm khơi dậy trí tò mò của nó mà.
Quân đưa nó ra ngoại ô thành phố, xe dừng lại trước một ngôi làng và xung quanh toàn là vườn trái cây.
– Woaaaa…. trông ngon quá anh Quân ơi..
Nó lăn xăn chạy xuống ngắm nghía những trái cây còn trên cành mà thèm thuồng.
– Mình có vào trong đó ăn được không anh?
– Được chứ đi thôi. – Quân nắm tay nó đi vào, nó đi theo mặt đỏ bừng vì bị nắm tay.
Nó tung tăng chạy khắp cây này đến cây khác để xem xét, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên nó tận mắt nhìn thấy chúng ở trên cành đó chứ ăn thì ra siêu thị mua về thôi.
Quân thấy nó thích thú làm cậ
