ẽ không chấp nhận một đứa con dâu như vậy đâu.
San Phong ngừng chân không quay lại mà nói :
– Con cũng sẽ không để mẹ sắp đặt chuyện hôn nhân của con đâu.
– Con…
San Phong bỏ đi trước khi mẹ mình nói thêm khiến bà tức nóng cả người.
Ngữ Yên vô tình đi đến ngay câu cuối cùng San Phong nói, môi cô khẽ nhếch lên nụ cười cho chính mình.
San Phong gặp cô ngay ngoài cửa, cậu chẳng nói chẳng rằng mà di ngang qua luôn…Cô nén tiếng thở dài bước vào trong gặp bà Như Hạ.
…
Tử Di nhìn đi nhìn lại tờ báo có hình Tuyết Y đang cười, bỗng nhiên môi cô cũng nở nụ cười ngắm nhìn cậu. Bây giờ cô mới được nhìn thấy nụ cười thật sự của Tuyết Y. Nó thật đẹp…
Tử Di ngồi nghĩ mãi mà không hiểu được sao Tuyết Y lại hay đối xử lúc tốt lúc ác với mình đến vậy, cả những lúc cậu rất và 10 phút sau cũng có thể giở mặt được ngay…
Tử Di lấy chiếc kéo trên bàn, cô cắt lấy tấm ảnh Tuýêt Y trong tờ báo rồi đưa lên nhìn, mịêng khẽ cười “ Có lẽ đây là hình ảnh duy nhất anh dành cho tôi…”.
Cô cẩn thận ép thẳng nó ra rồi kẹp vào ví của mình…
Tử Di thấy có gì đó như đang đằng sau theo dõi mình, cô quay lại cũng vừa lúc thấy Tuyết Y quay đầu bước đi…Tử Di nghiêng đầu nhìn theo cậu…lại thái độ gì nữa đây, Tâm trạng cậu lại không được tốt nữa sao.
Vừa về phòng mặt cậu lanh tanh khi nhìn Tử Di và nghĩ chuyện sáng nay… Ông Đình rất có thiện cảm hay có gì đó rất quan tâm đến Tử Di thì phải, chỉ là một cô gái xa lạ mà ông phải nổi nóng với cậu sao. Chỉ có một lý do là cô quá giống người vợ ông đã từ ***** mình mà theo người đó.
Nghĩ đến đó thôi, hai hàm răng cậu đã nghiến chặt lại, bàn tay nắm chặt lại thành quả đấm đến nỗi tay trắng bệch đi…đôi mắt uẩn khuất sự hận thù…những hình ảnh mẹ cậu và cậu đã từng đau khổ lại hiện về với Tuyết Y, cậu soi mình trong gương, hai mắt đỏ ngầu long lanh long lanh như giọt nước trực trào…”Tôi thề sẽ cho ông nếm cảm giác đau khổ như mẹ con tôi đã chịu…”
Tuyết Y mím chặt môi rồi khẽ bật thốt “ Xin lỗi…tôi không thể đi quá xa với em…”
……
Cộc cộc…
– Vào đi.
Song Linh bước vào, cô khẽ cười cúi đầu nhẹ chào cậu :
– Huỳnh tổng không bận gì chứ?
San Phong hơi ngạc nhiên khi Song Linh xuất hiện mà không phải Gia Linh, cậu gật đầu :
– Ừm, em đến chắc có chuyện gì quan trọng lắm à?
Song Linh gật đầu, cô đưa tập hồ xơ của mình đặt lên bàn rồi kéo ghế ngồi đối diện San Phong :
– Em muốn xin việc.
Không nhịn nổi chuyện hài, San Phong bật cười nhìn Song Linh :
– Em xin việc?
Song Linh gật đầu :
– Lạ lắm sao?
San Phong hơi trề môi gật đầu, cậu nhìn cô :
– Em muốn chuyển làm người mẫu bên côngty anh à?
Song Linh lắc đầu :
– Em muốn làm nhân viên thiết kế.
San Phong ngạc nhiên đến nỗi hỏi ngược lại cô :
– Thiết kế? – Cậu cừa cười vừa nói – Em đang đùa à?
Song Linh cố làm bộ mặt tử tê nhất có thể, mà trông cô lúc này giống người đang nói đùa lắm sao.
San Phong nín cười, cậu nghiêm túc lại :
– Xin lỗi vì phải từ chối em.
– Tại sao?- Song Linh cau mày hỏi lại.
San Phong nhún vai thản nhiên đáp không tránh né :
– Côngty anh chỉ tuyển nhân viên dựa vào thực lực chứ không phải nhờ quên biết.- Cậu chậm dãi tiếp :- Em…
– Anh cho em thử việc trong 2 tuần đựơc chứ?
Chưa để San Phong nói hết, Song Linh đã chen vào, ánh mắt cô đầy sự khẩn thiết mong muốn câu trả lời đồng ý từ San Phong.
San Phong cũng cảm nhịân được sự chân thành từ đáy mắt Song Linh, chỉ tại cậu không hiểu sao đột nhiên một người có tính tiểu thư nặng như Song Linh lại trở nên thế này, cậu nhíu mày nhìn nhìn cô…
Song Linh nhìn lại cậu đợi chờ câu hồi âm…
…
Đã gần tháng trôi qua, Tuyết Y ngồi trong phòng làm việc, cậu cắn cắcn môi tay quay qua quay lại chiếc galaxy s2 của mình hai hàng mày khẽ chau lại…cậu phân vân nghĩ không biết liệu đã đến lúc thực hiện mọi chuyện chưa.
Thời gian qua cậu đã đối xử từ tế với Tử Di, Tuyết Y chắc chắn cô sẽ phần nào có cậu trong trái tim vì chẳng có lý do gid Tử Di lại không có cảm giác với một người đàn ông hoàn hảo như cậu…
Tuyết Y đưa máy lên gọi…
– Có chuyện gì à?
– Chiều nay con và Tử Di sẽ đến ăn cơm với ba.
– Thật sao – Ông Đình thảng thốt bật lên câu hỏi vu vơ với giọng mừng rỡ.
Làn môi mỏng của Tuyết Y khẽ nhếch lên cười nhạt…Ông Đình bên đầu dây tiếp với giọng vui vẻ ;
– Con đã chọn con bé rồi à?…Tốt, tốt lắm, vậy hai đứa đến sớm nhé.
– Vâng – Tuyết Y khẽ cười trong máy.
Vừa tắt địên thoại, mặt cậu đã trở về trạng thái lạnh tanh ban đầu, khoé môi cong cong lên gian manh “ Cứ vui vẻ đi…”.
…
– Ba nói gì? – Đan Băng cũng ngạc nhiên không kém khi ông Đình nói Tuyết Y vừa gọi để báo chiều cậu dẫn Tử Di đến.
Ông Đình vui mừng ra mặt :
– Con nghe rồi đấy, nhớ dặn quản gia Thái chuẩn bị mọi thứ cho tốt nhé.
Ông đứng dậy, nét cười vẫn phảng phất trên nếp nhăn phía đuôi mắt :
– Cuối cùng ta cũng sắp có con dâu rồi.
Nhìn vẻ mặt và nụ cười mãn nguyện của ba mình, Đan Băng không dám nói ra suy nghĩ của mình, cậu cảm giác một điều gì đó không ổn chút nào…
…
Không cần gọi, người đẹp đã tự gọi đến cho mình, môi cậu bật cười gian tà, tay ởm máy lên :
– Anh đây?
– Chiều anh rảnh chứ.
T