Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218282
Bình chọn: 10.00/10/1828 lượt.
u hơn.
Mặc dù Nam Cung Nghiêu chủ động, nhưng cô không có đẩy anh ra! Anh nhất địnhcảm thấy cô quá đói khát, bảo cô sau này phải nhìn mặt như thế nào đây!
Cũng may ngày hôm sau thức dậy, Nam Cung Nghiêu đã đi làm, đỡ phải lúng túngkhi gặp nhau. Uất Noãn Tâm có hẹn với Lương Cảnh Đường đến thẩm vấn Lâm Lâm, địađiểm đã hẹn rồi, anh đến đón cô.
“Hôm qua ngủ không ngon sao?” Lương Cảnh Đường mỉm cười hỏi. Nhìn thấy conmắt thâm đen của cô, sắc mặt có chút tiều tụy, nhưng tâm trạng có vẻ rấttốt.
“Hử? Đúng, đúng là không được ngon lắm!”
“Tâm trạng rất tốt?”
Trước mắt xẹt qua cảnh hôn, mặt của Uất Noãn Tâm lại đỏ lên, giọng điệu bấtchợt có chút hờn giận. “Làm, làm gì có….vẫn vậy….như bình thường thôi mà!”
Chính là không giống bình thường, Lương Cảnh Đường mới hỏi, anh không có thóiquen hỏi chuyện riêng tư của người khác. “Có bạn trai rồi sao?”
Uất Noãn Tâm giống như bị điện giật, vội vàng lắc đầu. “Không có! Khôngcó!”
Lương Cảnh Đường chỉ cười. Cô mặc dù trả lời không có, nhưng vẻ mặt của cô đãbán đứng cô. Anh có chút hối hận khi hỏi cô hỏi này, bởi vì nó khiến tim anh rạnnứt.
Mặc dù không biết rõ mình đối với cô có cảm giác thích hay không, cho nên anhkhông thổ lộ với cô, chỉ âm thầm chăm sóc cô. Muốn đợi thời gian lâu một chút,có thể anh sẽ có đáp án. Nhưng anh đã quên mất, cô làm một người con gái vô cùngxuất sắc, lại còn xinh đẹp, bên cạnh không thiếu người ưu tú, sẽ có rất nhiềuđàn ông muốn theo đuổi cô.
Vừa nghĩ đến cô có bạn trai, lồng ngực anh rất khó chịu, ngay cả vụ án cũngkhông muốn nghĩ đến. Không ngừng đoán xem người bạn trai của cô sẽ như thế nào,đối với cô có tốt không, có yêu cô không?
Anh…..có còn cơ hội nữa không?
Uất Noãn Tâm cảm thấy không khí có chút gì đó không đúng, vội vàng khuấyđộng. “Từ khi nào anh bắt đầu quan tâm cuộc sống của cấp dưới rồi? Không giốnganh nha….”
“Thuận miệng hỏi thôi! Vô tình đụng chạm đến!” Lương Cảnh Đường không thểkhông giả vờ sóng yên biển lặn. Mặc dù trong đầu đọng lại rất nhiều câu hỏi, tâmtrạng cũng không vui vẻ.
“Em chỉ đùa thôi mà! Không có chút đụng chạm nào hết!” Cô chuyển đề tài. “Vụán sắp mở phiên tòa rồi, hy vọng tâm trạng hôm nay của Lâm Lâm tốt hơn một chút,nếu không thực sự rất khó khăn!”
“Hy vọng như vậy!” Lương Cảnh Đường trả lời lại một câu, không muốn nói nhiều….
Chương 107 : quyễn 3 : Anh đê tiện
Lâm Lâm vẫn giống như lúc trước, nằm ở trong phòng không muốn gặp ai, bọn họ gõ cửa, cảm xúc của cô liền kích động đuổi bọn họ đi. Mẹ cô rất lo lắng tình trạng của cô, uyển chuyển mời Uất Noãn Tâm hai người rời khỏi.
Trên đường trở về, Uất Noãn Tâm nghĩ rất lâu mới mở miệng. “Em không cảm thấy, cảm xúc của Lâm Lâm kích động, không phải do bị cưỡng hiếp, mà đang trốn tránh chúng ta?”
“Luật sư nói chuyện dựa trên bằng chứng, không dựa vào trực giác!”
Mặc dù không có chứng cứ xác thực, nên trước đó Uất Noãn Tâm không nói với Lương Cảnh Đường về cuộc điện thoại của Lâm Lâm cô đã nghe được, ngay lúc này nhớ lại, kể chi tiết cho anh nghe.
“…………..Nếu thực sự là như vậy, rất có khả năng có người cố ý đổ tội cho Ngũ Liên.”
“Tính tình của Ngũ Liên kiêu ngạo, có người muốn hại cậu ấy, cũng không có gì lạ!” Lương Cảnh Đường phân tích hợp lý. “Nhưng cũng không loại trừ một khả năng khác, cậu ấy cố tình cho người gây nhiễu loạn đến em.”
“Theo anh nói….người điện thoại cho Lâm Lâm và người lần trước, đều do Ngũ Liên an bài sao?”
“Anh chỉ nói đây là không loại trừ một khả năng khác, điều quan trọng nhất vẫn là chứng cứ!”
Đầu của Uất Noãn Tâm muốn nổ banh, trước mắt chứng cứ thu thập được rất ít, lại không thể hỏi thăm được thêm tin tức từ nhân vật mấu chốt bị hại là Lâm Lâm. Là có người cố ý hãm hại Ngũ Liên, hay là anh ta đã phái người gây nhiễu cô, thực sự rất khó phán xét.
Hơn nữa, cô không thể không thừa nhận, trải qua chuyện ở trong động núi lần trước, thái độ của cô đối với Ngũ Liên cũng có thay đổi, trong lòng cũng có chút thiên vị anh không làm chuyện này.
Nhưng bản thân là một luật sư, cô tuyệt đối không thể để cảm xúc chủ quan ảnh hưởng, tất cả đều phải dự vào chứng cứ để nói chuyện.
Hai người chưa đi ra khỏi đường nhỏ, bất thình lình có hơn mười tên cường tráng, một không nói lời đi về phía Lương Cảnh Đường, nện một đấm vào anh. Hai người hoàn toàn không lường trước được tình huống này, bị vây trái phải, không thể trốn thoát.
Lương Cảnh Đường từng luyện võ, nhưng phải đối mặt với nhiều người, còn phải bảo vệ Uất Noãn Tâm, rất nhanh bị thất thế, liều mạng che chở cho Uất Noãn Tâm thoát khỏi vòng vây. “Đi tìm cảnh sát nhanh…nhanh….”
“Nhưng còn anh….” Anh đã bị nện vài đấm, những người này rõ ràng đang muốn cái mạng của anh mà!
“Đi nhanh….”
Uất Noãn Tâm lòng nóng như lửa đốt, nhưng phải hành động quyết đoán, vừa chạy vừa kêu cứu. Nhưng những người đó không đuổi theo, chỉ kéo Lương Cảnh Đường vây ở giữa, rõ ràng anh chính là mục tiêu của bọn chúng.
Đợi đến khi Uất Noãn Tâm dùng tốc độ nhanh nhất tìm cảnh sát đến, bọn người đó đã chạy hết, Lương Cảnh Đường ngã trong vũng máu, đã hôn mê, cả người đầy vết thương. Cô vội vàng đưa an