Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217320
Bình chọn: 10.00/10/1732 lượt.
uản. Người ta nhìncháu thấy chướng mắt, muốn chỉnh cháu, một chút cũng không có gì là lạ.”
“Khốn khiếp! Cũng không nhìn cho kỹ đã động vào cháu của ai!” Ngũ Chấn Quốctức giận lồng lên. “Để cho ông tra ra được, ông nhất định sẽ khiến kẻ đó ngẩnđầu không lên ở Đài Loan này!”
……………………………
Uất Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường buổi sáng nhanh chóng đến được nhà cô gáiLâm Lâm bị hại, tình trạng của cô ấy không ổn định, vẫn cứ nhốt mình trongphòng, mẹ cô ấy tiếp đón cô. Hai người từ chổ ba của Lâm Lâm nghe được một sốmanh mối, biết được Lâm Lâm không nhìn thấy được mặt của Ngũ Liên, cho nên chỉhỏi một số câu đơn giản.
Bọn họ đợi cho đến tối, tình trạng của Lâm Lâm mới ổn định được một chút,nhưng không thể trả lời được những câu hỏi của hai người, nên đành phải taykhông đi về.
Trên đường đi, bên tai của Uất Noãn Tâm vẫn còn phản phất tiếng khóc đau khổcủa Lâm Lâm, cô biết chuyện này đối với một nữ sinh mà nói, chịu một đả kích rấtlớn. Vì thế cô đối với Ngũ Liên càng hận thấu xương, hận đến nổi không thể lậptức bắt anh ta trói lại chịu tội.
“Đừng nghĩ đến vụ án nữa, mặt mày của em đen thui hết rồi kìa!”
“Làm sao mà không nghĩ đến chứ, xét cho cùng việc cũng liên quan đến…mà thôi!Anh nói cũng đúng, thật là đau lòng cho cô ấy, không bằng nghĩ thêm nhiều cáchlàm sao có thể thắng được vụ kiện này, đòi lại sự công bằng cho cô ấy!”
“Em thật có tinh thần chính nghĩa đó!”
“Cho là vậy đi! Từ nhỏ em đã phải chịu rất nhiều chuyện không công bằng rồi,rất hy vọng sẽ có người đứng ra, mở rộng chính nghĩa, nhưng đáng tiếc những conngười đó quá ít, cho nên em mới quyết tâm trở thành một luật sư. Người kháckhông thể bảo vệ em, thì em tự bảo vệ chính mình, bảo vệ người khác!”
“Có nhiều lúc anh thật sự không nghĩ em chỉ mới 18 tuổi…”
“Bất quá trải qua càng nhiều, thì càng trưởng thành hơn một chút, có thể nhìnthấu tất cả!” Trong lòng có nhiều chua xót, nhưng không thể nói với bất cứ ai,chỉ có thể nhẹ nhàng cho qua, ít nhất nhìn bản thân cũng không cảm thấy yếuớt.
“Anh có thể dừng xe lại ở phía trước không, em tự mình bắt taxi về!”
“Không cần anh đưa em về sao?”
“Không cần đâu, lại không tiện đường!”
Lương Cảnh Đường cũng không tiếp tục miễn cưỡng cô, để cô xuống ở bên đường,dặn dò vài câu, liền lái xe đi.
Uất Noãn Tâm cuối đầu nhìn mũi chân mình, hít một hơi. Một màn kiên cường vừakết thúc, cũng không cảm thấy nhẹ nhàng mà thở dài. Trở về lại phải chạm mặt,cũng không cảm thấy thoải mái, thật mệt mỏi quá đi!
Chương 68: quyễn 2 : Anh đang mỉm cười với cô sao?
Về đến nhà, Uất Noãn Tâm nhanh chóng chạy đến phòng của Nam Cung Thiếu Khiêm. Muốn trước khi đi ngủ có thể trò chuyện với anh vài câu có thể giúp tâm trạng hiện tại thoải mái một chút cũng không tệ, nhưng không nghĩ đến vừa bước vào phòng lại nhìn thấy một người cô không muốn gặp – Nam Cung Nghiêu! Giống như cây đinh trong mắt vậy, vừa nhìn thấy liền hận đến nghiến răng.
Nam Cung Thiếu Khiêm nhìn thấy cô, đôi mắt trong chớp nhoáng trở nên ấm áp. “Tiểu Noãn, em trở về rồi!”
Nam Cung Nghiêu quay đầu lại, sắc mặt đen thui. Đã 12 giờ rồi, cô còn biết phải trở về sao? Những lời cảnh cáo của anh cô coi như gió thoảng bên tai sao?
“Ưm! Hai người đang trò chuyện, em không làm phiền nữa, em trở về phòng đây!”
“Đừng, đừng mà…” Nam Cung Thiếu Khiêm vội vàng giữ cô lại, rõ ràng cách nhau một khoảng, nhưng vẫn cứ vội vàng dang tay ra muốn giữ cô lại.
“Công ty vẫn còn việc phải xử lý, hai người trò chuyện đi!” Nam Cung Nghiêu đứng dậy.
“Anh, anh cũng ở lại đây đi….”
“Người em muốn gặp đã trở về rồi, chắc không hy vọng anh ở đây làm cản trở chứ!” Nhìn cậu ấy không yên tâm muốn giải thích, Nam Cung Nghiêu mỉm cười, vỗ vào bả vai của cậu. “Đùa với em thôi! Công ty quả thật còn có việc! Đừng nói chuyện quá khuya, ngủ sớm chút!”
“Ưm! Anh cũng vậy!”
“Chăm sóc tốt cho cậu ấy! Vất vả rồi!”
Nam Cung Nghiêu vô cùng khách sáo nở nụ cười với Uất Noãn Tâm, cô lập tức cảm giác như có một tia sét đánh trúng vậy.
Diêm vương mặt lạnh Nam Cung Nghiêu từ bao giờ trở thành lễ phép giống như vậy chứ? Còn cười với cô sao? Trời sắp đổ mưa lớn rồi sao? (Nguyên tác: hồng vũ – tức mưa lớn thành bão, lũ lụt, …)
Nhưng anh đi ngang qua cô, ở bên tai cô nhỏ giọng nói, lập tức phá vỡ mọi phép màu. “Trò chuyện xong qua phòng tôi!” Âm thanh thâm trầm, như một cơn gió lạnh thổi bên tai.
Cô chợt tỉnh ra, anh chẳng qua đang giả vờ mà thôi, không muốn để cho Nam Cung Thiếu Khiêm lo lắng! Cô làm sao có thể quên, anh là một người diễn kịch vô cùng giỏi!”
Nam Cung Nghiêu rời khỏi mang theo cả áp lực, không khí trở lại thoải mái. Nam Cung Thiếu Khiêm vỗ vỗ bên giường, ám chỉ Uất Noãn Tâm qua đó ngồi. ” Hôm nay ở bên ngoài bận cả ngày sao? Nhìn dáng vẻ của em, hình như rất mệt!”
“Ưm! Thật sự rất bận!” Cô mệt đến mức chân tay mềm nhủng, đầu óc choáng váng. Luật sư quả thật là một nghề không nhẹ nhàng mà!
“Đang bận về việc gì? Có thể nói cho anh biết không?”
“Việc này…”
“Nếu không tiện thì thôi vậy, anh chỉ tiện thể hỏi thôi!” Nam Cung Thiếu Khiêm cười cho qua. Thật ra trong lòng có chút thất vọng, anh k
