80s toys - Atari. I still have
Hẹn ước

Hẹn ước

Tác giả: Twentine

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326881

Bình chọn: 8.00/10/688 lượt.

i đi.”

Trần Minh Sinh cảm thấy Bạch Cát còn chưa nói hết. Quả nhiên, Bạch Cát bỏ điếu thuốc xuống nói với Trần Minh Sinh: “Anh đưa chú tiền, chú dẫn Vi Vi ra nước ngoài.”

Trần Minh Sinh giật mình: “Gì cơ?”

Bạch Cát: “Anh đã mua vài ngôi nhà tại bang Texas, Mỹ.” Xuất thân Bạch Cát không khá giả, tất cả tài sản đều do buôn ma túy mà ra. Lúc hắn nói với Trần Minh Sinh căn nhà kia, nét mặt còn thoáng vẻ tự hào trẻ con.

“Anh nói với chú này A Danh, người nước ngoài khác hẳn chúng ta, nhà của bọn họ tiện nghi hơn chúng ta. Anh đã mua hai căn biệt thự, đều trang hoàng xong cả rồi. Sang năm hai đứa qua đó, chú nhớ quan tâm chăm sóc Vi Vi, chuyện tiền bạc chú không cần lo lắng.”

Trần Minh Sinh: “Vậy còn anh.”

Bạch Cát cười hai tiếng: “Chờ anh kiếm đủ tiền rồi sẽ qua đó dưỡng già.”

Bạch Cát vừa cười vừa hút thuốc, tựa người trên sô pha.

Trần Minh Sinh nhìn hắn, một lúc lâu sau anh mới gật đầu đáp: “Dạ được.”

Sang năm, làm một chuyến lớn rồi sau đó về nhà dưỡng lão …

Chương 62

Mấy đợt tuyết nữa rơi xuống, đã sắp đến ngưỡng cửa cuối năm.

Thời tiết phương Bắc càng ngày càng giá lạnh, tuyết đã đóng một lớp dày trên mặt đất. Hàng cây ven đường trơ trụi lá. Không khí ở đây không quá trong lành, sau khi tuyết rơi vài ngày, đã không còn là tuyết trắng nữa mà là một lớp tro bụi mỏng phủ kín đất trời.

Mọi người đi ủng tuyết, từng tiếng sột soạt vang lên theo mỗi bước chân trên nền tuyết.

Không khí năm mới tràn ngập đường phố, trong những cao ốc, cửa hàng, khách sạn, thậm chí cột đèn ven đường cũng treo đèn lồng đỏ. Chúng tỏa sáng trong màn đêm ánh lên một vùng đỏ nhạt trên nền tuyết trắng.

Đây là ngày mệt mỏi nhất và bận bịu nhất trong năm.

Buổi sáng Dương Chiêu dậy sớm cẩn thận sửa soạn đồ đạc. Hôm nay là đêm giao thừa, theo quy ước của nhà họ Dương đêm giao thừa là ngày gia đình họp mặt. Đó cũng là ngày người trong nhà góp mặt đầy đủ nhất.

Buổi sáng cô dậy sớm thuận tiện đánh thức Dương Cẩm Thiên.

Với thí sinh dự thi đại học mà nói, đây là kỳ nghỉ thư giãn cuối cùng trước kỳ thi đại học.

Dương Cẩm Thiên hiếm khi được ngủ nướng hai ba ngày liên tiếp. Sau khi cậu nghỉ vẫn ở lại nhà Dương Chiêu, Dương Chiêu hỏi cậu có muốn qua nhà ba mẹ cô ở để tiện chăm sóc cậu hơn không, Dương Cẩm Thiên dù nói gì cũng không chịu.

Dương Chiêu gọi Dương Cẩm Thiên dậy, cô gọi bữa sáng cho cậu, sau đó vào nhà lấy một cái túi lớn.

Dương Cẩm Thiên mơ mơ màng dụi mắt hỏi: “Chị, đó là gì?”

Dương Chiêu trả lời: “Là quần áo, tối nay em mặc bộ này.”

Dương Cẩm Thiên lấy túi lại xem, cậu lấy quần áo ra nhìn nhìn, đó là một bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn được cắt may khéo léo.

Dương Cẩm Thiên thấy đau đầu: “Chị, chị mua cho em hả?”

Dương Chiêu: “Ừ, chị đặt người làm đó, em mặc thử xem.”

Về loại đồ Tôn Trung Sơn này, không thể không nói đây nó là kiểu đồ yêu thích của ông nội Dương Chiêu. Ông nội Dương Chiêu là phần tử trí thức hiếm có trong thời đại đó, một thanh niên tiến bộ, lòng yêu thích với trang phục kiểu Tôn Trung Sơn của ông đã đến một trình độ nhất định, loại đồ Tôn Trung Sơn này dù mặc được hay không thì trong nhà ông cũng có khoảng nửa tủ quần áo.

Mà tuổi ông đã lớn, nói thẳng ra là không sống được bao lâu, mọi người vì muốn ông cụ vui vẻ, buổi tiệc tất niên cuối năm đều mặc đồ kiểu Tôn Trung Sơn.

Dương Cẩm Thiên ngáp ngắn ngáp dài bước vào toilet, cậu thay quần áo rồi đi ra, hỏi Dương Chiêu: “Chị, chị thấy thế nào?”

Dương Chiêu sửa soạn lại cái túi to, cô ngẩng đầu nhìn một lượt. Sau đó cười bảo: “Ừ, không tệ.”

Dương Cẩm Thiên được cô khen một câu, trong phút chốc tinh thần vui lên không ít: “Chờ em đi chải đầu lại, đẹp trai hơn nhiều.” Cậu hưng phấn tràn trề nói với Dương Chiêu: “Trông giống như học sinh trong thời kỳ dân quốc lịch sử đã mô tả.”

Dương Cẩm Thiên có sức sống hơn trước rất nhiều, Dương Chiêu nhìn khuôn mặt tươi cười của cậu, lòng cũng thầm vui mừng, cô gật gật đầu, đang định lên tiếng thì di động đổ chuông.

Dương Cẩm Thiên thấy Dương Chiêu lấy điện thoại ra, sau đó nhìn chuỗi số trên màn hình di động, rất lâu cô không hề nhúc nhích.

Di động reo vang từng tiếng từng tiếng.

Dương Cẩm Thiên thấy hơi kỳ lạ hỏi: “Chị, là ai vậy, sao chị không bắt máy?”

Dương Chiêu dường như không nghe thấy cậu hỏi.

“Chị?”

Dương Chiêu quay phắt đầu lại: “Hả?”

Dương Cẩm Thiên chỉ vào di động: “Sao chị không bắt máy?”

“À, … ừ.” Dương Chiêu thoáng bối rối, cô bảo Dương Cẩm Thiên: “Em thu dọn đồ đạc trước đi, chị đi nghe điện thoại.”

Dương Chiêu ra khỏi phòng, quay về phòng ngủ của mình, cô trở tay đóng kín cửa.

Lúc này cô mới bắt máy.

“Alo.”

Giọng nói ở đầu dây bên kia hơi trầm thấp pha chút dịu dàng.

“Dương Chiêu, là anh.”

Dương Chiêu: “Trần Minh Sinh.”

Trần Minh Sinh khẽ cười hỏi: “Sao, em nghe không ra sao?”

Dương Chiêu: “Sao anh lại gọi cho em?”

Trần Minh Sinh hỏi: “Anh không thể gọi ư?”

Dương Chiêu nhận ra trong giọng nói của Trần Minh Sinh thoáng chút lười biếng, nhẹ nhõm hơn trước đây nhiều. Cô bị anh ảnh hưởng, lòng cô cũng dần dần lơi lỏng.

Dương Chiêu bước đến bên cửa sổ, ngoài cửa tuyết phủ kín sâ