Polaroid
Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Hoàng Hậu Lưu Hắc Bàn

Tác giả: Giáo Ưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219320

Bình chọn: 10.00/10/1932 lượt.

u.Kim Phượng quỳ bên cạnh hắn lại nhẹ nhàng nói một câu: “Vân Trọng, đệ hãy về trước đi.”Hoàng đế bệ hạ giận tím mặt: “Trẫm cho phép hắn về khi nào?”Kim Phượng không hề sợ hãi, ngửa mặt lên nhìn hắn: “Hoàng thượng, nếu Lư Vương ngủ lại trong nội cung, ngài không sợ thái hậu sẽ hỏi nguyên nhân ư?”“Nàng…” Đoàn Vân Chướng uất hận đến mức hàm răng cũng ngứa ngáy. Hắn sợ thái hậu hỏi nguyên nhân ư? Nếu không phải Tiểu Hắc Bàn này cấu kết Đoàn Vân Trọng tự tiện xuất cung, hắn vì sao phải sợ thái hậu hỏi nguyên nhân?Vì sao Hắc Bàn chết tiệt kia lại làm như người không liên can vậy chứ?Đoàn Vân Chướng nắm chặt quả đấm, đấm mạnh lên bàn một cái, rốt cuộc nói. “Ngươi, về trước đi!”Đoàn Vân Trọng như được đại xá, lập tức cáo lui, chạy thẳng một mạch xuất cung. Đoán chừng, trong vòng ba tháng tới chắc hắn sẽ không xuất hiện trong cung nữa.Đoàn Vân Chướng lại thong thả bước vài vòng trong điện, còn Kim Phượng lại ngoan ngoãn quỳ bên dưới, không nói lời nào.Rốt cuộc, Đoàn Vân Chướng dừng lại. Hắn nhìn Tiểu Hắc Bàn đang quỳ bên dưới, cảm giác trong lòng mình miễn cưỡng khôi phục ôn hòa.“Hoàng hậu, theo trẫm đến Thái Dịch Trì đi dạo một chút.”Kim Phượng cung kính cúi đầu: “Vâng, Hoàng thượng.”******Một đêm này, hoàng đế bệ hạ cùng hoàng hậu nương nương đi dạo bên hồ Thái Dịch, nói chuyện tâm tình.Về phần bọn họ đến tột cùng là nói cái gì…A, chúng ta không ngại trước tiên nói qua một chút, Thái Dịch Trì này, là cái thứ gì.Thái Dịch Trì là một cái hồ lớn mà ông nội của ông nội của ông nội của Đoàn Vân Chướng cho đào trong thâm cung. Trong hồ dựng ba hòn đảo nhỏ, một cái tên là Bồng Lai, một cái tên là Phương Trượng, một cái là Doanh Châu. Nước trong hồ gọi là Vị Thủy. Không sai, chính là sông Vị mà Khương Tử Nha Khương lão công từng ngồi câu cá chờ thời. CHƯƠNG 20 – THÁI DỊCH TRÌ LẠNH THẤU TIM (2)Nói tóm lại, Thái Dịch Trì là một nơi chứa đựng tiên khí. Ít nhất thì ông nội của ông nội của ông nội của Đoàn Vân Chướng hy vọng nó là một nơi chứa đầy tiên khí.Vì vậy, trong hồ tất nhiên phải trồng hoa sen, đáy ao tất nhiên có rất nhiều nước bùn.Thái Dịch Trì, chính là một thứ như vậy.Mặt hồ mặc dù chưa biết có ẩn chứa tiên khí hay không, nhưng đích xác là hơi nước mênh mông. Khi Hoàng đế bệ hạ cùng hoàng hậu nương nương đi đến hòn đảo Doanh Châu, giữa hơi nước mênh mông liền ngồi xổm xuống, mặt đối mặt.“Hoàng hậu, nàng có gì bất mãn với trẫm không?”“Thần thiếp không dám.”“Vậy tại sao lại tự mình xuất cung, phá hỏng tiệc cưới, còn xui khiến Lư Vương đồng phạm. Những chuyện này là thế nào đây?” Đoàn Vân Chướng bình tĩnh nhìn Kim Phượng. “Hoàng hậu, nàng hãy cho trẫm một lời giải thích đi.”“Thần thiếp không có giải thích, xin hoàng thượng cứ trách phạt.”“…” Cơn tức giận tràn ngập trong lòng Đoàn Vân Chướng đều hóa thành chán nản. Hắn đột nhiên cảm thấy, vị hoàng đế này ở trong mắt Kim Phượng, có lẽ ngay cả cái rắm cũng không bằng.Nàng cứ tự nhiên khôi phục tư thái ôn lương cung kiệm, làm như Tiểu Hắc Bàn ở trước mặt dân chúng vô tội chạy vào nhà người ta phá phách cướp bóc, mắng lời thô tục không phải là nàng.Ngay từ đầu hắn đã biết, vẻ ngoan ngoãn của Hắc Mập chết bằm này đều là biểu hiện giả dối. Nhưng rõ ràng đã bị nhìn ra là giả, vẫn còn duy trì tự nhiên như vậy, nữ nhân này quả thật là ma quỷ rồi.“Trẫm biết rõ, trẫm thích Bạch Ngọc, nên nàng không vui.” Không hề vòng vo, lời thật lòng liền thẳng tắp từ trong miệng Đoàn Vân Chướng chạy ra.Nhưng cũng chỉ nói thật, mới có thể uy hiếp Tiểu Hắc Bàn.Quả nhiên, Kim Phượng kinh ngạc nhìn hắn.Đoàn Vân Chướng ngừng lại một chút: “Hoàng hậu, kỳ thật nỗi khổ trong lòng của nàng, trẫm đều hiểu.”“Hoàng thượng, có phải ngài… hiểu lầm cái gì rồi không?”Đoàn Vân Chướng thâm tình tha thiết nắm bả vai nàng. “Hoàng hậu, trẫm nghĩ thông suốt rồi, dù sao nàng cũng là thê tử kết tóc của trẫm. Cho dù nàng vừa đen vừa mập, lại vừa âm hiểm vừa nhát gan, trẫm cũng không nên ghét bỏ nàng.”Khói mù, rốt cuộc hội tụ trong hai mắt Kim Phượng.“Hoàng thượng, ngài muốn chọc giận thần thiếp sao?”Đoàn Vân Chướng vừa thuyết phục vừa nghiêm khắc lắc đầu: “Hoàng hậu, trẫm chỉ muốn nàng nhìn rõ tình cảnh của mình. Bất luận là so về tài hoa hay về dung mạo, nàng và Bạch Ngọc, đều khác biệt một trời một vực, là khác biệt một trời một vực a…” Hắn nhất thời cao hứng, đưa tay nâng cằm của nàng lên. Chỉ cảm thấy chiếc cằm của nàng là một đống thịt tròn trịa, xúc giác vô cùng trơn láng, vì vậy, lại nhịn không được, bóp bóp. CHƯƠNG 20 – THÁI DỊCH TRÌ LẠNH THẤU TIM (3)Kim Phượng toàn thân cứng đờ. Thân thể đã phản ứng trước đại não, hai tay hung hăng đẩy mạnh về phía trước.Vụ thất lâu thai, nguyệt mê tân độ* (Sương khuất lầu cao, trăng mờ bến cũ.)Hoàng đế bệ hạ cứ như vậy, chìm vào Thái Dịch Trì.A, mọi người đã biết Thái Dịch Trì là cái thứ gì rồi đó. Vậy mọi người chắc cũng đoán ra được, hoàng đế bệ hạ sau khi rơi xuống sẽ biến thành cái thứ gì.A di đà Phật.Nước trong Thái Dịch Trì lạnh buốt thấu tim. Đoàn Vân Chướng ở trong hồ nước lật vài cái bổ nhào, cuối cùng cũng thò đầu ra khỏi mặt nước. Hắn nhổ ra một bãi nước bùn, hét