Hoàng hậu lắm chiêu

Hoàng hậu lắm chiêu

Tác giả: Shellry

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325395

Bình chọn: 9.5.00/10/539 lượt.

mới là heo.

Lãnh ma đầu bật cười thành tiếng:

– Được rồi, còn đứng đó mà cãi, về thôi.

Về đến giáo, Liễm Phương liền ào ra, lo lắng hỏi rối rít. Nào là “Giáo chủ xảy ra chuyện gì vậy?” hay “Thương thế có nặng không?” hoặc “Là ai đã gây ra chuyện này?”. Lãnh Hàn Băng chỉ im lặng, nét biểu cảm lại lạnh tanh như thường, chỉ ầm ờ vài tiếng rồi để Liễm Phương gọi đại phu trong giáo. Ta thay đồ rồi đến phòng Lãnh Hàn Băng. Triều Vũ đang ngồi ghế ăn bánh, hoàn toàn không để tâm đến đám người đang rối rít chỗ Lãnh ma đầu, ánh mắt như đang xem trò vui. Ta cảm thấy có đến gần Lãnh Hàn Băng cũng chẳng để làm gì, liền lại gần Triều Vũ, nhón một cái bánh. Đang định mở miệng khoe thành tích băng bó của mình thì Triều Vũ cười cười, vô thức nói:

– Hôm qua ngươi tìm đại phu ở đâu thế? Băng bó cũng xấu, quấn tùm lum tà la, thuốc thì vương vãi lung tung. Chắc là Tiểu Băng Băng kia tự kiếm thuốc thì mới không bị nhiễm trùng vết thương, không thì chắc cũng chết trước khi về đến đấy. – Nói xong còn đập bàn cười khanh khách. – Tiểu mỹ nhân ngươi không biết, hắn tự băng còn tốt hơn vậy nữa.

– A ha ha… vậy à? – Ta cười gượng, thấy thật may mắn vì chưa khoe, không thì không biết giấu mặt vào đâu mất. Hu hu, thực sự thì nhìn nó cũng đâu đến nỗi nào đâu, chẳng lẽ lại tệ đến thế?

– Ha ha, ngươi có hỏi đại phu đó xem ông ta đã giết người nào chưa không? Chết cười mất, lúc nãy đại phu kia còn hỏi xem sao lần này hắn lại băng tệ như vậy làm ta cười chết. Lúc đó, hắn còn lừ mắt cằn nhằn, làm cho ông lão đại phu kia không dám nói câu nào.

– Ha ha, buồn cười nhỉ. Hôm qua ta quên không hỏi rồi. Tay nghề lão đại phu đó đúng là tệ hết mức. – Ta khóc, ta khóc đây. Cảm giác tự mình chê mình, đúng là muốn khóc chết đi được T ^ T.

………….

Những ngày sau đó, Lãnh Hàn Băng giữ ta ở lại phòng hắn, không được đi đâu, trù lúc ngủ thì được về phòng, ăn cơm cũng ăn cùng hắn, chơi cũng phải ở phòng hắn, thỉnh thoảng hắn gọi đưa nước đưa trà, muốn ăn hoa quả thì ta lại thành nhân viên đa chức năng. Ta còn day dứt vì mình hắn mới bị thương, cũng ngoan ngoãn chiều hắn một chút, nhưng nhìn cái bản mặt thỏa mãn như ông tướng của hắn, ta lại muốn rút kiếm ra mà chém. May cho hắn, ta là một người tốt, một công dân luôn tuân thủ luật pháp, vậy nên hắn mới được toàn mạng. Xuy xuy, nhanh cảm ơn ta đi!

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, ta lại được nghe một bí mật của hắn. Chả là tối hôm đó, ta kê một cái ghế ngồi cạnh giường hắn theo lời hắn bảo, đang gà gà gật gật muốn ngủ thì Lãnh ma đầu gợi chuyện:

– Thực ra, ta thích một cô gái.

Câu nói đó lập tức lôi kéo được sự chú ý. Bản tính nhiều chuyện trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ta ngẩng mặt, mắt sáng rực nhìn hắn, tinh thần tỉnh táo như vừa uống cà phê đặc.

Hắn hơi nghiêng đầu, cười. Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ, trùm lên người Lãnh Hàn Băng khiến hắn dịu dàng hơn hẳn, không còn sự lạnh lùng lãnh khốc như bình thường nữa. Mái tóc dài xõa xuống, đen óng nổi bật trên nền gối trắng, nhẹ bay theo cơn gió đem thu, quấn quít vấn vương vào khuôn mặt đẹp như tạc tượng. Đôi mắt phượng dài đầy mê hoặc, y hệt một hồ ly vương, quyến rũ đến quỷ mị mà vẫn toát ra khí thế quyền uy cao quý.

– Nàng ấy ngốc nghếch nhưng nụ cười lại rất tươi, rất đẹp, rất dễ thương. Nàng ấy thích cười, thích làm trò, vui tươi ấm áp như ánh mặt trời, sôi nổi năng động như một con thỏ nhỏ. Lần đầu tiên gặp nàng ấy, hình ảnh nàng ấy thanh thoát như một vị tiên nữ giữa trần thế ồn ã nhiễu loạn, cao sang như bông sen không bao giờ vướng bẩn bởi bùn đất, thực đẹp. Ta không biết ta yêu nàng ấy từ khi nào, cũng không hiểu tại sao mình lại bị nàng ấy mê hoặc, nhưng ta biết, trái tim mình bị cướp mất rồi.

Giọng nói của hắn trầm đục, khàn khàn vì vẫn còn bệnh, chậm rãi mà nói, từng từ, từng chữ đều như bày tỏ hết cả tâm can. Ta nhất thời rung động. Một con người lạnh lùng cao ngạo mà lại có một tình yêu thuần khiết đến nhường ấy, nữ tử đó nhất định là rất hạnh phúc. Ta chớp mắt nhìn hắn, cương quyết:

– Vậy ngươi bày tỏ với nàng ấy chưa? Nếu chưa bày tỏ thì bày tỏ nhanh nhanh lên không nàng ấy bị cướp mất bây giờ. Có gì khúc mắc cứ hỏi ta, ta sẽ cổ vũ ngươi. Hi hi, ta trước kia chính là cao thủ tình trường đấy.

“Thật tiếc, nàng ấy đúng là đã bị cướp mất rồi…”

…………

Ta vui vẻ chạy vào phòng Lãnh Hàn Băng, trong tay ôm một đống hoa to bự. Hôm nay ta bị đánh thức dậy sớm, liền theo thị nữ ra vườn, hái được về rất nhiều hoa. Hoa sáng sớm tươi mới, còn đọng hạt sương long lanh, nhìn tràn ngập nhựa sống. Tiết trời thu se lạnh, Lãnh ma đầu thì bị thương phải nằm phòng, chắc chắn là không được ngắm những đóa hoa này rồi, tiếc cho hắn quá. Chính vì thế, ta đây mới mở lòng nhân ái, hái về một chùm hoa đủ các loại mang về cắm trong phòng Lãnh ma đầu cho thêm mấy phần sinh khí.

Mở cửa, ta thấy Lãnh Hàn Băng đang ăn sáng, ta đi vào, tìm một cái lọ, cắm đống hoa vào, miệng tía lia:

– Ngươi xem, ta mới hái được rất nhiều hoa tươi. Đẹp đúng không? Ta cắm ở phòng ngươi nhé.

Lãnh ma đầu không nói gì, chỉ im lặng cười nhẹ.

Ta say sưa với đống hoa, bất


Duck hunt