h va ly đi nghỉ phép khắp thế giới mà vẫn có lương. Lúc buồn tẻ đi xem phim, đi dạo phố mua sắm, cuộc sống lúc nào cũng đầy đủ, ngay cả bạn trai mới cũng hâm mộ cuộc sống của cô ta.
Bạn trai mới của cô ta là nguyên nhân thứ hai khiến cuộc sống của cô ta trở nên kịch tính. Bạn trai mới kém cô ta năm tuổi, là quản lý bộ phận nghiên cứu phát triển của công ty, con lai, quốc tịch Australia, mở miệng không phải tiếng Anh giọng Úc thì là tiếng Trung giọng Hà Bắc. Biết làm sao được, anh ta được bà nội người Hà Bắc nuôi từ nhỏ đến lớn, tiếng Trung dù lưu loát nhưng lại lộ rõ vẻ quê mùa.
Trước khi đến Trung Quốc, anh ta là một người đam mê công nghệ lôi thôi lếch thếch, giống như cậu bé trong phim “The perks of being a wallflower”. Sau khi được điều đến Trung Quốc lại trở thành một hotboy âm thầm. Nói là âm thầm vì chính anh ta hoàn toàn không cảm thấy như vậy, vẫn rụt rè nhút nhát như cũ. Anh ta biết Tô Bình trong buổi tiệc chào đón nhân viên mới, lập tức trúng tiếng sét ái tình, theo đuổi cô ta rất nồng nhiệt. Tô Bình lại luôn cảm thấy anh ta chỉ là một cậu bé to xác, không cho anh ta cơ hội. Đến tận nửa năm trước bị theo đuổi quá phiền phức, cũng bị tin đồn trong công ty làm phát điên, Tô Bình mới nói với anh ta chuyện mình không thể sinh đẻ, hy vọng anh ta biết khó mà lui. Không ngờ anh ta không còn cợt nhả như trước, nghiêm túc nói với Tô Bình con cái là kết tinh của tình yêu, anh ta đương nhiên sẽ tiếc nuối nếu không có con, nhưng đó là bởi vì anh ta muốn có một đứa con mang dòng máu của mình và Tô Bình.
Lúc này Tô Bình mới ý thức được anh ta rất nghiêm túc, cũng bắt đầu xem lại xem có phải ngay từ đầu mình đã có thành kiến hay không. Hai người từ hẹn hò phát triển đến sống chung rất thuận lợi. Đương nhiên trong công ty vẫn có một số người nói ra nói vào, nhưng người khác nói gì cũng đâu có quan hệ với cô ta? Nếu cô ta là đàn ông bốn mươi tuổi yêu một người phụ nữ ba mươi lăm tuổi, chẳng những sẽ không có người nào nói gì mà còn nói tìm người yêu càng ít tuổi càng tốt. Đây chính là sự không bình đẳng giữa nam và nữ.
Hồi tưởng đến đây, Tô Bình cảm thấy cuộc sống của mình xuất hiện những tình huống mang đậm kịch tính này bởi vì cô ta là một người phụ nữ lập dị.
Nếu cô ta “biết ơn” chồng không ruồng bỏ mình vì mình không thể sinh đẻ, toàn lực phối hợp với chồng thực hiện kế hoạch “đẻ mướn”, bây giờ cô ta cũng chỉ là một trong vô vàn những chúng sinh bình thường mà thôi. Không đúng… Có thể người phụ nữ tên là Tả Tả đó sẽ thay thế cô ta, sau đó cô ta sẽ trở thành một người vợ bị ruồng bỏ để người khác đàm luận trong lúc trà dư tửu hậu.
Nghĩ đến cuộc sống như vậy, có lẽ làm một người phụ nữ lập dị vẫn tốt hơn.
“Đang làm gì đấy?”. Người đàn ông trên QQ có tên tiếng Anh là Ted, tên tiếng Trung là Triệu Ký gửi tin nhắn thoại cho cô ta. Mặc dù đã ở Trung Quốc năm, sáu năm, nhưng giọng Hà Bắc vẫn không thể sửa được.
Tô Bình cố nín cười: “Xem báo cáo vắn tắt của công ty”. “Trưa ăn gì?”.
“Tùy”.
“Cậu Cảnh nói hôm nay nên ăn cháo Lạp Bát”. “Ờ, buổi trưa chúng ta tìm quán cháo ăn”. “Ừ!”.
Anh ta không nói nữa, có lẽ là đã đi khoe với đồng nghiệp rằng buổi trưa được đi ăn cháo Lạp Bát. Mặc dù hai người chỉ hơn kém nhau năm tuổi, nhưng Tô Bình thường xuyên cảm thấy mình như có một đứa con trai.
Nụ cười của cô ta còn chưa tắt, một số điện thoại mặc dù không được lưu trong danh bạ nhưng vẫn luôn nằm trong trí nhớ khiến nụ cười của cô ta đông cứng: “A lô!”.
“Tô Bình, có phải cô giấu Hồng Sinh nhà tôi đi rồi không? Tôi nói cho cô biết, cô đừng có không biết xấu hổ như thế, ly hôn rồi thì đừng dây dưa với Hồng Sinh nhà tôi. Người ta nuôi gà mái một năm không thấy đẻ trứng đã giết thịt, cô làm mất bao nhiêu thời gian của nhà tôi mà chúng tôi đều không nói gì. Bây giờ Hồng Sinh đã có vợ có con rồi mà cô vẫn còn bám lấy nó, cô có biết nhục nhã là gì không?”.
“Thứ nhất, Mạnh Hồng Sinh và tôi đã không còn quan hệ vợ chồng, tôi chưa gặp lại hắn, cũng không cần phải giấu hắn đi. Thứ hai, tôi chưa bao giờ bám lấy hắn. Thứ ba, hắn và cái đứa gọi là con dâu bà còn chưa đăng ký, cháu trai bà còn không có hộ khẩu, giỏi lắm cũng chỉ được coi là con ngoài giá thú, không có tư cách vào hộ khẩu. Bà nói là hắn có vợ có con, không sợ ảnh hưởng đến thanh danh của con trai bà à?”.
“Cô… quả nhiên là cô giấu Hồng Sinh đi rồi! Tôi cho cô hay, cô bỏ ngay ý đồ này đi…”.
“Tôi đang làm việc, làm ơn đừng quấy nhiễu cuộc sống của tôi. Tạm biệt”. Nói xong cô ta cúp điện thoại, chặn luôn số điện thoại này.
Nhớ đến cuộc điện thoại kỳ lạ Lâm Gia Mộc gọi cho mình mấy hôm trước, cô ta suy nghĩ một lát rồi gọi điện thoại cho Lâm Gia Mộc.
Gần như vừa nhìn thấy số điện thoại của cô ta, Lâm Gia Mộc đã đoán được vì sao cô ta gọi điện thoại cho mình. Số điện thoại của Tô Bình bây giờ quả thật không thể coi là bí mật, dùng thân phận mẹ chồng cũ gọi mấy cuộc điện thoại là sẽ tìm được.
“Mạnh Hồng Sinh rốt cuộc có chuyện gì?”.
Lâm Gia Mộc nhìn đứa bé đang chơi trò cướp đồ chơi với Trịnh Đạc trên sofa, quyết định nói thẳng mọi chuyện.
“Không ngờ Tả Tả lại bỏ