ậu lại làm vẻ mặt đáng thương gật đầu :
-Em đang bị mất trí tạm thời nên không nhớ được anh rồi. Từ từ rồi em sẽ nhớ thôi.
-Vậy à – Tử Di bỗng nói – Đúng anh là chồng tôi không?
-Phải.
Tôi đói quá, muốn ăn cơm rang bơ.
Tuyết Y nhíu nhíu mày nhìn cô nhưng giọng nói vẫn mềm mỏng :
-Đêm thế này làm gì có cơm rang.
-Vậy thì anh làm đi.
-Làm – Tuyết Y bật thốt trố mắt nhìn cô – Anh…
-Không làm thì thôi vậy.- Tử Di nằm xuống kéo chăn úp lên mặt như đang dỗi…
Tuyết Y thở hắt ra, tự nhiên trở nên nhõng nhẽo đỏng đảnh thế này. Cậu đứng dậy :
-Được rồi được rồi. Chờ đi anh về nhà là rồi mang đến cho em.
Tử Di không nói gì, ánh mắt cô lộ lên vẻ gì đó rất khác lạ. Khoé môi hơi cười như đang cố nhịn điều gì đó.
Tuyết Y ra ngoài, cậu nhìn màn mưa dày đặc mà lắc đầu ngao ngán. Nửa đêm mưa giông thế này bắt mình về nhà làm cơm rồi mang đến…Không phải do di chứng cô bị đập vào đầu xong đổi luôn tính không, tự nhiên đành hanh vậy cơ chứ.
Tuyết Y đứng ngoài lấy điện thoại trong túi quần ra :
-Vâng…tôi nghe..
-Bà Thái à…
-Đại thiếu gia ạ…
-Ừm. Làm cho tôi một xuất cơm rang bơ rồi mang đến viện xx ngay nhé.
-Vâng…
Tuyết Y lại hành lang ngồi xúông chờ đợi…ngủ quên lúc nào không không biết..mới chợp mắt được 15-20 phút thì…
Á…
Tuyêt Y nhíu nhíu mày, mở mắt từ từ ra, cậu thất trước mắt mình một người phụ nữ đang ngã dưới đất cùng với cây xào truyền nước. Cậu chau mày, thấy bà ta có vẻ ốm yếu khổ sở với cây xào đó quá, mà ở đây lại không có ai qua lại vì đã quá nửa đêm rồi. Cậu miễn cưỡng dời khỏi chỗ ngồi..Cúi người xuống cầm cây xào ra khỏi người mệnh phụ đấy rồi đỡ bà ta dậy…
Đã làm xong nhiệm vụ bất đắc dĩ đấy cậu liền ngoảnh mặt bỏ đi không lời hỏi thăm này nọ hỏi người đó sao không…chỉ lặng lặng bước đi :
-Này cậu – Gịong người phụ nữ yếu đuối vang lên giữa hành lang vắng người.
Tuyết Y dừng chân quay đầu lại nhìn bà ta.
-Cảm ơn cậu – Bà ta khẽ nở nụ cười trên làm môi trắng nhợt .
Nụ cười hiền đó làm Tuyết Y tự nhiên thấy có gì đó rất thanh thản, nhẹ lòng. Cậu lắc đầu :
-Không có gì, lần sau cẩn thận một chút.
-Ừm – Bà ta gật đầu cười rồi quay đi lẫm chẫm từng bước về phòng..
Tỉnh ngủ rồi…Tuyết Y chợt nhớ ra thứ mà mình cần làm. Cậu đưa tay lên nhìn đồng hồ…Chết rồi…
Cậu lấy điện thoại ra gọi cho bà Thái …
-Bà đang ở đâu vậy?
-Tôi đến nơi rồi đây, đang ở ngoài cổng. Cậu đang chỗ nào tôi mang vào.
-Thôi cứ đứng trước chỗ thanh toán viện phi đi tôi ra.
-Vâng.
Cậu tắt máy, đi nhanh ra ngoài. Không có gì để tìm bà Thái vì đang vắng rất dễ nhìn người.
Vừa thấy cậu đến, bà Thái đã nhanh chân bước đến đưa cặp lồng cho cậu :
-Của cậu đây. – Không nén được tò mò, bà hỏi – Ai ở đây mà cậu phải…
-Đừng nói chuyện này cho ai biết hiểu không. Nhất là ba tôi và cả thằng bé.
-Ồ…ồ.. – Bà gật gật đầu – Vâng.
-Được rồi, bà về đi.
Bà Thái gật đầu chào Tuyết Y rồi quay lại ra xe chờ sẵn bên ngoài về nhà.
Còn Tuyết Y quay lại về phòng Tử Di.
Cô đã ngủ rồi…
Tuyết Y đặt cặp lồng lên bàn, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô…Nụ cười khẽ nở trên môi…
Cậu chống cằm nhìn nhìn Tử Di … Hàn – Tuyết – Y …Ngồi nhìn một cô gái đang ngủ mà không biết chán…yêu một người hơn bản thân mình…là những chuyện cậu chưa bao giờ nghĩ là có vậy mà bây giờ… “Không cần nhớ gì về anh cũng được…chỉ cần em biết đến sự tồn tại của anh trong cuộc sống em là đủ …”.
“ Sau này…không phải mà là ngay từ giờ phút này…anh sẽ làm mọi chuyện bất điều gì em muốn để bù đắp những tổn thương đã gây ra cho em…”.
….
San Phong về nhà trong bộ dạng ướt nhẹp…Cậu đã xuống xe chạy đi tìm cô khắc nơi có thể. Sao tự nhiên lại như vậy..San Phong cũng tự hỏi bản thân mình câu đấy.
Cậu đang lo lắng, đang quan tâm đến sự tồn tại của cô rồi sao…
San Phong ngồi xuống salong, người nghiêng xang một bên nằm rạp xuống thành dựa lưng salong mặt cứ ngẫn ra suy nghĩ …”Đi đâu được…sao cô cô thể bỏ đi như vậy cơ chứ “.
Lúc này giường như sự bực mình đã lấn áp tâm trí cậu rồi…Đã làm điều một thằng đàn ông phải làm rồi, cô đã muốn đi thì cho cô đi vậy…San Phong đứng dậy lững thừng về phòng, vừa đi vừa cau mày không hiểu đang khó chịu hay đang lo lắng về Ngữ Yên…
…
-Em ăn đi…Nguội mất rồi nhưng chắc là vẫn dùng được – Thấy Tử Di dậy, cậu đã lấy ngay cặp lồng trên bàn đưa về phía cô.
Tử Di dụi mắt, nhìn Tuyết Y rồi lại nhìn xang hộp cơm trên tay cậu, cô che miệng nói :
-Tôi không muốn ăn cái này nữa, anh đi mua đồ vệ sinh cho tôi đi.
-Gì- cơ – Tuyết Y khựng người trố mắt nhìn Tử Di. Có phải cô bị “u não” khi “sai” cậu đi mua những thứ…đó không.
-Anh bảo là chồng tôi…- Mắt Tử Di ánh lên vài tia long lanh như gợn nước…- vợ chồng có chuyện …đấy mà cũng không làm được…anh có thật là chồng tôi không – Gịong Tử Di nửa như nghi ngờ nửa như trách cứ.
Tuyết Y đơ mặt nhìn Tử Di…đúng là sau chấn thương cô cũng đổi luôn tính rồi…
Cậu nuốt khan, khoé mịêng cố cong lên tạo thành nụ cười tự nhiên, đầu cứng ngắc cố gật xuống như rôbốt :
-Anh đã nói gì đâu. Mua thì mua.
-Thế chứ…hìhì…- Tử Di nở nụ cười tươi rói ngay.- Vậy đi đi – Cô phẩy phẩy tay ý đuổi Tuyết Y làm cậu phải im lặn