Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324711

Bình chọn: 7.5.00/10/471 lượt.

n phòng như bãi rác… máu nóng dồn lên mặt cô ả… 2 lỗ tai muốn xì khói…

Jun trầm ngâm nhìn nó… giờ ko biết phải giao cho nó công việc gì đây…

_Cô theo tôi – Anh nói dẫn nó ra khỏi phòng…

Nó khó hiểu lẽo đẽo theo anh…

_Đây là máy chuyển Fax…cô bỏ những giấy tờ cần chuyển vào khe này rồi bấm nút này là xong – Jun rút kinh nghiệm chỉ nó cẩn thận – Việc này cô làm đc chứ hả? – Nói xong anh quay lại hỏi nó

_Anh xem thường tôi quá, dễ thế con nít 3 tuổi cũng làm đc – Nó phồng 2 má phụng phịu

Jun cười nhìn nó làm…coi bộ công việc này phù hợp với nó đây… anh cười yên lòng rồi quay đi…thì…

_Ai vừa gửi Fax vậy? – 1 giọng nói quát lên

Jun sựng bước… “gì nữa vậy? ko…ko…ko lẽ” – Jun nheo mặt… ko lẽ đến gửi Fax mà nó cũng gây đc chuyện sao?

_Dạ… là em – Nó nhổm người trả lời

_Cô để mặt trái nên Fax sang đối tác giấy trắng rồi -1 nam nhân viên vừa nghe điện thoại xong hô lên

_Sao cơ – Nó đưa tay lên miệng giật mình

Vừa dứt lời thì 1 loạt tiếng chuông điện thoai vang lên… Jun có cảm giác ko lành…

_Boo, cô Fax thế nào mà đối tác công ty ko nhận đc

_Boo, Cô Fax nhầm địa chỉ rồi…

_Boo, cô Fax nhầm hồ sơ cho công ty B rồi…

_Boo…

_Boo…

Hàng loạt tiếng tru tréo tên nó … Jun ngẩn người, mặt mày méo xệch đưa tay vuốt mặt thở dài 1 tiếng kêu trời…

_Đây là máy hủy giấy, cô chỉ việc bỏ giấy vào giữa 2 máy cắt này là xong –

Jun sợ quá cho nó làm việc nhẹ nhất công ty mà trước giờ ko có người làm công việc này… Hủy giấy tờ…

_Ừ!!! – Nó xịu mặt sau hàng loạt việc tai ương nó gây ra

Tay bỏ từng tờ giấy vào máy cắt bực dọc… Jun cũng pó tay rồi, ko biết cho nó làm gì đây nữa chứ… Nó vu vơ nghĩ ngợi torng lúc bỏ giấy vào…

_Boo… coi chừng – Jun hét giật mình xanh mặt kéo tay nó ra

Nó cũng hoảng hồn…thì ra do lo nghĩ ngợi lun tung mà mém nữa nó đút luôn tay vào máy cắt giấy… Nó sợ xanh mặt mày, nước mắt ứa ra… Jun thì thở hồng hộc… cũng may anh đi được mấy bước, do ko an tâm nên quay lại xem chừng nó nên kịp thời… níu ko chắc giờ nó thành “Thần Điêu Đại Hiệp” với 1 cánh tay chu du thiên hạ rồi…

_Cô…cô… – Jun nghẹn họng ko biết nói gì nữa

_Đây là hồ sơ đã được phân loại…cô cứ chất từng bìa theo màu trên kệ là được… chắc ko khó quá đúng ko – Jun sợ nó quá ko dám để nó làm việc với máy móc nữa nên đành tìm việc nhẹ nhàng nhất có thể

_Uk!!! – nó biết lỗi nên ngoan ngoãn nghe lời

_Cô làm đi, tôi quay lại ngay – Jun nói rồi bước ra khỏi phòng làm việc

Nó sắp xếp cẩn thận theo màu của bìa cho phù hợp… coi bộ zụ này phù hợp với nó nè…

_Uhm!! Xong rồi, cái cuối cùng này ở đâu nhỉ? – Nó đưa mắt tìm hộc đựng tài liệu màu

xanh

Xui xẻo thay nó nằm tít trên cao mà nó thì hơi bị …khiêm tốn chiều cao… nhìn tới nhìn lui…đầu nó lóe sáng…nó kéo chiếc bàn nhỏ đến gần kệ…đặt chiếc ghế lên rồi ôm hồ sơ kệ nệ leo lên…

_Hah!!! Xong – Nó đặt bìa hồ sơ cúi cùng lên kệ hài lòng với kết quả của mình nhảy cẫng lên mà quên mất… ta đag đứng trên ghế…

…soạt…

_Úi

Người nó nghiêng…và rơi tự do… Nó quờ quạng kéo lấy cái kệ làm chiếc kệ nghiêng đổ theo… thế là xong… kiểu này muốn chết mà cũng ko toàn thây rồi….

Nó nhắm mắt… người nó té nhào xuống đất… nó nghe đc cả tiếng chiếc tủ ngã đè lên và hồ sơ rơi lộp độp… Sau những tiếng hỗn độn, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, yên ắng… nó nín thở…cảm thấy người bị đè rất nặng…nhưng…ko thấy đau…ko lẽ nó thăng thiên rồi huk?

_Hự… – 1 tiếng rên phát ra từ cổ họng khiến nó giật mình mở choàng mắt

_Jun…Jun…

Jun đang nằm đè lên nó, lưng đang chịu sức của chiếc kệ nặng nề…

_Giám đốc – Vừa lúc trợ lý Kim đem hồ sơ vào cho Jun… Anh chạy vội đến đỡ giá kệ lên – Giám đốc, ngài ko sao chứ?

Jun ngồi dậy, ngồi xẹp xuống đất, đầu tóc và áo quần xộc xệch… thở 1 hơi… anh nhăn mặt vì người ê ẩm…

_Tôi ko sao – Anh trả lời trợ lí Kim rồi hoắc mắt nhìn nó đáng sợ… Bậy giờ… anh nhịn hết nổi rồi – Cô điên ko? Đầu cô chứa sạn trong đó hả? Có ai đời đặt ghế xoay lên bàn mà trèo lên ko hả?

Nó thút thít nấc nấc… nước mắt chảy ròng ròng… bò tới chỗ Jun… nó đưa tay lên mặt anh… nó khóc nức nở

_Xin lỗi… anh ko sao chứ?

Jun giật mình khi nó chạm vào anh… bàn tay nhỏ nhắn, mát lạnh… người anh run lên… mọi giác quan như bị nó thôi miên… trong mắt anh giờ đây chỉ có nó… Anh đã rất giận, vừa vào phòng thì thấy nó ngã xuống, tong phút chốc, trái tim anh như ngừng đập…sợ hãi khi thấy nó gặp nguy hiểm… anh ko làm chủ đc chính mình khi ở cạnh nó…

Nó khóc nức nở… nó hối hận… tại sao nó làm gì cũng ko xong… nó luôn gây chuyện, giờ còn làm Jun bị thương, nó thật ngu ngốc quá… nó khóc…chỉ biết khóc…Jun nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má trắng hồng nõn nà, đôi mắt đầy nước long lanh… anh thở phào khi nó ko bị gì… Trong vô thức, Jun kéo nó vào lòng ôm lấy nó vỗ về…

_Được rồi…cô ko sao là được rồi…

Nó sững người khi Jun làm vậy, nhưng nước mắt lại trào ra… nó khóc nấc lên trong lòng Jun…

Trái tim anh đang run lên… anh đã biết… nó là người con gái mà anh cần…

Nó ngồi ở ghế sô pha, mặt phụng phịu, 2 má còn ướt nước, lâu lâu lại hít lên 1 cái… Jun ngồi đối diện nhìn nó thật sâu ko rời rồi thở hắt 1 hơi dài não nề…

_Xin lỗi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t