h thôi, nhưng cảm giác ấy ăn sâu vào xương tủy tôi.-Cảm ơn và T luôn như
thế nhé!-Ừ, nhớ rồi!Tôi đứng chờ Dung về chỗ rồi cũng cất bước về cái bàn quen thuộc, nhưng không phải để giải Toán mà chống tay ngước nhìn hình bóng của một người. Liệu hình bóng ấy có xa tầm tay với của tôi nữa không?Đọc tiếp Học sinh chuyển lớp – chương 91 CHAP 91: THAY ĐỔITình cảm có cái gì đó làm cho con người yếu đuối hẳn đi! Chính tôi đang thấm thía cái chân lý bất hủ đó. Tôi đóng băng tâm hồn vì Dung, và giờ tảng băng ấy cũng đang tan dần ra vì Dung. Nhưng liệu sau này, tảng băng ấy có tan hết hay không thì chỉ còn chờ vào số phận.Hay nói thẳng ra là hai đứa tôi có vượt qua được cái rào mang tên ” tôi” hay không.-Và giờ là người tiếp theo!-Phong mập vẫn đang mượt mà trong cái thân hình đẫy đà của nó.-Bạn Nguyệt đọc tên bạn nữ bạn bốc được đi!-À, cái phiếu thăm này là của mình!-Vậy mời bạn Nguyệt bước lên trước, đến phiên mình!Nó lùa tay vào cái hộp những thằng con trai còn sót lại, lùa lùa cái gì đó, rồi cầm ra một tờ giấy:-À, bạn Vũ, bạn đã trúng số may mắn, mời bạn bước lên!Cả lớp tôi cười ầm lên, ngước ánh mắt về thằng Vũ, bộ dạng băng phong lãng tử được thay bằng khuôn mặt ngượng ngùng, cái kiểu gãi đầu gãi tai cúi gầm mặt khi ngại ngùng trước giờ chỉ có ở thầy của nó.Tôi ngồi dưới, không nghe được những gì thằng Vũ nói với Nguyệt, nhưng rõ ràng cả hai đều đỏ mặt tía tai, nhưng vẻ hạnh phúc cũng áng ngời đồng hành. Có ngẫu nhiên hay không khi tôi và thằng Vũ đều bắt thăm trúng những người mà mình muốn hoặc nửa muốn nửa không muốn gặp.-Và giờ ai cũng có món quà xanh xanh đỏ đỏ trên tay. Các bạn nữ có thể mở xem món quà mình là gì?Đây có lẽ là điểm mới nhất của chương trình hôm nay, và hẳn nhiên sẽ có những người được tự hào vì món quà mình mua tặng bạn nữ nào đó, những món quà ưng ý nhất như thằng Vũ hoặc thằng Phong mập, và có nhiều thằng méo mặt vì một lô kẹo mút như của thằng Nhân đen. Và riêng tôi, một cảm giác khó tả, hơi buồn, và cũng hơi vui vì ít nhất, món quà ấy lọt vào tay nàng, chứ không phải bất kỳ ai khác. Người sẽ hiểu tâm ý món quà của tôi, là điều mà tôi mong muốn cũng như lo lắng nhất.-A, đẹp quá!-Quá trời kẹo mút luôn!-Cái tượng ngộ quá, móc khóa nữa!Hầu hết những cô bạn đều giữ thể diện cho đứa tặng với mấy thằng khác trong lớp nên đa số là khen. Nguyệt cũng thế, cô nàng đang nhập tâm vào món quà, dưới cùng lót vài cọng rơm, kế đến là lớp ngôi sao được gấp công phu, bao bọc lấy cái lắc tay. Món quà mang tính nghệ thuật của những thằng nghệ sĩ.Bỏ qua những hình ảnh ấy, tôi ngước lên nhìn Dung. Cô bạn vẫn ngồi im, cũng đang cúi xuống nhìn món quà của tôi. Không một lời nói, không một cử chỉ, nàng vẫn ngồi im, mặc cho đám bạn nhìn món quà của tôi rồi quay xuống nhìn với ánh mắt ngạc nhiên:“Sao tặng quà quái gở thế”.Món quà tôi không biết có quái gở trong mắt người ngoài không, chứ chắc chủ nhân của nó hiểu cái ý nghĩa của tôi trong món quà đó. Sáng nay, Ngữ Yên nhận được một cây kẹo mút to bự chẳng, nó có những màu sắc xoắn vào nhau theo hình Bô-mê-răng, có lẽ là chỉ trưng bày cho đẹp. Hiển nhiên màu chủ đạo của nó vẫn là màu hồng. Nguyệt thì sáng nay tôi cho mua cho nàng quá trời kem, ăn thả ga, và tất nhiên, tôi chẳng phải đổi đôi dép đang đi dưới chân cho chị chủ căn-tin nữa. Chị Nữ Tặc nhận được một cái móc khóa hình nâu nâu, một bà già chống gậy, kèm theo một thỏi sô-cô-la!Tất cả đều mắc cười với món quà quái gở của tôi, và tất nhiên vui vẻ mà nhận lấy. Chỉ có Dung lặng im, món quà ấy có lẽ quen thuộc, nhưng có khi nào lại quá xa vời, đã lâu lắm rồi, cái CD Quang Dũng mới có dịp nằm bên cạnh thanh kẹo bạc hà, trong cái giấy gói cũng màu xanh phớt của bạc hà nốt.-Tiếp theo, món quà của chúng ta chưa dừng ở đó. Tiếp tục nào!-Có quà tiếp kìa!-Trò gì đây thằng mập?-Cả lũ con trai cũng tò mò!-Mời bạn Dung lên đây, đại diện chị em phụ nữ!Phải lay đến mấy lần, Dung mới choàng tỉnh khỏi cơn mơ, bước lên với vẻ mặt pha chút sự ngơ ngác.-Mời bạn bốc thăm ra năm tấm phiếu!Dung làm theo lời thằng Mập, lấy năm tấm phiếu ra.-Giờ năm người này sẽ hát năm ca khúc, coi như thay mặt anh em đồng đạo chúc mừng 20-10.Chẳng hiểu sao, một lần nữa, duyên phận lại đẩy tôi vào danh sách năm người ấy.-Giờ là ca khúc cuối cùng, mời bạn T!Tôi mếu máo, nửa khóc nửa cười, được cái bài khúc hát chim trời thì thằng Hà nó đã giành hát trước rồi. Sáng giờ muốn tặng quà cho tiểu sư muội, nó cũng giành phần tặng trước, cái thằng bạn ấy đẩy tôi vào tình thế khó xử.-Bạn hát bài gì đây?-Để tao suy nghĩ!-Vâng bạn ấy đang ngại, cho bạn ấy suy nghĩ, mọi người vỗ tay ủng hộ bạn ấy.Chẳng hiểu sao, tôi không chọn những ca khúc bạn bè, hoặc ít nhất ngọt ngào, cũng không phải một ca khúc chúc mừng, mà chọn ngay một thể loại chẳng giống ai, nhạc Trịnh. Và đương nhiên đó là bài mà Quang Dũng cũng từng thể hiện.-Ngày xuân bước chân người rất nhẹ,Mùa xuân đã qua bao giờ.Nhiều đêm thấy ta là thác đổTỉnh ra có khi còn nghe.Tôi nhập tâm đến từng chữ trong lời bài hát, mùa xuân qua rồi, mùa xuân của một cái tình cảm chăng. Tôi chẳng dám nhìn xuống, bởi vì tô