Hẹn ước

Hẹn ước

Tác giả: Twentine

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328462

Bình chọn: 7.5.00/10/846 lượt.

Minh Sinh đáp lại: “Ừm.”

Dương Chiêu mỉm cười: “Đừng mua, em không thích nhẫn.”

Trần Minh Sinh lại nói: “Thích kiểu nào?”

Dương Chiêu nhìn ánh mắt Trần Minh Sinh, từ từ ngồi dậy: “Trần Minh Sinh, em nói thật đấy, em có mấy chiếc nhẫn kim cương nhưng em thực sự không thích.” Cô vuốt ve khuôn mặt Trần Minh Sinh: “Em phải đi rồi, tối sẽ tìm anh.”

Dương Chiêu đi rồi, Trần Minh Sinh vẫn nằm trên giường.

Thật ra Dương Chiêu không hề nói dối, cô cũng không từ chối, nhưng cô không thích nhẫn kim cương, hay có thể nói cô không thích kim cương. Đối với nghề nghiệp cô mà nói thì kim cương quá mức hiện đại, quá mức phô trương.

Dương Chiêu thích phong cách cổ xưa, lâu đời, mang đậm những câu chuyện ngày xưa.

Nhưng Trần Minh Sinh không nghĩ như vậy.

Dương Chiêu từ chối nhanh gọn như vậy càng giống một sự quan tâm đặc biệt dành cho anh, cũng có thể nói là một kiểu thỏa hiệp bất đắc dĩ.

Trần Minh Sinh gác tay lên trán.

Anh không muốn Dương Chiêu như vậy. Anh không muốn vì cô ở bên anh mà bỏ qua rất nhiều thứ đáng lẽ cô phải được hưởng thụ.

Di động vang lên, Trần Minh Sinh nhận điện thoại.

“Minh Sinh, là chú.”

“Chú Từ.”

Chú Từ dừng lại một lúc, nói như thở dài: “Địa điểm cũ ngày hôm qua, cháu ăn cơm đi rồi qua đây.”

Trần Minh Sinh nói: “Dạ.”

Trần Minh Sinh ngắt điện thoại, đứng lên khỏi giường, anh rửa mặt qua loa rồi mặc quần áo ra cửa.

Ở quán điểm tâm, anh ăn sáng với một ly sữa đậu nành, mấy cái bánh quẩy.

Ăn xong, anh lái thẳng đến bến xe.

Chú Từ và Văn Lỗi đợi một lúc thì thấy Trần Minh Sinh đẩy cửa bước vào, lúc đó hai người đang ngồi ăn cơm bên giường, thấy Trần Minh Sinh đến, chú Từ vẫy vẫy tay.

“Lại đây, bên này.”

Trần Minh Sinh bước qua, ngồi xuống chiếc ghế cũ đối diện giường.

Chú Từ đưa cặp lồng đựng cơm lên, nhìn anh: “Ăn cơm không?”

Trần Minh Sinh rút một điếu thuốc, lắc đầu: “Không, cháu ăn rồi.”

Chú Từ lấy cặp lồng cơm về, tiếp tục ăn.

Trần Minh Sinh thấy mắt chú Từ thâm lại, tóc bết dính dầu, anh rút điếu thuốc hỏi: “Tối hôm qua chú không ngủ à?”

“Tôi ngủ cái đầu cậu.” Chú Từ ngẩng đầu lên khỏi cặp lồng cơm, miệng còn cắn nửa miếng cải củ, trừng mắt nhìn Trần Minh Sinh.

Trần Minh Sinh cười châm chọc, nhỏ giọng: “Sau này muốn tìm cháu nói chuyện đàn bà cũng không có cơ hội đâu.”

Chú Từ nhấc chân đạp lên giày Trần Minh Sinh.

Trần Minh Sinh ngồi hút thuốc, chú Từ nuốt một miếng cơm, ngập ngừng: “Minh Sinh…”

Trần Minh Sinh ‘dạ’ một tiếng.

Chú Từ thấp giọng: “Chuẩn bị đi.”

Trần Minh Sinh cúi đầu, nhìn điếu thuốc trong tay. Trong phòng không có gió, khói thuốc kéo dài về phía trước như một sợi dây, sau đó tản ra.

Trần Minh Sinh ngước mắt nhìn không khí u ám, thấy mái tóc hoa râm của chú Từ, thấy cặp lồng đựng cơm rẻ tiền trong tay ông, lại nhìn đến gương mặt suy sụp của ông. Câu “Cháu không muốn làm” không thể thốt nên lời.

Chú Từ ngẩng đầu, nhìn Trần Minh Sinh, cắn răng nói: “Trần Minh Sinh, chú biết cháu không muốn trở về, chú cũng không muốn cho cháu về đó nữa. Nhưng bây giờ thật sự không có cách nào khác. Mấy ngày trước, có người gọi đến số điện thoại cũ của cháu. Minh Sinh, Bạch Cát biết cháu không chết nhất định sẽ tìm cháu. Hơn nữa —”

Chú Từ nói đến đây thì dừng lại, Trần Minh Sinh thấy hốc mắt ông đỏ ửng lên.

“Nghiêm đội đã chết, tất cả các kế hoạch trước đây phải hủy bỏ. Đánh rắn động cỏ, hiện tại Bạch Cát quản lý tay chân rất nghiêm ngặt, không dùng những tay chân bình thường nữa. Minh Sinh…” Chú Từ giương mắt, nhìn Trần Minh Sinh: “Người hắn có thể tin tưởng không nhiều lắm, nếu cháu bằng lòng trở về, hắn —”

“Chú Từ.” Trần Minh Sinh cắt ngang lời ông, anh dụi tàn thuốc rồi đốt một điếu nữa: “Đã sắp xếp ổn thỏa cho chị dâu chưa.”

Chú Từ dừng lại rồi sau đó nhỏ giọng: “Nghiêm đội và vợ cậu ấy ly dị lâu rồi.”

Trần Minh Sinh nhìn ông, chú Từ thả cặp lồng cơm xuống, lau miệng xong lại nói: “Ai muốn sống cảnh góa chồng chứ, cậu ấy sợ các cậu lo lắng nên không nói. Vợ cậu ấy mang con đi rồi.”

Trần Minh Sinh cúi đầu, không nói gì.

“Thật ra…” Chú Từ ngồi lên giường, cũng đốt một điếu thuốc: “Đi rồi cũng tốt, đỡ phải đau lòng.”

Trần Minh Sinh chậm rãi nhắm mắt lại.

Nghiêm Trịnh Đào là sĩ quan huấn luyện ở trường cảnh sát của Trần Minh Sinh năm đó, cũng chính là người đưa Trần Minh Sinh vào đội truy nã tội phạm buôn thuốc phiện. Mới đó đã mười mấy năm trôi qua, anh vẫn nhớ rõ khuôn mặt của Nghiêm Trịnh Đào, nhớ rõ vẻ mặt Nghiêm Trịnh Đào lúc mắng anh.

Trần Minh Sinh chỉ tham gia hành động với Nghiêm Trịnh Đào một lần, khi đó anh rất trẻ, anh nhớ rõ lúc ấy ở cửa ra vào hang ổ tội phạm, anh bị Nghiêm Trịnh Đào tóm cổ lôi về phía sau.

Lúc ấy, vẻ mặt Nghiêm Trịnh Đào không chút kiên nhẫn quát anh — Thằng nhóc con chưa đủ lông đủ cánh này, đã biết yêu đương gì chưa, bon chen chạy lên trước làm gì.

Lúc ấy anh không phục chút nào, vì sao phải biết yêu đương rồi thì mới được lên tuyến đầu.

Anh cũng nhớ rõ tính tình Nghiêm Trịnh Đào cực kỳ nóng, Trần Minh Sinh bị anh đập nát hai cái điện thoại đều vì lý do tắt máy. Lúc đó, quy định trong đội là như vậy, nếu tắt di động mà bị


Old school Swatch Watches