Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3226324
Bình chọn: 10.00/10/2632 lượt.
đầu điên sau nhiều ngày, Uất Noãn Tâm rất muốn nói chuyện với anh nhiều hơn, lại sợ anh đang bận, lưu luyến cúp điện thoại. Có vài lời, nên đợi lúc gặp mặt hẳn nói vậy!
Mười phút sau, lễ phục đưa đến, cô tỉ mỉ trang điểm một lượt. Vừa mới ra cửa, thì gặp Ngũ Liên, trong ánh mắt của anh lướt qua một sự kinh ngạc.
Quen nhìn thấy cô trang điểm xấu xí, đột nhiên trang điểm lộng lẫy như vậy, ngược lại có chút không quen, nhưng quả thực rất đẹp.
Trên người mặc bộ lễ phục màu trắng lông vũ, làm tôn lên đường cong của cô, hai đôi chân thon đẹp thẳng tắp, trắng nõn nà không tỳ vết. Đường rãnh trước ngực rất sâu, căng mộng no tròn, giống như hai con thỏ ngọc.
Tóc của cô chỉ tùy tiện làm thành một búi, vài cọng tóc con rơi xuống, hơi bềnh bồng bên má cô, làm tô điểm thêm khuôn mặt tinh xảo của cô, làn da trắng nõn, giống như một tiểu yêu tinh. Xinh đẹp, tự nhiên mà linh hoạt, nhìn rất sống động.
Khi cô thản nhiên nở nụ cười, giống như trở thành một bước ảnh, thời gian như dừng trôi qua, nụ cười của cô, trong thoáng chốc làm anh ngừng thở.
Hiếm khi thấy anh trợn mắt hả mồm, Uất Noãn Tâm đưa tay ra quơ quơ trước mắt anh, cười nhạo. “Sao lại ngơ ra vậy? Không lẽ chưa nhìn thấy người đẹp à!”
Ngũ Liên lúng túng, vội vàng dời ánh mắt, ho khan vài tiếng, cố gắng che giấu sự khác thường của mình. “Em là người đẹp sao? Đâu ra mà tự tin vậy? Phụ nữ bổn thiếu thấy qua, có nhiều cô còn đẹp hơn em rất nhiều, vẻ đẹp em cũng chỉ ở mức trung bình thôi.”
“Ở mức trung bình, mà cũng làm cho anh nhìn ngơ ra! ‘Công tử trăng hoa’ cũng chỉ là hư danh!”
“Em sửa soạn như vậy, tính đi đâu thế?”
“Tham gia buổi tiệc từ thiện!”
“Với Nam Cung Nghiêu sao?”
“Đúng vậy!”
Ngũ Liên đi theo cô đến thang máy, hận không thể rèn sắt thành thép. “Uất Noãn Tâm, em có thể có tiền đồ hơn chút được không? Đừng có gọi thì đến, đuổi thì đi. Cái tên liệt mặt kia đáng cho em làm vậy sao?”
Uất Noãn Tâm dừng lại, lông mày nhíu lại, sau đó, quay đầu lại nở nụ cười với anh. “Tôi biết không đáng, nhưng tôi yêu anh ấy, muốn ở cùng anh ấy. Nếu như tôi không chịu cố gắng, thì ngay cả một chút hy vọng cũng không có. Cố gắng dù không có được, ít nhất sẽ không hối hận. Anh cứ xem tôi là con ngốc đi!”
Nói xong câu đó, cô cũng không quay đầu lại mà đi thẳng vào thang máy.
Ngũ Liên nhìn khuôn mặt cô từ từ biến mất khỏi tầm mắt, đột nhiên cảm thấy cô cách anh quá xa, làm anh đuổi không kịp.
Trong lòng cô chỉ có một người, anh nên buông tay, nhưng anh không nỡ.
Cô nói cô ngốc, không phải anh cũng vậy sao?
……………………
Buổi tiệc long trọng, mời tất cả những người có máu mặt ở Đài Loan, rượu ngon cảnh đẹp, ăn uống lonh đình, giống như trong mơ.
Uất Noãn Tâm đến đó mới biết, chủ bữa tiệc này chính là Nam Cung Nghiêu. Cô là vợ anh, cũng vinh dự trở thành chủ tiệc, không khỏi có chút căng thẳng, đứng ở trong gốc tập đi tập lại nghi thức mấy lần.
“Nam Cung tổng tài đến rồi!”
Uất Noãn Tâm vui vẻ đi đến, nhưng chỉ đi vài bước, đột nhiên dừng lại, lẳng lặng nhìn ra cửa biệt thự bóng dáng của cặp đôi đang đi vào.
Bên cánh tay của Nam Cung Nghiêu, được một người còn gái khác quàng vào.
Nam Cung Vũ Nhi.
Cô ta hơi đưa cằm lên, trời sinh đã đẹp, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, giống như công chúa cao quý.
Ánh mắt cô ta dừng lại trên người cô, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh lùng khiêu khích…………..
Chương 221 : quyễn 4 : Sự lựa chọn đau lòng
Nam Cung Nghiêu và Nam Cung Vũ Nhi xuất hiện cùng nhau, làm cho cả hội trường xôn xao, mọi người đều nhỏ giọng bàn tán xem, người bên cạnh anh là ai. Mặc dù nói người đàn ông có tiền bao nuôi tình nhân là chuyện bình thường, nhưng trong buổi tiệc lớn như thế này dám công khai để người tình xuất hiện, có hơi quá to gan rồi.
Còn một số khác âm thầm nghĩ, cuộc hôn nhân thương mại ngày chẳng qua chỉ duy trì được ba tháng, ‘chính cung nương nương’ đã bị đưa vào lãnh cung rồi sao? Hôn nhân thế gia quả nhiên rất tàn nhẫn mà!
Nhưng mà ‘tân sủng’ ở bên cạnh anh quả nhiên rất đẹp, hoàn toàn là bản sao người thật ‘búp bê Barbie’, có thể trong chớp mắt trở thành tiêu điểm. Dáng người cao gầy, đường cong hoàn mỹ, hoàn toàn là một dáng người gợi cảm ưu tú. Nhưng khuôn mặt của cô ấy, lại ngây thơ như một đứa trẻ, nhỏ nhắn hoạt bát đến vậy, tinh xảo hoàn mỹ đến thế, giống như một con búp bê bình thường, đẹp hơn cả được điêu khắc ra, tự nhiên cao quý, được tạo hóa trau chuốt nên.
Có được báu vật như vậy, khó trách chưa đến ba tháng Nam Cung nghiêu liền vứt bỏ vợ mới, cao ngạo để người tình xuất hiện.
Những lời bàn tán của những người này, Nam Cung Nghiêu không hề để trong lòng, anh chỉ lo lắng không biết Uất Noãn Tâm có hiểu lầm hay không. Lúc trước Vũ Nhi rất ghét tham dự tiệc, lần này không biết bị sao, lại muốn đi theo anh, anh đành phải mang em ấy đến đây, nên mới tạo thành ‘cục diện tam giác’ như thế này.
Ánh mắt của anh bắt lấy Uất Noãn Tâm trong đám người, sắc mặt của cô hơi xanh xao, rất khó coi.
Có người chủ động bước đến bắt chuyện với Nam Cung Nghiêu, giọng điệu không thiếu phần trêu chọc. “Diễm phúc của Nam Cung tổng tài không