Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3217543
Bình chọn: 10.00/10/1754 lượt.
tìm cách đối phó với cô gái đó đâu! Tôi làm sao có thểtàn nhẫn vậy chứ, cũng sẽ không xuống tay với biểu tẩu tương lại đâu!” Ngũ Liênnói một mạch sảng khoái, vỗ thật mạnh vào vai của Lương Cảnh Đường, trong lònglại đang nghĩ đến cảnh anh ta cùng Nam Cung Nghiêu đấu nhau đến sức đầu mẻtrán.
Nếu như cậu ấy biết, trong 30 mươi năm qua bản thân chỉ duy nhất động lòngvới một người con gái, mà người này lại là vợ của người khác, thì sẽ ra sao nhỉ?
Chương 75 : quyễn 2 : Chọc giận anh một lần nữa (1)
Uất Noãn Tâm trở về phòng làm việc của mình, trong lòng vẫn không yên, lolắng Ngũ Liên sẽ gây bất lợi cho Lương Cảnh Đường. Hơn nửa tiếng sau, không thểngồi yên được nữa, muốn mượn cơ hội mang nước vào để xem tình hình, nhưng trongphòng lại không có người nào.
Vội vàng chạy đi hỏi thư ký: “Hai người đó đâu rồi?”
“Tổng tài và Ngũ gia vừa mới xuống lầu rồi! Em lúc nãy có sao không? Ngũ giatức giận lắm đó!”Cô thư ký lo lắng hỏi. Boss ngầm dặn dò bọn họ phải chăm sóccho Uất Noãn Tâm thật tốt, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy, bọn họ đều không dámbước vào, thật không biết phải làm sao.
Nhưng người đó là Ngũ Liên! Bất cứ lúc nào cũng có thể lấy cái mạng của bọnhọ!
Xuống lầu? Không lẽ Ngũ Liên bắt Lương Cảnh Đường làm con tin sao?
Uất Noãn Tâm càng nghĩ càng lo lắng, chạy một mạch xuống dưới. Vừa nhìn thấyhai người lên xe, vội vàng gọi một chiếc taxi đuổi theo, chạy đến khách sạn, haingười bước vào. Nhìn bộ dạng hai người , hình như cũng không có mùi thuốc súng,nhưng ai biết được Ngũ Liên sẽ giở trò gì chứ.
Uất Noãn Tâm không nắm rõ tình hình, cũng không thể tùy tiện xông vào, chỉđành đứng chờ ở ngoài cửa, chờ đến hơn 4 tiếng, bản thân đói đến rã rời. Vội điđến cửa hàng gần đó mua bánh bao, trong lòng nghĩ nếu như thật sự xảy ra chuyệngì, bản thân ăn cho no, có sức lực, cũng không tệ.
Kết quả vừa bước ra ngoài cửa hàng tiện lợi thì nhìn thấy Ngũ Liên và LươngCảnh Đường đang lôi kéo nhau.
“Buông tôi ra…buông ra…tôi không muốn đi…”
“Anh ngoan ngoãn cho tôi, đừng động! Chết tiệt, còn động đậy tôi phế anhđó!”
“Mau buông anh ấy ra….” Uất Noãn Tâm ở bên kia đường gào lên, không màn xecộ, chạy băng băng qua.
“Khốn khiếp! Bảo anh đừng động mà! Nghe thấy không!” Ngũ Liên ba chân bốn cẳnđỡ lấy Lương Cảnh Đường đang say mèm. Người thì nặng muốn chết, đã vậy còn ở đâyđẩy tới đẩy lui, làm anh mệt muốn đứt hơi. Đổi lại là người khác, anh đã cho mộtđấm ngất xỉu rồi!
Anh biết cậu ấy không biết uống, nhưng ai biết được lại kém như vậy chứ. Mớiuống được vài ly whisky, đã ngã đùng xuống bàn rồi.
Anh không biết nhà của cậu ta ở đâu, đành phải mang về biệt thự của ông vậy.Chẳng qua ông cũng muốn gặp anh ta, chỉ là vì sỉ diện, không muốn mất mặt, nênbảo anh ta đến tặng ông một món quà thôi!
Ai biết được tên này, vừa nghe đến nhà ông, thì uống say đến thế này đã vậycòn liều mạng chống đối, bày ra cảnh lôi kéo nhau như thế này đây.
Chương 76: quyễn 2 : Chọc giận anh một lần nữa (2)
“Tôi không muốn đi…không đi…”
“Được, không đi không đi….tay của anh đừng bấu vào mặt tôi nữa…khốnkhiếp…muốn chết hả!” Ngũ Liên tốn biết bao nhiêu sức mới đem được Lương CảnhĐường vào xe, vừa vào chưa ngồi được lâu, đột nhiên đằng sau nghe thấy tiếng gàothét: “Đồ khốn…mau buông tay!”
Một giây sau trên vai và trên lưng anh có tiếng “bộp bộp” vang l
ên loạnxạ.
“Khốn khiếp…chết tiệt…làm cái trò quỷ gì vậy….” Ngũ Liên một tay giữ lấyLương Cảnh Đường, một tay khác loạn xạ cản lại, vốn dĩ đã không có sức, nói chilà rút tay về. Trong bánh bao có đá sao? Đau chết đi được!
“Đồ khốn…vô lại…cầm thú…mau buông anh ấy ra!” Uất Noãn Tâm cầm lấy bao bánhbao liều mạng chọi về phía Ngũ Liên, giống như đang phát điên vậy.
“Dừng lại! Dừng lại cho tôi!” Ngũ Liên không dễ dàng gì mới bắt được một cánhtay, quay đầu nhìn, trong mắt chứa đầy lửa giận. “Lại là cô!”
Cứ như vậy trong một ngày hôm nay đã chọc giận anh ta hai lần!
Lần trước là hắt nước trà nóng, bây giờ lại chọi bánh bao vào người anh,người đàn bà này đang muốn chỉnh anh đây mà!
Một tay của Uất Noãn Tâm bị giữ chặt, một tay khác không khách sáo tiếp tụcđánh. “Mau buông Lương Cảnh Đường ta! Buông ra!”
“Cô làm cái quỷ gì vậy! Cô cho rằng tôi sẽ hại chết anh ấy sao?”
“Chẳng lẽ không phải sao? Loại người như anh không có chuyện gì không làmđược chứ?” Uất Noãn Tâm mệt đến nổi thở hì hà hì hụt, nhưng một chút cũng khônglùi bước, lớn tiếng thét lên.
“Não cô có bệnh à! Ngũ thiếu tôi muốn một cái mạng , cần phải tự mình ra taysao?” Ngũ Liên đối với sự tưởng tượng của cô không còn lời nào để nói. “Cô nhìncho rõ đi, anh ấy uống say rồi, tôi phải đưa anh ấy về nhà!”
Uất Noãn Tâm nhìn qua, Lương Cảnh Đường nằm ở trên xe, cả người cuộn lạigiống như con tôm bị luộc chín, hình như rất khó chịu muốn nôn, cả người toànmùi rượu. Lúc này cô mới từ từ dừng lại, nhưng vẫn còn cảnh giác với anh. “Anhtốt đến vậy sao?”
“Cô biết nhà anh ấy ở đâu không? Lên xe chỉ đường đi!”
“Không cần đâu! Tôi sẽ đưa anh ấy về!”
“Cô có xe không?”
“Gọi xe!”
“Anh ấy uống say đến bộ dạng này, ai dám chở anh ấy về tôi dám lấy tên mìnhviết