Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219690
Bình chọn: 9.5.00/10/1969 lượt.
định phải làm quan. Do đó đã hy sinh mẹ con, lạihy sinh con, rất ích kỷ….nhưng mà…..đã dấn thân vào quan trường, ba cũng khôngcòn cách nào khác! Mất năm nay, ba đã đắc tội với rất nhiều người. Một khi barút lui, bọn họ nhất định sẽ hại chết ba. Ba chết cũng không sao, chỉ lo lắngcác con phải chịu khổ theo. Ba làm như vậy, cũng chỉ vì bảo vệ cái gia đình nàythôi!”
“Tiểu Noãn, ba là bị bức đến đường cùng, mới đem con gả cho Nam Cung Nghiêu.Bây giờ, chỉ có anh ta mới có thể giúp ba, con đi cầu xin anh ta, đi cầu xin anhta đi….”
“Ba, ba đừng nói nữa! Xin ba đừng nói nữa….” Sự cầu xin đau khổ của ba, giốngnhư từng cây kim đâm vào tim cô.
“Ba không thể rút lui, nếu không sẽ chết! Muốn ba quỳ xuống cầu xin con phảikhông? Hả? Được, ba quỳ xuống cho con…..” Uất Kiến Hùng kích động giật kimtruyền dịch ra, đòi đứng dậy.
“Ba, ba đừng như vậy.” Uất Noãn Tâm không khuyên được ông, vội vàng gọi LâmKhiết Hồng, khó khăn lắm mới giữ chặt ông lại. Uất Kiến Hùng mệt đến mồ hôi đầmđìa, nước mắt dầm dề.
Lâm Khiết Hồng cũng rơi vài giọt nước mắt. “Tiểu Noãn, ông ấy dù gì cũng làba con, con nhẫn tâm nhìn ông ấy như vậy sao?”
Uất Noãn Tâm cứng họng nghẹn ngào, nói không thành lời, để lại một câu “chămsóc ba thật tốt”, mở cửa xông ra ngoài.
Cô vừa đi, Lâm Khiết Hồng lập tức đuổi theo.
Uất Kiến Hùng kéo bà lại, ánh mắt liền lóe sáng trở lại. “Không cần đi, nónhất định sẽ cầu xin Nam Cung Nghiêu! Đứa nhỏ này rất mềm lòng, không nhẫn tâmnhìn tôi như vậy đâu.”
Lâm Khiết Hồng quở trách nói: “Khen cho ông nghĩ ra khổ nhục kế này! Không hổlà người hoạt động torng giới chính trị, diễn xuất quá đạt, ngay cả con gái mìnhcũng bị ông lừa!”
Uất Kiến Hùng khó tránh khỏi có chút áy nói, không vui “hừ” một tiếng. Nếu không phải bị dồn đến chân tường, ông cũng không lừa gạt con gái của chính mình.Ông đối với mẹ của Uất Noãn Tâm, là yêu chân thật. Giờ phút bà tìm thấy ông, ôngđã quyết định phải bù đắp thật tốt cho đứa con tội nghiệp này. Nhưng ông trờitrêu người, Nam Cung Nghiêu nhìn trúng con bé, ông đành phải làm vậy. Hy vọng mẹcon bé ở trên trời linh thiêng, có thể tha thứ cho ông.
………………..
Uất Noãn Tâm không có mục đích đi trên đường suốt một ngày, vẫn không thể trốn tránh được số phận phải về nhà. Đứng lặng yên ở trước cửa phòng của NamCung Nghiêu rất lâu, nhiều lần muốn chạy trốn, cuối cùng lại không thể khôngthúc đẩy lòng dũng cảm gõ cửa phòng anh. “Là tôi!”
Đến khi được cho phép, cô đẩy cửa vào, Nam Cung Nghiêu đang vui đầu vào côngviệc, chân cô đông cứng lại, muốn rút lui chạy trốn. “Anh đang bận sao?”
Anh mặc kệ cô.
“Nếu như anh có việc, tôi trở về phòng đây, lúc khác hẳn nói.”
“Cô có thể đợi, ba cô lại không thể đợi.” Mí mắt của Nam Cung Nghiêu vẫn cụpxuống, nói ra những lời so với băng càng tàn nhẫn hơn.
Rõ ràng anh đã đoán từ sớm cô sẽ đến tìm anh, chờ đợi nhục nhã cô đây mà!Trong lòng Uất Noãn Tâm cười khổ, nhưng cô còn cách nào đây? Buông bỏ thái độnói: “Liên quan đến chuyện đến bộ phận pháp luật của công ty, tôi đồng ý, xinanh hãy cho ba tôi tiếp tục ứng cử.”
Nam Cung Nghiêu vẫn bận xử lý công việc, kéo cả buổi trời, mới nói một câucho có lệ. “Cơ hội sẽ không đợi người, cô cho rằng quay đầu lại, nó vẫn đợi côsao? Cô cũng không phải con nít ba tuổi, hẳn phải hiểu rõ đạo lý ‘tìm trăng dưới nước’ chứ!
Chương 131 : quyễn 3 : Cầu xin anh (2)
“………..” Uất Noãn Tâm nhíu mày. Anh có ý gì đây? Cố ý nhục nhã cô? Nắm chặtbàn tay, hít sâu một hơi. “Cứ cho là lúc trước tôi không đúng, tôi không nênchống đối anh. Tôi xin lỗi anh, xin anh giơ cao đánh khẽ, buông tha cho batôi.”
“Phương thức cầu xin của Uất tiểu thư thật đặc biệt, không có một chút tháiđộ đang cầu xin người khác, ngược lại giống như đang ra lệnh.”
“…………Vậy anh muốn như thế nào?”
“Lần trước tôi đã cho cô cơ hội, cô rất có liêm sĩ, cự tuyệt thẳng. Bâygiờ….” Nam Cung Nghiêu ngẩng đầu lên, khóe miêng nhếch lên một đường cong tuyệtđẹp, lộ ra một ánh mắt coi thường lạnh băng, rất rõ ràng thốt ra ba chữ. “Khôngthể được!”
“Anh…..” Nhìn anh hạ quyết tâm chà đạp bản thân, Uất Noãn Tâm lại không cóchút phản kháng, gần như cần xin nói: “Tôi biết rõ anh có cách, rốt cuộc anhmuốn tôi phải làm sao? Không lẽ bắt đầu quỳ xuống cầu xin anh sao?”
“Cô có thể thử, có thể tôi sẽ đồng ý!”
Cô giật sững người, kinh ngạc nhìn bộ mặt hơi lộ ra ý cười, trong mắt vẫn làsự lạnh lùng như băng. Mặc dù biết anh vô cùng tàn nhẫn, nhưng như thế nào cũngkhông dám tin, anh sẽ bắt một người con gái quỳ xuống cầu xin anh. Chuyện nhưthế này, anh làm sao có thể làm được chứ? Có còn là người không?
“Sao nào? Không phải muốn cầu xin sao? Bản thân không nỡ sao?” Anh cười càngtàn nhẫn hơn, nghiêng đầu nhìn cô bối rối và bất lực.
Uất Noãn Tâm cắn răng. “Nam Cung Nghiêu, anh đừng có quá đáng!”
“Là cô nói muốn quỳ xuống cầu xin tôi, tôi chẳng qua chỉ cho cô cơ hội, cônên cảm kích tôi mới đúng! Nếu không làm được, bảo ba cô hãy quên đi. Giống nhưlời cô nói, ngoài chức thị trưởng, ông ta vẫn còn rất nhiều chuyện có thể làm.Làm công nhân trong sạch, hoặc ăn mày gì đó cũng không tệ! Nếu sức khỏe ông ta