ua ê buốt.
Đang nghĩ ngợi thì Tiểu Vân bước ra, trông thấy cô liền “úi chao” một tiếng. Cô giật mình mới nhận ra cơn đau buốt trên ngón tay, lập tức rút tay về, miệng cười trừ: “Chị thật ngốc làm sao, trên cành hồng có gai thế mà lại đi miết mạnh.” Cô xòe tay, trên ngón giữa thấm ra một giọt máu tròn lẳng, cô ngậm vào miệng mút nhẹ, lại cầm lấy dao tiếp tục cắt tỉa.
Chương 3
Buổi tối ăn cơm xong, Lạc Mỹ phụ cha rửa chén đĩa trong nhà bếp. Quan Phong hỏi: “Cuối tuần này là sinh nhật của con, con muốn tổ chức thế nào?”
Lạc Mỹ thừ người một lúc rồi bật cười: “Con suýt nữa thì quên khuấy mất.” Cô dùng khăn khô lau sạch chén, bảo: “Mà thôi, tổ chức làm gì chứ, vừa nghĩ đến nó thì đã có cảm giác mình sắp già rồi.”
Quan Phong nói: “Già? Trước mặt ba còn dám nhắc đến già à?”
Lạc Mỹ mỉm cười, nghe tiếng chuông cửa vang lên, cô buông chén xuống đi mở cửa. Lại là Lạc Y, cô vội cười giả lả: “Sao không gọi điện trước khi tới? Hôm nay dùng cơm chiều sớm, em đến không kịp rồi. À, Thiếu Tử đâu sao không đến?”
Lạc Y đã bước vào trong nhà, ánh đèn soi rọi lộ ra một gương mặt trắng bệch đến không chút huyết sắc. Lạc Mỹ không khỏi ngẩn người hỏi: “Sao vậy?”
Lạc Y đi đến sô pha ngồi xuống, hai tay ôm lấy mặt, giận dữ nói: “Em không muốn nghe đến tên anh ta nữa!”
Lạc Mỹ lúc này mới biết hai người lại vừa cãi nhau, mỉm cười ngồi xuống hỏi: “Lại chuyện gì nữa?”
Lạc Y nói: “Anh ấy càng lúc càng vô lý, đang yên đang lành lại vô cớ nổi giận với em.”
“Có lẽ là do áp lực công việc lớn quá thôi.” Lạc Mỹ dịu dàng nói. “Đang lúc phân chia tài sản, mấy anh em trong nhà đều phải căng sức ra tranh giành với nhau, có lẽ trong lòng anh ta đang gặp phiền muộn.”
“Căn bản không phải như vậy!” Lạc Y quên cả phép tắc hét toáng lên. “Anh ấy có ý định không muốn chung sống với em, em ngoan ngoãn ở trong nhà, anh ấy vừa về tới thì lại vô cớ lên cơn với em!”
Lạc Mỹ khẽ vỗ lên lưng cô an ủi: “Được rồi, được rồi, chị sẽ mắng anh ta thay em được chưa?”
Lạc Y vẫn ôm mặt nhưng đầu thì đã ngả ra, gục vào lòng Lạc Mỹ, cô sụt sùi kể lể: “Anh ấy… Anh ấy cuối cùng cũng lộ mặt thật ra rồi.”
Lạc Mỹ vuốt ve suối tóc mềm mại của cô, khuyên nhủ: “Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Chính em đã từng nói, tuy Thiếu Tử có phần nóng nảy nhưng bụng dạ cũng không phải người xấu mà.”
Lạc Y mếu máo đáp: “Em vốn không hề suy nghĩ lung tung, là do anh ấy buột miệng thốt ra thôi.”
Lạc Mỹ dỗ dành cô: “Nín đi, mọi chuyện đã có chị ở đây! Anh ta buột miệng nói những gì?”
Lạc Y thút thít: “Hôm nay anh ấy vừa tan sở thì hỏi em, ngày 4 là sinh nhật em, muốn anh ấy chúc mừng thế nào. Chị, sinh nhật em đã qua được nửa năm rồi, em hỏi anh ấy có phải đang nhớ sinh nhật của người phụ nữ nào đó hay không thì anh ta nổi đóa lên, còn dùng tay xô đẩy em nữa… Chị, em không muốn trông thấy anh ấy nữa đâu…”
Lạc Mỹ cố nén cười bảo: “Được rồi, anh ta chỉ nhớ nhầm ngày sinh của em thôi mà, cũng đâu phải chuyện hệ trọng gì, chị em mình bắt anh ta xin lỗi là được.”
Lạc Y lại ngẩng phắt đầu lên phô ra một gương mặt đầm đìa nước, đáy mắt thanh tĩnh lóe lên vẻ oán hận: “Không được! Trong lòng anh ấy có người khác! Luôn luôn có người khác! Anh ấy luôn nhớ đến con người kia! Anh ấy không cho em mặc quần áo màu tươi, anh ấy không cho em cắt tóc ngắn, không cho em mang kim cương… Bởi vì tất cả những thứ ấy đều là do cô gái kia không thích. Anh ấy muốn biến em thành cái bóng của cô ta! Không… Anh ấy căn bản là muốn biến hẳn em thành cô ta! Anh ấy không hề yêu thương gì em, người anh ấy yêu chính là cô gái đó!” Nói xong câu cuối cùng, nước mắt lại lã chã tuôn rơi, cô nằm gục trong lòng Lạc Mỹ khóc òa, “Anh ấy… Anh ấy luôn lừa dối làm em đau khổ lắm…”
Lạc Mỹ nghe xong lại như sét đánh ngang tai, trong đầu chợt nảy ra ngàn vạn vấn đề. Những lời Lạc Y vừa nói hệt như một que diêm, đốt cháy lên vạc dầu sôi trong cơ thể cô. Dịch thể của cô lúc này đang sôi sục, thiêu đốt từng sợi dây thần kinh trên người.
Mồng 4 âm lịch này đúng là sinh nhật của cô, cô có nói qua một lần cho cậu nghe, nhưng cô trước nay không hề biết cậu lại có thể nhớ kỹ đến vậy. Trước đây cậu chưa hề tặng cho cô bất cứ món quà sinh nhật nào, cô cho rằng cậu sớm đã quên từ lâu rồi.
Thế nhưng hôm nay…
Thế nhưng hôm nay cậu đã gây ra chuyện lớn như vậy!
Lạc Mỹ hít sâu vào một hơi, nói với Lạc Y: “Chị thay em đi tìm Thiếu Tử phân trần được không?”
“Không!” Lạc Y quẹt nước mắt bảo: “Em muốn ly hôn!”
“Đừng trẻ con thế, bọn em mới kết hôn được mấy ngày hả?” Lạc Mỹ trách móc cô, sau đó nhấc lấy điện thoại lên quay số, nhưng di động của Thiếu Tử đã khóa máy. Cô hỏi Lạc Y: “Anh ta đang ở nhà đúng không?”
Lạc Y lắc đầu: “Em không biết.”
Lạc Mỹ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với Quan Phong: “Ba, ba trông em gái giúp con, con đi tìm Ngôn tiên sinh.”
Quan Phong có chút lo lắng nhìn cô, trong mắt như có phần thấu hiểu. Ông nhắc: “Đừng đi con à, ngoài kia hình như đang trở trời, dự báo thời tiết bảo đêm nay sẽ có mưa đấy.”
Lạc Mỹ không dám nghĩ ngợi nhiều, cúi đầu nói: “Con sẽ trở về nhanh thôi.”
Quan Phong thở dài một tiếng, đ