XtGem Forum catalog
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324813

Bình chọn: 9.00/10/481 lượt.

e tách cà phê: “Nói mấy lời xa lạ ấy làm gì, chúng ta là bạn bè, không phải sao? Hơn nữa, hiện tại chúng ta là đồng minh với nhau.”

Cô dõi mắt nhìn xung quanh, thay đổi đề tài: “Nếu như về nước mở một tiệm cà phê lộ thiên như thế này dọc đường Trung Sơn, nhất định sẽ chẳng ai thèm ghé vào.”

“Đường Trung Sơn à?” Anh nhướng mày, “Như thế sẽ tiết kiệm được chi phí rất nhiều đấy, bởi vì cô chỉ cần chuẩn bị một cốc nước trong, lúc mang ra bàn cho khách, khói bụi của ô tô nhất định sẽ biến nó ra màu cà phê, cô có thể để dành được không ít hạt cà phê đấy.”

Cô không nhịn được liền phì cười. Cà phê dần nguội, gió lạnh phơ phất qua tóc mai khiến cho người ta cảm giác được sự sôi động và thuần túy của mùa thu Paris.

Tối đến, Dung Hải Chính tự mình lái xe, chở cô dạo cảnh đêm Paris. Lao đi vun vút dưới ánh đèn biển, hai người men theo dòng sông Seine, thăm quan viện thánh mẫu cổ xưa, bảo tàng Louvre, Khải Hoàn Môn, cuối cùng bọn họ lên tháp Eiffel, đứng trên đỉnh Paris ngắm thành phố về đêm.

Một rừng ngọn đèn biển chi chít, ánh đèn còn nhiều và rực rỡ hơn ánh sao khiến cho Lạc Mỹ không khỏi trầm trồ: “Paris thật vĩ đại!”

Dung Hải Chính hỏi: “Sao lại vĩ đại?”

“Bởi vì tất cả cảnh tượng tráng lệ này đều là do con người đắp xây mà thành, cho nên mới vĩ đại.” Cô tựa vào lan can tháp, từng cơn gió mạnh thổi tung mái tóc của cô, “Bàn tay tuyệt tác của tự nhiên đương nhiên vĩ đại, nhưng sự sáng tạo của con người còn vĩ đại hơn.”

Anh mỉm cười bảo: “Vậy tôi đoán, cô nhất định sẽ thích văn phòng của tôi ở Manhattan.”

Cô nhìn anh tỏ vẻ khó hiểu.

“Bởi vì nó cũng ở trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc, có thể quan sát cả Manhattan. Đó là một thành phố với những ngôi nhà dựng đứng, từng tầng cao ốc trông như thủy tinh hoàn toàn do những ánh đèn lung linh trong suốt tạo thành, tựa như câu ‘lầu vàng gác ngọc’ trong văn chương của chúng ta.” Anh thay cô miêu tả ra một bức ảnh xinh đẹp, “Từ cửa sổ nhìn xuống, ngoạn mục vô cùng.”

Cô nghiêng nghiêng đầu, say sưa nhìn anh, bảo: “Hình như tôi đã tìm được một ông chủ vô cùng xa hoa rồi. Ở đỉnh cao ốc Manhattan còn có văn phòng… Nếu như bây giờ anh nói với tôi anh có một thành phố ở nơi nào đó trên thế giới này, thiết nghĩ tôi cũng không ngạc nhiên đâu.”

Anh bật cười, sửa lại mái tóc bị gió thổi loạn: “Chúng ta xuống đi, gió lớn rồi, coi chừng cảm lạnh.”

Paris muôn sắc muôn màu như vậy đấy, chỉ cần bạn có thời gian, nó sẽ có đủ vẻ đẹp cho bạn phát hiện, khám phá.

Tại một nơi hoa lệ như bảo tàng Lourve rất dễ khiến bạn quên lãng thời gian, ngồi thuyền ngoạn cảnh trên sông Seine lại càng có nhiều thứ để ngắm nhìn hơn, hoặc ngồi trên xe ngựa bốn bánh cổ xưa du ngoạn một vòng, hay có thể không đi đâu cả, cứ ở tại một quán cà phê ven đường gọi một tách cà phê, tán gẫu về giai thoại văn hào nào đó cách đây mấy trăm năm, một buổi chiều sẽ thoáng chốc trôi đi mà không hay biết, giống như trong những áng thơ ca vừa đẹp vừa buồn của Pháp có đoạn: thời giờ thấm thoát thoi đưa, nó đi đi mãi không chờ đợi ai.

Dung Hải Chính thực sự là một tay chơi có hạng, ở bên cạnh anh mãi mãi sẽ không bao giờ thấy nhàm chán. Anh chẳng những biết tiêu khiển mà còn là một kẻ tiêu khiển có đẳng cấp. Anh có rất nhiều thẻ vàng của các câu lạc bộ hạng nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể đặt chỗ trước tại một nhà hàng tốt nhất hoặc danh tiếng nhất Paris. Lạc Mỹ theo anh quả thực chỉ có mỗi việc là xét duyệt mục lục những nhà hàng cao cấp trong cẩm nang Michelin (*). Dùng cơm trong phòng hội nghị sang trọng xa hoa, tuy chỉ có hơn hai mươi bàn, nhưng những vị khách ngồi cận bên cô thậm chí là cả những vị minh tinh nổi tiếng thế giới hoặc nhân vật tầm cỡ trong giới chính trị.

(chú: cẩm nang Michelin là cuốn cẩm nang nổi tiếng về ẩm thực do nước Anh biên soạn từ năm 1911)

Cô nhất thời thiếu kiên nhẫn, hạ giọng nói với anh bằng tiếng Trung: “Người bên cạnh có phải là Jean Reno không?” Còn anh thì lại thờ ơ như chẳng hề đoái hoài đến con người nổi tiếng ấy: “Không biết, ông ta là ai vậy?” Lạc Mỹ không dám trố mắt nhìn lâu, đành vùi đầu ăn ngấu nghiến, cố nhịn không nhìn trộm vị thần tượng từ lâu trên màn ảnh này nữa. Việc đó thôi thì cũng cho qua, mà Dung Hải Chính thì chẳng hiểu từ đâu lại biết được bên trong những con hẻm ngoằn ngoèo vắng vẻ này lại ẩn chứa khá nhiều nhà hàng ngầm chính thống vô cùng hiếm lạ, anh dẫn theo cô đến ăn cùng đám công nhân người Pháp vừa tan ca, thưởng thức hương vị thơm lừng của món cá hồi nướng ngon nhất trần đời.

Mỗi ngày ngoài việc du lịch, tham quan, mua sắm, chụp ảnh, hai người chẳng làm gì khác. Họ thưởng thức đủ loại kem cốc, đến tiệm bánh mỳ cùng xếp hàng với những người Pháp để mua loại bánh mỳ dài chính thống được làm bằng tay, ở quảng trường cho bồ câu ăn bỏng ngô… Những việc ấy trở thành những chuyện nghiêm túc nhất, thậm chí hôm nay cô còn nảy ra ý định để cho họa sĩ trên phố vẽ lại chân dung của mình và Dung Hải Chính.

Làm người mẫu thì không thể động đậy, vì thế hai người đành nói chuyện phiếm với nhau. Dung Hải Chính bảo: “Paris tuy phồn hoa, nhưng ở nước Pháp vẫn còn r