Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219894
Bình chọn: 8.00/10/1989 lượt.
”
Đáng chết! Anh cứ vậy mà tìm cô ta? Cô bị mất mặt, nhưng không thể làm loạn,căm phẫn ngồi xuống.
Lúc Nam Cung Nghiêu gọi rõ ràng ba chữ ‘Uất Noãn Tâm’, ánh mắt của mọi ngườilập tức đổ dồn lên người cô, giống như hàng ngàn mũi tên, trong chốc lát đâm vàocô thành con nhím.
Cô có thể giả vờ, cô không phải Uất Noãn Tâm không?
Nhưng bởi vì chuyện bị xa lánh, cho nên mọi người đều biết đến cô? Ánh mắt cócần độc ác đến vậy không?
Uất Noãn Tâm tự biết mình khó trốn thoát, đành phải căng cứng da đầu, cuốiđầu thấp xuống, nhìn mũi chân của mình từ từ bước qua, yếu ớt hỏi: “Tổng tài,anh tìm tôi?”
“Cô để quên phần ăn.”
“Nhưng…….tôi, tôi vẫn chưa ăn xong……đợi lát nữa trở về ăn tiếp.”
“Ngồi ngay trước mặt tôi ăn đi!”
Áp lực đến từ các đồng nghiệp nữ càng lớn hơn!
“Như vậy không tốt lắm đâu, anh là tổng tài….”
“Bưng qua đây!” Nam Cung Nghiêu không muốn nhiều lời với cô, trực tiếp hạlệnh.
Uất Noãn Tâm hết cách, đành phải nghe lời bưng phần ăn qua, đầu vẫn cuối vôcùng thấp. Một Uất Linh Lung vẫn chưa đủ sao, anh còn cố ý khiến cho tất cả nhânviên trong công ty công kích cô sao? Có cần ác đến mức đó không?
“Cô có thói quen dám mặt sát vào phầm cơm trưa sao?” Nam Cung Nghiêu trêuchọc, khóe môi hơi cười nhếch lên, làm cho đám nhân viên nữ say mê điên đảo.
“Như, như vậy sẽ nhìn rõ hơn.”
“Ngẩng đầu lên đi!”
“Tối hôm qua tôi bị trẹo cổ, không thể ngẩng đầu lên.”
“Uất Noãn Tâm!” Anh hạ thấp giọng xuống, luôn lộ ra vẻ nguy hiểm…….
Chương 136 : quyễn 3 : Không trêu chọc cô không thoải mái (2)
Vì tình thế bức bách, Uất Noãn Tâm mếu máo miệng, chỉ đành ngẩng đầu, ‘haimắt lưng tròng’ nhìn anh.
Nam Cung Nghiêu suýt chút bị cô chọc cười, vì nhẫn nhịn, lông mày nhíu lạicàng chặt hơn, nhìn vào có vẻ không vui.
Ngồi ăn cơm cùng bàn với anh thôi mà, cũng không phải chưa từng trải qua, uấtức đến vậy sao?
Nhưng mà, cô trưng ra bộ mặt đáng thương như chó con đó, là do không xác địnhđược mục đích chuyến đi đến nhà ăn nhân viên của anh sao?
Tại sao trước giờ anh chưa từng phát hiện, cô có nhiều vẻ mặt đến vậy chứ.Lúc nhàm chán trêu chọc cô, cũng là một cách giải trí. Hơn nữa, còn bị nghiện.Bây giờ, một ngày không trêu chọc cô, cả người anh liền cảm thấy khó chịu.
Uất Noãn Tâm cảm thấy rất chán nản. “Tổng tài không phải anh có nhà ăn riêng,còn mời cả đầu bếp Itali sao? Có cần thiết xuống đây cùng ăn với những nhân viênnhỏ bé như chúng tôi không?”
“Xem ra cô rất hiểu rõ về tôi, tốn không ít công sức tìm hiểu nha?”
“Không có!” Chỉ cần mỗi ngày nghe vô số chuyện bát quát của đồng nghiệp “Tổngtài đẹp như thế nào”, “có tiền ra sao”, lại có scandal gì mới, làm sao không thểkhông nhớ một ít chứ? Còn có chuyện nhàm chán hơn, là lấy ngày sinh tháng đẻ củaanh đi đối chiếu, xem thử xem có số mệnh trở thành tổng tài p
hu nhân haykhông.
“Bản thân là một tổng tài, tất nhiên phải thông cảm với nhân viên, xem thửchất lương cơm như thế nào.” Anh liếc mắt về phía đĩa rau xanh của cô. “Xem rathức ăn của công ty phải được cải thiện rồi, để nhân viên đói đến mức vàng vọtxanh xao.”
Vàng vọt xanh xao? Cô có sao? Cũng đúng thôi, gần đây công việc quá nhiều,người cũng gầy đi một vòng rồi.
Ra vẻ đạo đức, ném đá giấu tay, nếu như thu hồi yêu quái Uất Linh Lung kia,cô đảm bảo ngày mai bản thân sẽ vui vẻ chạy nhảy.
Cô lấy giọng điệu quan chức trả lời: “Cảm ơn tổng tài quan tâm, thức ăn củanhân viên công ty rất ngoan, chứa đầy dinh dưỡng, đồ ăn phong phú, rất hợp khẩuvị. Bản thân là một nhân viên, tôi cảm thấy rất hạnh phúc.”
“vậy sao? Thái độ của cô lại không nói như vậy.”
“Đó là do ánh mắt của tổng tài quá chói mắt, tôi cảm thấy áp lực rất lớn. Chonên, có thể tỉnh bước anh đến chổ khác được không, để tôi yên tâm ăn cơm?”
Nam Cung Nghiêu nhìn cô một trận, rất bình tĩnh thốt ra hai chữ. “Khôngthể!”
Uất Noãn Tâm suýt chút té lăn xuống đất. Làm ơn đi! Nếu không thể thươnglượng, cũng nên giả vờ suy nghĩ một chút chứ, cho cô ảo tưởng anh dự định dời đichổ khác cũng không được sao? Thật chẳng có nhân phẩm!
Nghĩ không thể đuổi được ‘ruồi bọ’, Uất Noãn Tâm đành phải dùng chiêu khác –ăn điên cuồng! Vội vàng giải quyết xong mớ đồ ăn rồi chạy lấy người!
“Cô rất đói sao? Có cần thêm một phần nữa không?” Nam Cung Nghiêu nhìn rađược ý đồ của cô, cố ý trêu chọc cô.
Uất Noãn Tâm coi như chưa nghe thấy, tiếp tục ăn cơm. Đối với anh chán ghétvẫn chán ghét, nhưng thức ăn không thể lãng phí. Hơn nữa, cô còn chưa ăn no!
Hướng Vi đã mua xong phần cơm nhân viên, nhìn thấy người ngồi đối diện là UấtNoãn Tâm, không tránh khỏi có chút bất ngờ, sững người một lúc. Gần đây tần suấtxuất hiện của cô ấy, hơi quá cao rồi. Không lẽ, tổng tài đột nhiên đề nghị đếnnhà ăn công ty, có liên quan đến cô ấy sao?
Bởi vì cô ấy đã giúp cô hai lần, Uất Noãn Tâm thân thiện chào hỏi với cô.“Xin chào!”
“Xin chào! Lần trước quên giới thiệu với cô, tôi là trợ lý đặc biệt của tồngtài, Hướng Vi.”
“Tôi là nhân viên bộ phận pháp luật, Uất Noãn Tâm.”
Hướng Vi có chút bất ngờ. Uất Noãn Tâm? Hình như giống tên của tổng tài phunhân. Nhưng nghe nói tổng tài phu nhân rất đẹp, nhưng ngườ