Old school Easter eggs.
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3227403

Bình chọn: 7.00/10/2740 lượt.

dọng mạnh xuống, trên đá toàn là máu.

Mấy kẻ lang thang khác thấy Ngũ Liên nổi điên, bị dọa ngây người, không dám tiến lên trước.

Nhìn thấy sắp có án mạng, mà tròng mắt của Ngũ Liên đỏ lên, Uất Noãn Tâm vội giữ anh lại. “Đủ rồi, đừng đánh nữa! Đánh nữa anh ta sẽ chết đó. Ngũ Liên, dừng tay lại đi!”

Ngũ Liên điên dại đẩy cô ra, cô té ngã xuống đất, chân bị đá cắt trúng, phát ra một tiếng rên nhỏ.

Nghe thấy tiếng rên nhỉ đó làm cho Ngũ Liên dừng hành động tấn công điên cuồng của mình lại, đuối sức đứng dậy. Bước chân lảo đảo, lùi lại mấy bước, kéo Uất Noãn Tâm vào lòng. “Cút hết cho tao!”

Bọn lang thang sợ đến tè ra quần, chân tay luống cuống khiên tên cầm đầu bị đánh chỉ còn nửa cái mạng, chạy thụt mạng.

Ngũ Liên mệt đến nỗi thở gấp, vẫn chưa hết giận. “Tại sao không để tôi đánh chết thằng đó hả? Nó đáng chết!” Nếu ngay từ đầu biết là cô, anh cũng có thể cho tên đó một nhát chết tại chỗ!”

“Tôi không muốn anh ngồi tù.”

“Ha, tôi cũng không đến nỗi phải ngồi tù vì một cái mạng đê tiện như vậy đâu. Nửa đêm nửa hôm, em đứng đây làm gì hả?”

Nhìn thấy cô cắn môi không nói chuyện, anh cười giễu. “Đợi Nam Cung Nghiêu sao?” Ánh mắt nhìn về đằng xa. “Còn chuẩn bị cả pháo hoa, rất lãng mạn nha! Kết quả thiếu chút nữa bị người ta xâm hại!”

“Cám ơn anh….”

“Do tâm trạng tôi không vui, muốn đánh nhau để trút giận thôi. Cho dù không phải em, tôi cũng sẽ cứu.”

“……… Ừ!”

“Đi thôi, tôi đưa em về nhà!” Anh đi vài bước, quay đầu lại, nhìn thấy cô vẫn đứng tại chỗ. “Em vẫn đợi anh ta? Lỡ như đám lang thang đó quay lại, em vẫn muốn…….”

Cô nắm chặt di động, mậu thuẫn.

“Thôi đi, tôi ngồi đợi cùng em! Để tránh ngày mai báo lại đăng có án mạng.” Anh cũng không nói gì, đi đến một chỗ cách xa cô chút, cầm lấy hòn đá trút giận quăng về phía biển.

Anh thực sự hận không thể bổ cái đầu cô ra, xem bên trong chứa cái gì? Nam Cung Nghiêu đối xữ cô như vậy, cô vẫn còn…. Mà trả công cho anh, cũng chỉ có những cục đá này, chỉ có thể gợn dậy những đợt sóng nhỏ, sau đó chìm xuồng đáy biển.

Uất Noãn Tâm gọi điện thoại cho Nam Cung Nghiêu, tắt máy rồi, Nhìn Ngũ Liên ở bên cạnh, vô cùng áy náy. Lại trôi qua thêm mấy phút, đi đến bên cạnh anh, nhỏ giọng nói câu: “Đi thôi!”

Chương 241 : quyễn 5 : Ảnh chụp trên giường

Ngũ Liên nhíu mày, giọng điệu có vẻ như châm chọc: “Không đợi nữa sao?”

“Ừ! Xin lỗi!”

“Đừng để tôi nghe thấy hai chữ đó!” Anh không cần sự thương hại của cô!

Ngũ Liên lạnh nhạt trả lời câu đó, quay người bỏ đi ngay trước mặt cô, đầu cũng không quay lại.

Tim, bị gió thổi đến mức ngày càng lạnh lẽo.

…………

Về đến tiểu khu, Ngũ Liên đợi Uất Noãn Tâm mở cửa. “Vào đi, ngủ ngon!”

“Anh, có muốn vào ngồi một chút không?”

“Không cần thiết! Tôi còn phải thu dọn đồ đạc, ngày mai chuyển đi.” Anh nói chuyện giống như không có việc gì, Uất Noãn Tâm nghe thấy lại cảm thấy đau. “Nhanh vậy sao?”

“Đây không phải là điều em mong muốn sao? Đâu cần thiết phải giả vờ lưu luyến không nỡ hả?” Câu nói này, làm cho bầu không khí càng trở nên lúng túng, anh trêu ngược lại. “Em không sợ tôi tin thật, đổi ý, không dọn đi sao?”

“……..”

“Được rồi, mau vào đi. Đây có lẽ…. là lần cuối cùng tôi tiễn em, sau này, chú ý cẩn thận chút.” Họng khàn khàn, gượng gạo. Càng khó chịu đó là, còn phải giả vờ vui vẻ, giả vờ không để ý. “Đi vào đi!”

“Vâng!” Uất Noãn Tâm lặng lẽ nhìn khuôn mặt anh bị khe cửa che khuất dần, trán tựa vào cửa, nước mắt chảy xuống.

……….

Nam Cung Nghiêu về đến nhà sau khi dẫn Nam Cung Vũ Nhi dùng bữa tối, mới phát hiện điện thoại không biết đã tắt

Chương 242 : quyễn 5 : Quan hệ được phơi bày ra ánh sáng

Đầu của Nam Cung Nghiêu vẫn còn chưa hết đau, gấp gáp vội vã lái xe đến ngọn hải đăng, nhưng hiển nhiên không tìm được Uất Noãn Tâm, chạy vội đến nhà cô. Cũng may, cô mở cửa, chỉ là thái độ có chút lạnh nhạt. “Sao anh lại đến đây hả?”“Xin lỗi, tối qua…….. anh………. quên mất.”

“Không sao cả.” Dù sao lòng anh cũng không có cô, thì làm sao có thể nhớ rõ chứ?

“Em tìm anh có việc sao?”

“Không có! Chỉ là muốn gặp anh thôi. Sắp đến giờ làm rồi, anh đi tắm rửa trước đi! Người nồng nặc mùi rượu.”

Anh kéo cô lại. “Noãn Tâm, đừng dùng thái độ đó đối xữ với anh được không? Anh không phải cố ý.”

“Em biết! Chúng ta lúc khác hẳn nói tiếp được không? Sắp trễ giờ làm rồi, anh đi tắm trước đi, trong nhà có quần áo lần trước anh để lại đó.”

Nhìn thấy cô thực sự không muốn nói, Nam Cung Nghiêu cũng không tiện níu kéo, đành phải cởi âu phục, đi vào phòng tắm.

Chưa đến hai phút, điện thoại của anh đổ chuông, Uất Noãn Tâm bật điện thoại, trên điện thoại nhấp nháy tấm ảnh hiển thị người gọi trong phút chốc làm cho mặt cô tái méc, đến môi cũng trắng bệch.

Cả người lạnh như băng, run rẩy, như bị ngũ lôi đánh trúng. Cô thà rằng chọc mù hai mắt mình, cũng không muốn nhìn thấy tấm hình đó.

Nam Cung Nghiêu đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Uất Noãn Tâm đưa lưng về phía mình, cầm điện thoại của mình, tiếng chuông vẫn chưa ngừng.

“Sao vậy?”

Cả người cô như hóa đá.

Nam Cung Nghiêu ngờ vực lấy điện thoại, tấm hình hiển thị cuộc gọi của Vũ Nhi dĩ n