suy nghĩ không hả?
Tôi gân cổ muốn cãi lại, nhưng lần này là tôi sai trước, hơn nữa cậu ấy cũng đã cứu tôi. Tôi đành nín nhịn không nói. Nhìn khuôn mặt Vũ vẫn không vui vẻ, tôi cũng nhăn nhó đứng dậy. Cánh cửa mà lúc nãy hai chúng tôi đi vào lại mở ra một lần nữa. Tôi nhìn ra, đã thấy Nhân đang đứng bên ngoài, vừa thấy tôi liền lao tới
– Em có làm sao không? Có bị thương không? Tại sao lại đến được đây?
Vẫn là một loạt câu hỏi sau khi xem xét tôi từ trên xuống dưới. Tôi lắc đầu
– Tôi không sao! Nhưng anh thì….có sao đấy!
– Hả?
Nhân tỏ ý không hiểu nhìn tôi. Tôi lại e dè đánh mắt sang bên Vũ. Cậu ấy vẫn ngồi trên nền đất, tay giữ chặt chiếc hộp vừa mới lấy được. Nhân thấy chiếc hộp đã hiểu ra. Nhưng trái với biểu hiện của tôi, anh ta không có vẻ gì bực bội hay tức giận của một kẻ thua cuộc. Thấy tôi nhìn anh bằng ánh mắt “Anh đã thua!” Nhân chỉ cười.
– Lấy được rồi sao? Vậy thì chúng ta về thôi!
Tôi tròn mắt. Không ngờ anh ta lại dễ dàng nhận thua như vậy. Mà anh ta có nhớ thua sẽ như thế nào không? Hay thật sự anh ta chỉ lấy tôi làm cái cớ. Là tôi đã tự nghĩ mình quá quan trọng chăng? Nghĩ như vậy, tôi lại thấy có chút bực mình. Tuy nhiên, trong lòng cũng thấy thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì ít nhất thì, Vũ cũng không thua cuộc. Liệu tôi có nên đi an ủi Nhân một chút không? Dù sao anh ta cũng đã đối xử với tôi rất tốt. Tôi quay lại nhìn Vũ
– Này!
– Chuyện gì? – Cậu ấy hơi run rẩy nhìn tôi. Tôi giật mình
– Cậu sốt à?
– Không…tôi
Còn chưa kịp nói hết câu. Cả thân hình Vũ đột nhiên đổ nhào vào người tôi. Tôi giật mình
– Này! Thiên Vũ! Cậu…cậu sao vây? Này!
Vũ không hề nhúc nhích, tôi bỗng nhiên cảm thấy kì lạ. Chỉ thấy cánh tay cậu hơi run nhẹ. Tôi sợ hãi gọi
– Này! Cậu…cậu muốn lợi dụng sao? Đừng có giả bộ! Tôi…
Vũ đột nhiên ngã xuống. ở bên cánh tay cầm chiếc hộp, mu bàn tay đã trở nên tím tái. Trên đó, còn có hai vết răng thật nhỏ. Cậu ấy…cậu ấy bị rắn cắn. Là lúc kéo tôi ra. Tôi lay mạnh người cậu
– Thiên Vũ! Mau tỉnh lại đi! Thiên Vũ!
Cả người cậu ấy vẫn không nhúc nhích. Lúc này Nhân mới tiến lại. Xem xét cánh tay của Vũ. Mặt tôi tái xanh. Cuống quýt nhìn anh
– Chúng…chúng ta phải làm sao đây? Cậu ấy…cậu ấy….
Là lỗi của tôi! Tất cả là lỗi của tôi! Nếu không phải tôi hấp tấp muốn lấy chiếc hộp, nếu không phải là vì kéo tôi ra khỏi đó. Cậu ấy cũng sẽ không bị rắn cắn. Tôi run rẩy nắm lấy bàn tay cậu. Thầm nói: Cậu không được xảy ra chuyện gì! Nhất định không được xảy ra chuyện gì!
Tôi cố tập trung nhớ lại vài câu chuyện về rắn độc, trong đó hình như có nói, phải hút chất độc ra ngoài. Không đắn đo nhiều, tôi đưa tay Vũ lên, vừa vúi xuống vết cắn nhỏ xíu kia. Chưa kịp hút được ít nào thì đã bị Nhân chặn lại
– Em làm cái gì thế?
Tôi hấp tấp giải thích
– Cậu ấy bị rắn cắn. Tôi…tôi phải giúp cậu ấy hút độc!
– Cái gì? Em ngây thơ vậy sao? Thật sự tin là có thể hút độc cứu người như mấy bộ phim rẻ tiền à? – Nhân cười cười nhìn tôi
– Vậy ….vậy phải làm sao? – Tôi ngơ ngác nhìn anh
– Nếu bị rắn cắn …- Nhân chậm rãi ngồi xuống, dùng tay kéo chiếc hộp trong tay Thiên Vũ, vừa nói – …Tuyệt đối không được hút, nặn hay bóp. Nó sẽ làm chất độc phát tán nhanh hơn. Sẽ làm cậu ta mau chết hơn. Hơn nữa mỗi loài rắn độc tính khác nhau. Nếu lỡ em làm cậu ta bị thương, có thể sẽ bị mất máu quá nhiều do độc rắn làm loãng máu, sẽ khiến cậu ta tử vong trước khi bị độc chết.
Tôi nghe Nhân giải thích, mặt càng tái đi vì lo lắng
– Tôi…tôi phải làm sao bây giờ?
Nhân khẽ cười, không trả lời câu hỏi của tôi. Lúc này tôi mới nhận ra, anh ta đã lấy được chiếc hộp từ tay Vũ, đang cười đắc thắng
– Cậu ta vất vả như vậy, nhưng không ngờ vẫn là lấy về cho người khác còn bản thân thì như vậy! Thật đáng thương!
Những lời nói của anh ta làm tôi shock đến độ chỉ biết trừng mắt lên. Làm sao anh ta có thể nói những lời như thế? Nhân vẫn tiếp tục
– Em thấy không? Không phải những kẻ thông minh sẽ thắng, mà kẻ thắng cuối cùng mới là người thông minh!
– Chúng ta phải đưa Vũ đi bệnh viện!
Tôi gào lên cắt lời Nhân, nhìn anh ta bằng ánh mắt giận giữ. Nhưng Nhân chỉ thản nhiên đáp lại
– Khi nhận lời tham gia khiêu chiến thì cậu ta phải lường trước được tình huống này. Đó là… quy luật của cuộc chơi!
Đọc tiếp Học viện thiên tài – chương 51
Chap 51: Rắc rối
Đến lúc này thì tôi chẳng thể bình tĩnh nổi nữa. Con người trước mắt tôi có thể vì chiến thắng hư ảo mà bỏ mặc một người đang nguy cấp. Đó mới thật sự là bản chất của anh ta sao? Những mạch máu trên tay Vũ tím tái co lại. Tôi không còn thời gian nữa, tôi phải lập tức đưa cậu ấy ra khỏi đây.
Tôi gắng sức đứng dậy, kéo thân hình đang chực đổ xuóng cùng ra ngoài, vừa nói với Thiên Vũ trong thâm tâm: Tôi không để cậu chết! Nhất định không để cậu chết!
Chúng tôi loạng choạng bước đi, có lẽ nghị lực cứu sống Thiên Vũ lúc ấy đã khiến tôi có được sức mạnh khủng khiếp, đến nỗi có thể cõng cả cậu trên lưng. Mồ hôi không ngừng chảy ra, thấm ướt lớp áo mỏng, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn phải lay cậu, vừa lay vừa gọi
– Cậu không được ngủ! Nhất định không được ngủ! Nói chuyện với