Old school Swatch Watches
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216954

Bình chọn: 10.00/10/1695 lượt.

đến gia đình gia đình của cậu ta đó.”

“Đây là bản năng của luật sư mà!” Lương Cảnh Đường hời hợt nói lướt qua, rồi chuyển đề tài. “Ở Đài Loan chỉ có hai người đàn ông độc thân sáng giá nhất, đó là Ngũ Liên và Nam Cung Nghiêu. Đáng tiếc Nam Cung Nghiêu đã kết hôn rồi!”

Hai tai cũng Uất Noãn Tâm nóng lên, tim đột nhiên đập thình thịch. “À, à… em không biết…”

“Có câu nói: đàn ông không hư, đàn bà không yêu. Người đàn ông Ngũ Liên này, đối với phụ nữ là một loại hấp dẫn chết người ! Tựa như… hoa anh túc.”

“Theo em nghĩ chẳng qua chỉ là sự sùng bái cùng sợ hãi, mãi mãi không thể với tới được mới đúng! “Trong lòng Uất Noãn Tâm vô cùng bất mãn, gì mà người đàn ông độc thân sáng giá chứ, thái tử gì chứ, rõ ràng là một kẻ cầm thú. Không! Ngay cả cầm thú cũng không bằng!

“Tại sao chứ?” Lương Cảnh Đường cảm thấy cách nói của cô rất đáng yêu. “Về bối cảnh gia đình cùng với vẻ ngoài của cậu ta,đấy là người chồng mà tất cả phụ nữ điều mơ ước đến. Theo một ý khác mà nói, cậu ta giống như một con chiến mã khó thuần phục, có thể hoàn toàn khơi dậy dục vọng trong lòng người phụ nữ.”

“Cách nói này của anh thật quá hoang đường mà!” Uất Noãn Tâm khinh miệt, nghĩ cũng không muốn nghĩ đến, chợt thốt lên một câu: “Anh mới chính là người chồng mà người phụ nữ tha thiết mơ ước đến!

Chương 42 : Bổng nhiên cảm thấy mất mát

Lời vừa được nói ra chưa đến 5 giây, Uất Noãn Tâm mới biết rằng câu nói này có vẻ…rất mập mớ… rất dễ làm cho người khác hiểu nhầm ý nghĩa của câu nói…

Ơ, cô làm sao để rút lại lời vừa nói đây?

Lương Cảnh Đường không lên tiếng, chỉ nhìn cô cười, chờ đợi, ám chỉ đó giống như một câu nói đùa vô thưởng vô phạt.

“Ý của em là… anh là một luật sư xuất sắc… lại biết xuống bếp… bất cứ người phụ nữ nào cũng đều cảm thấy anh rất hoàn mỹ…”

“Trong số đó, có bao gồm em không?”

Uất Noãn Tâm giống như bị người khác ghim một cây kim, đột nhiên ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt sáng ngời từ tròng mắt đen láy của anh. Trong tim có một trận hoảng hốt không biết từ đâu đến, nắm chặt tay lại. Hô hấp đột nhiên trở nên khó khăng, hai má bắt đầu ửng đỏ.

Lương Cảnh Đường đột nhiên bật cười, tiếng cười bật ra từ lồng ngực, trong trẻo giống như tiếng của chuông bạc. Anh đưa tay lên xoa xoa đầu của cô : “Ngốc à, anh chỉ đùa với em thôi!” Nhiệt độ từ bàn tay anh truyền xuống da đầu cô rồi lan rộng ra khắp người, làm cho cả người như tê dại.

Uất Noãn Tâm ngớ ngẩn một hồi, sắc mặt mới dịu bớt, rồi cười với anh: “Oh…”

Cô biết rõ, trong mắt của anh, bản thân chỉ là một cô nhóc không hiểu chuyện, làm sao có thể phát sinh loại tình cảm đó chứ!

Cô đối anh, cũng không có bất kỳ mộng tưỡng nào hết.

Nhưng tại sao, tự dưng cô lại cảm thấy mất mát vậy chứ?

………………………………………

Về đến nhà cũng đã 4 giờ sáng, hai mắt của Uất Noãn Tâm như gấu mào, nhẹ nhàng đi lên lầu, đèn cũng lười mở, đi thẳng một mạch đến giường, vừa định nhắm mắt lại, trong bóng tối liền vang lên một giọng nói lạnh lùng như của ác ma.

“Cũng chịu về nhà rồi sao?”

Uất Noãn Tâm bị dọa đến giật bắn cả người, cảnh giác lui về phía sau vài bước. Lúc này mới phất hiện, ở bên quầy bar lờ mờ có bóng người. Xung quanh chổ anh đứng trán đầy hơi thở lạnh băng, chỉ cần đến gần một chút, liền bị đông cứng lại.

“…Nam, Nam Cung Nghiêu?”

Anh hừ lạnh một tiếng. ” Vẫn hy vọng tôi là người khác sao? Ví dụ như, người tình của cô ư?”

Cô tự động phớt lờ những lời châm chọc của anh. “Tại sao anh không mở đèn? Làm hết hồn!”

“Trong lòng cô có ma sao?”

“Tôi muốn đi nghĩ, mời anh đi ra ngoài!”

“Người tình của cô không để cho cô nghỉ ngơi sao? Thật quá đói khát nhỉ!

Chương 43: Sự chán ghét của anh (1)

“Anh nói bậy gì đó? Tôi chỉ đến nhà của giáo sư chuẩn bị hồ sơ cho vụ án ngàymai thôi!”

“Vậy sao?” anh vô cùng trầm tĩnh. “Vụ án gì, mà phải chuẩn bị vào lúc nửa đêmchứ? Cô không cảm thấy cái cớ này quá hoang đường sao?”

“Sự thật là sự vậy, anh không tin, tôi cũng hết cách!”

“Cho nên đây là cô ngầm thừa nhận sao?” giọng điệu của anh ngàng càng trầmlắng.

“Tôi nói phải thì là phải, tôi không có gì để nói với anh!”

“Uất Noãn Tâm, cô thật to gan mà!” Anh đứng bật dậy, cả dáng người cao lớncủa anh, dường như che lấp tất cả ánh sáng của trăng. Từ trên cao nhìn xuống cô,bây giờ cô mới có thể nhìn thấy trong đôi mắt đen thẳm của anh chứa đầy nhữngtia máu, giống như một con mảnh thú đang tức giận.

“Đối với chồng mình không có gì để nói, cho nên nửa đêm nửa hôm mới chạy rangoài đi tìm người tình của mình để nói chuyện sao? Có cần tôi phải nhắc lại chocô nghe, không tự giác làm tròn bổn phận làm vợ, sẽ có hậu quả như thế nàokhông?”

Uất Noãn Tâm càng nghe càng cảm thấy hoang đường, lòng cũng đã lạnh rồi. “Tôichỉ biết đến bổn phận làm vợ, vậy còn trách nhiệm làm chồng của anh, anh đã làmtròn chưa? Đêm xảy ra chuyện trong bữa tiệc, anh ngay cả một câu an ủi cũngkhông hề có!” Cô cười lạnh, hai mắt ửng đỏ. “À, cũng có thể nói, nếu không phảivì danh dự của nhà Nam Cung, anh vốn dĩ cũng không muốn chạy đến cứu tôi!”

“Về điểm này, cô thật không hề ngu ngốc!” anh khinh bỉ. “Loại đàn bà như cô,nóng lòng mu