ếng thịt bò lớn, hỏi.
Chu Tráng Tráng dùng chăn che miệng lại, vừa nuốt nước miếng vừa lắc đầu.
“Sợ tôi hạ độc?” Thường Hoằng hỏi.
Dù sao chiến sự đã muốn nổ ra, Chu Tráng Tráng cũng không sợ cái gì nửa, nói rõ: “Tôi sợ anh. . . . . . không có việc gì tự nhiên nghĩa hiệp, khiến lòng người lo lắng.”
“Yên tâm, tôi chỉ là thích nhìn em ăn thôi.” Thường Hoằng kéo Chu Tráng Tráng từ trên giường xuống, ép ngồi trước bàn học.
“Tôi nên nói sở thích của anh cũng qúa khác người đi?” Chu Tráng Tráng bắt đầu hơi lo lắng, trong phòng lúc này cũng không có người nào khác, nếu hắn nháy mắt một cái trở nên biến thái giết người cưỡng bức thì phải làm như thế nào đây?
Đáng thương cho nàng một tiểu cô nương còn chưa biết yêu là gì đâu nha.
“Ăn đi ăn đi.” Thường Hoằng đem chiếc đũa để vào trong tay Chu Tráng Tráng.
Quên đi, trời đất bao la không lớn bằng thức ăn, quan tâm hắn có hạ độc hay không, ăn trước nói sau. Chưa ăn cơm trưa, vả lại bữa sáng đã phun ra hết, trong bụng Chu Tráng Tráng như có mèo cào liền nhanh gọn đem bát thịt bò kia ăn sạch sẽ, ngay cả nước mì cũng không sót.
Sau khi ăn no, chùi chùi miệng, quay đầu phát hiện Thường Hoằng đang chống cằm nhìn mình với biểu tình giống như — người mới vừa được ăn no chính là hắn.
Chu Tráng Tráng cảm thấy sởn tóc gáy, nói: “Huấn luyện viên, thời gian không còn sớm, mời anh trở về đi.”
Thường Hoằng mỉm cười, hàm răng dã thú sáng lấp lánh: “Tối nay ngủ sớm một chút nha.”
Chu Tráng Tráng tuy rằng thích ăn nhưng cũng không yêu ngủ, cũng đã ngủ gần cả ngày nên căn bản chập tối không buồn ngủ. Đến nửa đêm vừa thiếp đi bỗng nghe thấy chuông báo động đột ngột – khẩn cấp tập hợp.
Nội trong ba phút phải mặc quần áo, xếp chăn mền, chạy đến sân thể dục tập hợp vòng tròn. Khi Chu Tráng Tráng chạy tới, phía sau lưng là cái chăn mỏng đu đeo ở sau người, cứ như vậy chạy vòng tròn quanh sân thể dục chạy.
Thật là nhếch nhác a!
Càng đáng giận chính là, Thường Hoằng còn ở bên cạnh nhắc nhở: “Chu Tráng Tráng, sau lưng em lộ ra cái đuôi dài như vậy làm gì?”
Tức khắc mọi người chung quanh liền cười nhạo cũng may bầu trời tối đen nên không ai thấy mặt Chu Tráng Tráng đỏ như mông khỉ.
“Tôi rõ ràng ám chỉ cho em đêm nay có tập hợp khẩn cấp, cũng không chịu chuẩn bị sẵn sàng trước, gỗ mục sao có thể điêu khắc.” Thường Hoằng vừa chạy vừa nói ở bên tai nàng.
“Anh làm gì có ám chỉ?” Chu Tráng Tráng như thế nào cũng không nhớ được.
“Tôi nói với em đêm nay ngủ sớm một chút.” Thường Hoằng ra vẻ nhớ lại.
Nếu không còn phải chạy bộ, Chu Tráng Tráng thật muốn hộc máu vào mặt hắnt —— những lời này rõ ràng chính là lời khách sáo bình thường hay dùng, như thế nào trong miệng tên Thường Hoằng này lại là ám chỉ? Tên huấn luyện viên mắc dịch này tột cùng là muốn nháo loạn đến ? !
Sau khi chạy nửa tiếng thì mọi người trở lại phỏng ngủ, ai cũng mệt lăn ra ngủ chỉ có Chu Tráng Tráng lại như thế nào cũng ngủ không được, cứ như vậy trợn tròn mắt đến hừng đông.
Bởi vì ngủ không đủ, ngày hôm sau tinh thần ngày hôm sau không mấy phấn chấn, sức ăn tuột chậm lại, Chu Tráng Tráng ăn xong hai cái bánh bao liền buông thìa xuống.
Kết quả Thường Hoằng bên cạnh còn dùng một loại ngữ khí chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Bạn học Chu Tráng Tráng, sức ăn của em hôm nay rất khiến tổ chức thất vọng rồi.”
Chu Tráng Tráng thật muốn nhấn đầu vào thùng cơm —— huấn luyện viên a, xin anh coi tôi là một con người được không? !
Từ ngày đầu tiên tập huấn quân sự, Chu Tráng Tráng mỗi ngày đều ghi chép đánh dấu vào cuổn sổ nhỏ, ban ngày chịu sự huấn luyện giống như chịu đựng một loại thuốc Đông y, ban đêm lại dùng cây bút yêu quý run rinh tay viết.
Hôm nay trong lúc nghỉ ngơi giờ huấn luyện liền đem sổ ra ghi vài chữ, một hai ba bốn, viết vài chữ nửa rồi gấp lại!
Chu Tráng Tráng đang hưng phấn thì một bóng dáng cao lớn áp sát trên lưng mình, tiếp đó tiếng Thường Hoằng truyền đến: “Đây chẳng lẽ chính là bản ghi chép chu kỳ sinh lý như người ta thường nói sao?”
Chu Tráng Tráng nắm chặt nắm tay, phải dùng hết lực kìm nén mới không có nhảy dựng lên đem mặt hắn giẫm bẹp dí thành đĩa bay Ấn Độ.
“Đây là bản ghi chép thời gian biểu huấn luyện, không phải bậy bạ.” Đương nhiên cuối câu là dùng thanh âm nhỏ xíu như nói thầm.
“Em cho rằng qua hơn mười ngày là em có thể giải phóng sao?” Thường Hoằng hỏi.
Qua hơn mười ngày nửa tôi có thể thấy anh không cần chào, không cần nịnh hót, không cần sợ hãi mà trực tiếp phớt lờ đi ngang còn đánh rắm một cái. Chu Tráng Tráng thầm nghĩ.
“Em không phải còn muốn qua mười ngày nửa sẽ xem tôi như người không quen biết?” Thường Hoằng quả thực chính là con chuột tinh a.
“Sao có thể như vậy? Một ngày là huấn luyện viên, cả đời là huấn luyện viên”. Chỉ còn lại có hai tuần, Chu Tráng Tráng quyết định chân chó đến cùng.
“Ta cũng vậy nghĩ như vậy.” Thường Hoằng dùng bàn tay to ngăm đen của mình sờ sờ cằm: “Như vậy bạn học Chu Tráng Tráng, chúng ta cứ như vậy ước định đi.”
Ngẩng đầu nhìn mặt trời nhỏ bé trên cao kia, Chu Tráng Tráng thực buồn bực —— rốt cuộc là ước định cái gì?
Việc huấn luyệ