phải đứa trẻ, cũng không nhìn xem dáng vẻ tức giận, cùng biểu tình trên mặt của mình hiện giờ, chẳng khác trẻ con đâu!! Nhưng là, những lời này, hắn không dám nói trước mặt Yên Lam, để tránh khiến cho nàng càng lên tiếng oán giận. “Được được rồi, em không phải cô bé con, được chưa!” Sở Mặc Hàm nói, “Bất quá, thời gian thật sự đã khuya, anh đưa em về, nếu không trở về sớm người nhà sẽ lo lắng!”
Người nhà? Trừ bỏ tiểu Triết, có ai vẫn là người nhà của nàng ? Cận Thiếu Phong bây giờ có thời gian lo lắng cho mình không có về nhà sao? Hắn còn có thể quan tâm mình sao? Yên Lam bi thương nghĩ đến.
Thấy Yên Lam sửng sờ ở nơi đó, Sở Mặc Hàm giơ tay lên quơ quơ trước mặt nàng “Ai!~~ Yên Lam, hoàn hồn . Anh không biết vì sao em tự nhiên lại mất hồn vậy? “A? Cái gì cơ? Anh nói cái gì?” Hồi thần lại, Yên Lam nhìn Sở Mặc Hàm mà hỏi.
“Anh nói, chúng ta đi thôi, bằng không một lúc sau trời lại mưa, chúng ta lại một lần nữa ướt! Khuya rồi, em phải về nhà.” Sở Mặc Hàm quan tâm nói thêm.
“Vâng……” Nghe xong Sở Mặc Hàm nói, Yên Lam hơi chần chờ. Phải đi về sao? Sau khi trở về, nàng sẽ đối mặt với Cận Thế Phong như thế nào? Nếu vẫn đối mặt trong sự tức giận của hắn, bản thân mình có thể giữ bình tĩnh được sao? Nhưng là, không quay về, thì mình có thể đi nơi nào?
Nhưng, có nên trở về hỏi rõ ràng, Cận Thế Phong và Triệu Ngọc Văn đã quay lại với nhau? Dù sao ngày hôm qua, điện thoại chỉ là lời nói một phía của Triệu Ngọc Văn, nàng hẳn là nên tìm Thế Phong để làm rõ ràng tất cả sự tình. Đêm qua hai người bọn họ đều rất kích động, thế nên chưa làm rõ ràng sự tình, hôm nay vẫn nên trở về, nói chuyện cho rõ ràng.
Thấy Yên Lam lâm vào trầm tư, Sở Mặc Hàm hỏi, “Sao thế? Yên Lam, em có cái gì vấn đề sao??”
“Hả? uhm?!” Yên Lam nghe thấy Sở Mặc Hàm gọi tên mình, nàng mới phản ứng lại, “À, không, không có gì vấn đề. Chúng ta đi thôi.” Dù sao sớm hay muộn đều là phải về nhà đối mặt, trễ cũng vậy không bằng về sớm. Cũng không biết, hôm nay Cận Thế Phong còn có thể nói gì với nàng?
Cứ như vậy, hai người bọn họ song song đi trên đường. Một trận gió lạnh thổi qua, Yên Lam tự giác vươn cánh tay ôm chặt lấy bả vai của mình, thoáng rùng mình.
“Sao vậy? Lạnh phải không?” Yên Lam chỉ một động tác nhỏ cũng bị Sở Mặc Hàm phát hiện, hắn nói xong, liền cởi ra áo khoác của mình, khoác lên người Yên Lam, “Mặc vào đi, gió lớn coi chừng cảm lạnh.”
“Không được, anh cũng sẽ lạnh.” Yên Lam từ chối, hai tay muốn đem áo khoác trả lại Sở Mặc Hàm.
Nhưng là, Sở Mặc Hàm không có nhận lấy, hắn phụng phịu nói, “Anh là đàn ông, chỉ có cơn gió với anh mà nói không có gì. Nhưng thân thể của em thật yếu, sẽ dễ bệnh. Anh đưa em mặc, em nên mặc đi, không cần nói thêm nữa.”
“Này……” Yên Lam vẫn còn chần chừ.
“Không cần này kia .” Sở Mặc Hàm không kiên nhẫn nói, từ trong tay Yên Lam lấy áo lại, một lần nữa choàng lên người nàng, ra lệnh, “Anh nói em mặc, em nên mặc đi, không được lại cởi ra nữa!!”
“Vậy được rồi, cám ơn anh.” Yên Lam nói cảm tạ.
“Không cần, chúng ta không phải bạn bè sao? Giữa bạn bè là không cần khách khí như vậy.” Sở Mặc Hàm khách khí nói.
“Yên Lam, em có đi nhầm chỗ không? Anh nhớ rõ nhà em không phải ở đây hẳn là bên kia mới đúng!? Chẳng lẽ là anh nhớ lầm ?” Đi đến ngã tư đường, Sở Mặc Hàm thấy Yên Lam ở phía trước đi sai phương hướng, liền mở miệng dò hỏi. Chẳng lẽ là mình nhớ lầm , không thể nào đi!!?
“Ừm, không đâu!” Yên Lam nói, “Anh nhớ nơi kia là đúng. Nhưng hiện tại em không có ở đó, tạm thời em ở nhà người khác.”
“À, thì ra là thế! Anh còn tưởng mình nhớ lầm!” Sở Mặc Hàm cô đơn nói.
Ở nhà người khác? Nghe thấy được Yên Lam trả lời, Sở Mặc Hàm nhịn không được muốn hỏi, “Có phải em ở cùng bạn trai? Em hiện tại ở cùng bạn trai sao?” Nhưng là, hắn vẫn nhịn xuống, hắn sợ hãi sẽ phá bỏ tình bạn với Yên Lam mà vất vả lắm mới tạo thành.
“Ha ha……” Yên Lam cười nói, “Anh không có nhớ lầm, trí nhớ của anh tốt lắm .”
“Ừ, anh đã nói, anh làm sao có thể nhớ lầm được, trí nhớ của anh tốt lắm!” Sở Mặc Hàm khoa trương nói. “Được rồi, chúng ta đi thôi!!”
Chương 153 : Chỉ quan tâm như bạn bè
“Ừ được rồi, em ở đằng trước dẫn đường, chúng ta đi thôi.” Yên Lam nói xong, đi trước dẫn đường.
“Chính là nơi này sao?” Sở Mặc Hàm nhìn biệt thự xa hoa trước mắt hỏi. “Em hiện tại đang ở nơi này?”
“Ừ.” Yên Lam chần chờ một chút, “Đúng vậy.”
“Bạn của em hình như rất tiền nha?!” Sở Mặc Hàm nửa đùa nửa thật.
“Ha ha……” Yên Lam có chút xấu hổ không đáp lại, chỉ cười cười.
“Em không cần xấu hổ, anh chỉ là thuận miệng nói giỡn mà thôi, không có ý gì khác, em không cần để ý!!” Thấy Yên Lam khó xử, Sở Mặc Hàm đau lòng liền còn nói thêm, muốn cứu vãn câu nói lúc nãy.
“Không có gì, em không để tâm, anh nói là sự thật!” Yên Lam rất nhanh khôi phục bình tĩnh, nói.
“Em đã nói như vậy, vậy anh an tâm. Tốt lắm, vậy em liền vào đi thôi, thời gian đã trễ rồi, anh cũng nên trở về.” Sở Mặc Hàm nói, xoay người muốn đi.
“Đợi chút, Mặc Hàm.” Yên Lam gọi hắn lại.
“Làm sao vậy?” Sở Mặc Hàm quay đầu, ánh mắt nghi hoặc nhìn Yên Lam, ý bảo nàng nên nói nốt lời muốn nói.
“