Old school Swatch Watches
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328433

Bình chọn: 7.00/10/843 lượt.

sắp hết rơi tọt xuống đất…chưa hết, sau hành động gây mê đây, cậu còn đá lông nheo với cô rồi mới bước đi.

Để lại Ngữ Yên một mình thẫn thờ với trạng thái tê liệt hoàn toàn…

Cử chỉ vừa rồi của San Phong là sao…đầu óc từ từ hoạt động trở lại, khoé miệng dần dần nở nụ cười sung sướng, cô chạy ngay về phòng đóng chặt cửa lại nằm phịch xuống giường, mịêng cười liên tục, lăn qua lăn lại vài vòng, tay cầm tấm ảnh lên nhìn thật lâu , môi mấp máy “Chỉ cần được nhìn thấy anh là đủ rồi..”



– Phải rồi, Đan Băng đâu ba?

– À, nó đi công tác hơn tuần nay rồi, chắc tuần sau nữa mới về.

Tuyết Y gật gù, bữa ăn này thật không thoải mái chút nào với hai người trong đó.

Thấy Song Linh như ngượng với mọi người…là do cậu mời nên phải có chút trách nhiệm vậy.

Tuyết Y gắp thức ăn vào bát cơm cho Song Linh :

– Em ăn tự nhiên đi.

Hành động quan tâm đột xuấ của Tuyết Y với người khác làm ông Đình lẫn Tử Di hơi chú ý, hai mày cô hơi chau lại…bàn tay cầm chắc lại đôi đũa dằm dằm vào bát cơm, mắt nhìn lên Tuyết Y vẻ tưng tức.

Ông Đình vừa lúc thấy được cảnh đó, khoé miệng ông cười cười. Như vậy cũng tốt…điệu bộ của Tử Di cho thấy cô vẫn còn tình cảm với Tuyết Y.

Song Linh cũng cười lại với Tuyết Y lại còn gắp thức ăn trả ơn cho cậu :

– Anh cũng ăn đi.

Máu dồn lên mặt quá nhiều khiến Tử Di thấy nóng mắt…

Cô lườm lườm nhìn hai người…

– Con cũng ăn đi Tử Di.

– Ơ…dạ vâng – Miệng cười như mếu nhìn họ tự nhiên như trốn không người.



Ngồi nói chuỵên với ông Đình mà lòng Tử Di như lửa đốt.Mắt cứ thỉh thoảng lại liếc lên căn phòng riêng trên tầng …

Ông Đình nhấp ngụm trà, ánh mắt như đang cười nói :

– Con vẫn còn tình cảm với Tuyết Y sao kô cho nó một cơ hội.

Cơ hội…Bảo cô làm sao cho Tuyết Y một cơ hội đây. Hôm nay là một minh chứng quá rõ ràng cho sự lăng nhăng của cậu còn gì nữa. Mịêng rõ ràng muốn làm lại từ đầu với cô vậy mà đã có thể đi với cô gái khác lại còn chăm chút nhau trước mắt cô nữa chứ…

Tử Di lảng đi chuyện khác :

– Chuyện “Hàn thiếu” sao rồi ạ?

Ông Đình bật cười vì danh từ xa lạ mà Tử Di cố tình nhấn mạnh cho ông nghe:

– Tuyết Y nói nó có cách giải quyết rồi.

– Vậy ạ.



Tít..tít…

– Xin lỗi Hàn thiếu, em có địên thoại tý.

– Ừm.

Song Linh đứng dậy, ra cửa phòng, nhìn màn hình hiện tên Thừa Ân, cô mở máy, giọng kéo dài :

– Tôi đây trưởng phòng Lâmmmm.

– Cô đi đâu giữa giờ làm việc vậy…mau quay về côngty không.

Đã để điện thoại xa tai lắm rồi mà cô vẫn còn nghe thấy tiếng nói oang oang của Thừa Ân đang quát mình.

– Thưa trưởng phòng tôi đang cùng Hàn thiếu làm việc.

– Việc gì, ở côngty không có chỗ làm việc à mà phải ra ngoài…

– Thôi tôi không có thời gian nói nhiều với trưởng phòng đâu. Rảnh thì đi mua thuốc táo bón đi, ở đây mà vẫn thấy mùi đấy.

Song Linh nhìn vào máy, mịêng cười hả hê vì trả míêng được Thừa Ân…đúng là thoải mái quá đi.



Thừa Ân cắn chặt môi nhìn điện thoại, tay run run vì tức…nhân viên mà giám nói cái giọng mát mẻ đấy với cậu sao.

Ột…..

Bụng cậu lại nhói lên đau…mặt Thừa Ân nhăn nhó, tay ôm bụng chạy nhanh vào toilet…

Vừa đi mặt cậu vừa nhăn nhó đau đớn…không hiểu sáng giờ có ăn gì bậy bạ đâu mà…Lại còn bị con ranh cấp dưới tỉa đểu cho nữa chứ….đúng là đau đớn quá đi.



Ngồi mãi một lúc lâu, Tử Di nhìn xuống đồng hồ trên tay mình thấy cũng đã hết giờ nghỉ trưa, cô liền nói :

– Chủ tịch à, cháu phải về côngty rồi.

– Ừm, con không đi xe đến đây phải không.

– Dạ.

– Để ta nói thằng Y đưa con về.

– Dạ khỏi – Tử Di vội từ chối – Cháu đi taxi về cũng được.

Ông Đình khoát tay :

– Làm theo lời ta đi.

Vừa lúc đó, Tuyết Y cùng Song Linh đi xuống…

Thấy vậy ông Đình liền nói :

– Y, con đưa Di về côngty hộ ba nhé.

– Dạ thôi, “Hàn thiếu” còn bận việc của anh ấy, cháu xin phép.

Tử Di nhanh chóng quay lưng bước đi.

Ông Đình nhìn Tuyết Y hất hất mặt nói :

– Ba sẽ cho người đưa cô Song Linh về.

Tử Di gật đầu, đi nhanh theo Tử Di ra đến ngoài hoa viên, cậu đi song song ngang với cô.

Tử Di bước nhanh hơn, cậu cũng bước nhanh theo. Cô không thể nào bỏ mặc được vì chân cậu quá dài.

Tử Di đứng lại quay xang Tuyết Y chau mày nhìn cậu :

– Hàn thiếu, anh không cần đưa tôi về đâu, quay lại với chị gái kia đi.

Tuyết Y nhìn chằm chằm vào Tử Di khiến cô thấy khó chịu…:

– Mặt tôi có gì à?

Tuyết Y lắc đầu, khoé môi khẽ cười không nói gì.

Tử Di quay đi, mặt khó hiểu.

Tuyết Y chỉ lẳng lặng đi theo ra đến ngoài cổng cậu đi lên trước mở cửa xe mới mở lời :

– Lên xe đi.

– Đã bảo là không cần mà.

Không nói nhiều, Tuyết Y kéo cô ấn vào trong xe làm Tử Di muốn dãy cũng không được.

Tuyết Y đóng cửa lên xe. Từ từ cho lăn bánh.

Vừa lái cậu vừa nói :

– Em không biết nghe lời anh từ lúc nào vậy?

– Từ lúc ý thức được anh là tên máu lạnh chỉ biết suy nghĩ ở phần dưới.

Khoé môi Tuyết Y nhếch lên cười :

– Lại còn biết móc họng người khác nữa.

– Tôi phải học cách tự bảo vệ mình thôi.

– Anh không thích/

Tử Di mớ lớn mắt nhìn xang Tuyết Y, ánh mắt cậu vẫn nhìn thẳng về phía trước gương mặt nghiêng đó vẫn rất trầm tĩnh anh tuấn, lời nói đó như chưa từg phát ra khỏi mịêng cậu bao