Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày
Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219160
Bình chọn: 7.00/10/1916 lượt.
Anh che chở Uất Noãn Tâm ngồi vào xe, đám ký giả chỉ có thể trơ mắt ra nhìn hai người rời khỏi.
………………
Về đến nhà, Nam Cung Nghiêu đưa Uất Noãn Tâm đến cửa phòng, quay người muốn rời khỏi, cô gọi anh lại. “Đợi đã….”
Giờ phút ở trong lồng ngực của anh, như có một ngọn lửa cháy đang thiêu đốt, một sự xúc động mãnh liệt tràn ngập khắp người cô (nguyên văn: tay chân và trăm xương). Đầu óc cô rất hỗn loạn, không biết bản thân muốn làm gì, rất xúc động, không muốn để cho anh đi.
Nam Cung Nghiêu đứng nhìn cô vài dây, cần phải rời khỏi.
Uất Noãn tâm vội đuổi theo anh, kéo tay anh lại để anh quay người lại, kiễng chân, hôn lên trán anh. Nụ hôn này, gần như lấy hết mười tám năm dũng khí của cô. Như một cô gái trẻ trong mối tình đầu, hai má đỏ ửng, cuối đầu nhỏ giọng nói: “Cảm ơn!”, xấu hổ chạy về phòng mình.
Nam Cung Nghiêu định thần một hồi, xoa xoa nơi cô đã hôn. Nơi đó, còn lưu lại độ ấm của đôi môi nồng cháy của cô.
Vô thức mỉm cười.
Từ trong cháy lòng trào ra một chút ngọt ngào!
Nhưng anh rất nhanh lại trở về dáng vẻ lạnh lùng, nhìn rõ người lúc nãy là Uất Noãn Tâm, bản thân không nên động lòng vì người phụ nữ đó.
Nếu như nụ hôn lúc nãy là thực lòng, anh chỉ có thể vì sự ngây thơ của cô lấy làm tiếc. Bởi vì, anh vốn không đáng được cảm kích. Nếu như cô biết, người mà bản thân hoàn toàn tin tưởng, đang dùng trăm phương ngàn kế hại cô. Thế giới của cô, sẽ hoàn toàn bị sụp đổ sao?
…………………
Dinh thự Ngũ gia.
Mặt của Ngũ Chấn Quốc đầy băng giá, tức giận đến mức tay câm cây gậy hình đầu rồng run rẩy. Bọn người làm cuối thấp đầu, không dám ngẩng lên, sợ bản thân làm sai cái gì, chọc giận lão thái gia.
“Lão gia, thiếu gia về rồi!” Quản gia cung kích nói, Ngũ Chấn Quốc mở trừng hai mắt, lửa giận khó có thể kìm nén.
Ngược lại Ngũ Liên vô cùng nhàn nhã, vừa đi vào đại sảnh liền đặt mông ngồi xuống ghế soda. “Ông nội, tại sao lại cấp tốc gọi cháu về, có chuyện gì vậy?”
“Trong mắt mày còn người ông như tao không hả?” Ngũ Chấn Quốc giận dữ, cây gậy đầu rồng dộng xuống phát ra tiếng “cạch cạch”, xương cốt già sắp bị vỡ nát.
“Tất nhiên có rồi!” Ngũ Liên nhìn thấy ông tức giận, ân cần bước đến bóp vai đấm lưng. Ngũ Chấn Quốc nổi giận đùng đùng đẩy ra. “Đừng cho rằng làm như vậy, ông sẽ tiêu tan hết tức giận! Bình thường cháu làm xằng làm bậy, ông mở một mắt nhắm một mắt cho qua. Nhưng việc này, ông tuyệt đối không thể tha thứ được! Ông muốn cháu xin lỗi Nam Cung Nghiêu!”
“Xin lỗi? Cháu?” Ngũ Liên giống như nghe được một câu chuyện cười vô cùng mắc cười. “Cháu từ lúc sinh ra đến giờ, đều không biết hai từ ‘xin lỗi’ viết như thế nào!”
“Sự việc gây náo loạn đến bước này rồi, tại sao cháu còn có thái độ đó hả? Muốn ông tức chết phải không? Cháu chọc giận ai không chọc, lại cố tình chọc vào Nam Cung Nghiêu, trêu chọc vợ của cậu ta! Việc liên qua đến tôn nghiêm người đàn ông, nếu không phải ông thay cháu ngăn chặn, cậu ta đã đem cháu quăng ra biển cho cá mập ăn từ sớm rồi!”
Ngũ Liên hoàn toàn không để tâm, lười biếng ngồi trên sofa, bỏ vào miệng một trái dâu tây. “Anh ta dám….”
Ngũ Chấn Quốc vô cùng đau lòng. “Cháu đó….là ông làm cho cháu trở nên hư hỏng mà! Ông hết cách dạy dỗ cháu rồi!”
“Ông à, ông đừng tức giận nữa, cháu nghe lời ông còn chưa được sao?”
“Ông đã hẹn cậu ta dùng bữa ở lầu năm, con thay mặt ông đi gặp mặt, xin lỗi cậu ta!”
“Được được được! Tới lúc đó nói chú Đức nhắc nhở cháu một câu.”
Anh ngay lập tức nhận lời thoải mái như vậy, Ngũ Chấn Quốc có chút nghi ngờ. “Cháu không phải muốn giở trò gì nữa chứ?”
“Không phải cháu sợ ông tức giận sao? Yên tâm, cháu tuyệt đối không làm loạn!” Ngũ Liên vui vẻ hớn hở trả lời, nhưng ánh mắt lại hơi nheo lại, chứa đựng một ý đồ khác.
Vở kịch này, Nam Cung Nghiêu làm đạo diễn quá lâu rồi, cũng nên đổi người rồi!
Chương 117 : quyễn 3 : Sự thật tàn nhẫn (1)
Điện thoại di động vang lên, Uất Noãn Tâm đang ở trong bếp chuẩn bị bữa ăntối cho Nam Cung Nghiêu, hoàn toàn trong tâm trạng của một người vợ nhỏ, hạnhphúc, mong chờ, ngọt ngào.
Tuy nhiên, điện thoại ở một nơi khác truyền đến tiếng chuông, phá vỡ toàn bộtâm tình vui vẻ của cô.
“Đang bận gì vậy?”
Ngũ Liên?
Tại sao lại là anh ta! Âm hồn không tan!
Cô mất kiên nhẫn trả lời: “Có chuyện gì sao?”
“Em hình như không muốn nghe thấy giọng nói của tôi thì phải, không lẽ buổihọp báo ngày hôm đó của tôi không làm cho em cảm động sao? Trái tim thực sắt đámà!”
“Nếu như anh gọi điện thoại đến muốn hỏi vở kịch ngày hôm đó có gạt được tôihay không, rất xin lỗi, không hề!”
“Diễn kịch? Haiz! Bổn thiếu hoàn toàn thực lòng lại bị em coi thành diễnkịch, Uất Noãn Tâm não của em ngập nước hay bị gạt đến hỏng rồi hả?”
“Không có chuyện gì khác tôi cúp máy đây!”
“Nếu như em dám cúp điện thoại….” Ngũ Liên ảm đảm nói: “Bổn thiếu thề, emnhất định sẽ hối hận!”
“…..Rốt cuộc anh muốn làm gì chứ?”
“Vụ án cường bạo, Lương Cảnh Đường bị đánh lén, không phải em rất muốn biếtsự thật sao? Đến tìm tôi, tôi nói cho em biết!”
Uất Noãn Tâm cảm thấy thật buồn cười, bày ra bộ mặt xem thường. “Cùng mộtchiêu sử dụng đến hai lần, anh k
