àm hiểu hắn đang ý bảo mình cúp điện thoại trước. Xa cách nhớ nhung để cho cô lấy hết dũng khí, bỏ qua tồn tại của tài xế, dịu dàng nói, “Ông xã, em yêu anh!”Cô biết bên cạnh hắn nhất định có rất nhiều người, cho nên nói hết liền chuẩn bị đặt điện thoại xuống, không ngời vừa mới chuẩn bị cầm điện thoại ra xa tai, liền nghe được trong loa truyền ra thanh âm của hắn, “Anh cũng yêu em!”Cô đỏ mặt, ở đầu bên kia liên tiếp hống nháo cùng tiếng huýt sáo cuống quít cúp điện thoại.Ai, so da mặt dày, cô cảm thấy không bằng a! CHƯƠNG 49: CÓ BIẾNBởi vì này một cuộc điện thoại, cũng bởi vì tin tức Chung Soái sắp trở về, lòng của Tiếu Tử Hàm cũng tốt hơn.Buổi sáng thứ ba, cô vừa đến đơn vị liền bị sai khiến công việc đáng ghét hạng nhất. Bên Ngân Giam vội vã muốn một báo biểu thống kê, thì ra là Tiểu Tôn phụ trách công việc đột nhiên xin nghỉ bệnh, toàn bộ tổ cô là am hiểu nhất làm phân tích số liệu, cho nên công việc này tự nhiên đổ trên đầu cô.Sống thật ra thì không phải rất khó, chỉ là phải báo cho Chu Nhan khoa trưởng – một người đáng ghét. Phụ nữ hơn 40 tuổi, cả ngày phải chạy ở giữa Laury cùng Ba Tây Mễ Á, hơn nữa tính khí quá hư, người nào đi cũng phải bị mắng hơn ba phút, đụng phải tâm tình không tốt thì không cần biết ngươi là cái cấp bậc gì, đi lên liền bị tóm. Nghe Tiểu Tôn nói, cô đã từng tận mắt thấy qua người phụ nữ này đem một chồng báo biểu của người đi đường ở G ném trên mặt lão tổng.Tiếu Tử Hàm từng kỳ quái tính khí như vậy tại sao có thể lẫn vào, Tiểu Tôn chỉ là lắc đầu một cái, cảm khái nói, “Ba hội lý, kéo chăm sóc đến lớn cửa sau khi ra ngoài mặt đều có Lãnh Đạo lớn!”Xét thấy danh tiếng Chu Nhan, Tiếu Tử Hàm cố ý so sánh yêu cầu cấp trên đem báo cáo nhìn bốn lần mới gửi đi.Kết quả mới vừa gửi xong, điện thoại của Chu khoa trưởng đã tới rồi, không nói hai lời, đổ ập xuống liền dừng lại rống, “Cô gửi cho tôi cái gì vậy hả? Mơ hồ, rậm rạp chằng chịt như vậy, xem cũng xem không rõ!”Tiếu Tử Hàm vội cười làm lành, “Chu khoa, ngượng ngùng, có thể là máy fax chúng ta có vấn đề.”Không đợi cô nói xong, Chu Nhan liền cứng rắn nói cắt đứt cô, “Tôi ghét nhất người kiếm cớ, máy fax có vấn đề cô nói với tôi làm cái gì, tôi cũng không phải là hậu cần của các người, buồn cười á. . . . . .”Tiếu Tử Hàm nuốt ngụm nước miếng, nói thầm trong bụng, người này thật sự chính là danh bất hư truyền, chúc cẩu đi, bạ ai cắn đấy. Chỉ là trong lòng bất mãn, ngoài miệng như cũ khách khí, “Cô nói rất đúng, vậy tôi gửi qua cho cô qua mail được không ah?”“Gửi mail, tôi gọi cho cô đánh đi ra sao? Thông báo không phải nói rất rõ ràng sao, muốn văn bản nộp lên? Cô không có nhìn thông báo sao?”Tiếu Tử Hàm nhìn đối phương dầu muối không vào, đơn thuần bới móc, biết nhiều lời vô ý, chỉ đành phải nói xin lỗi chịu tội, dò xét hỏi, “Vậy tôi in ra rồi mang lên cho cô, được không?”Chu Nhan tựa hồ là sau khi suy tính, mới bất đắt dĩ nói, “Cũng chỉ có thể như vậy, chỉ là cô nhanh lên một chút, chớ giao cho cái gì chuyển phát, toàn viện cớ, lại muốn trì hoãn tiến độ!”Tiếu Tử Hàm hút giọng điệu, kiên nhẫn nói, “Cô yên tâm, tôi sẽ mang lên cho cô!”“Vậy cũng tốt!”Cúp điện thoại, Tiếu Tử Hàm ngửa mặt lên trời, cảm khái nói, “Không phải Tiểu Tôn là bị người phụ nữ này hành hạ đến bệnh chứ?”Oán hận thì oán hận , nhưng Tiếu Tử Hàm một điểm cũng không dám làm trễ nãi, in tài liệu vội vàng kêu xe chạy thẳng tới Ngân Giam. Theo bảng hướng dẫn lầu dưới cô tìm được phòng làm việc của Chu Nhan, gõ cửa đi vào, kính cẩn lễ phép đưa lên tài liệu, đang muốn uyển cáo từ, Chu Nhan lại gọi cô, “Cô chờ chút! Tôi xem một chút có vấn đề gì hay không!”Tiếu Tử Hàm cười ứng hảo, nhìn Chu Nhan từng tờ một lật xem thì trên ót lập tức trợt xuống ba cây vạch đen, đống báo biểu này ước chừng 60 mấy tờ A4 giấy, theo Chu Nhan nhìn, cô không phải đứng ở nơi này mấy giờ sao. Cô đang suy nghĩ tìm lấy cớ phá vòng vây, Chu Nhan chợt nắm báo cáo, nổi trội giọng nói hỏi, “Cái này chỉ có số liệu năm nay, không có đối kháng so sao?”Tiếu Tử Hàm sửng sốt, ngay sau đó phản ứng kịp, chỉ vào thông báo bày tại trên bàn của cô, bất ty bất kháng giải thích, “Thông báo không có yêu cầu, chúng tôi sẽ không làm!”Chu Nhan liếc thông báo một cái, lạnh giọng giễu cợt, “Cũng không phải là con cóc, động một cái nhảy xuống, dùng đầu ngón chân suy nghĩ một chút cũng có thể kèm số liệu năm trước đi?”Nói xong lại xem xét Tiếu Tử Hàm, “Cô mới tới? Người giỏi như Tiểu Tôn cái gì đều hiểu!”Tiếu Tử Hàm hút giọng, hiểu lời này là ám hiệu cô kinh nghiệm chưa đủ. Trong lòng mặc dù biết Chu Nhan là cưỡng từ đoạt lý, ngoài miệng còn là bồi khách khí, “Tiểu Tôn ngã bệnh, tôi tạm thời thay cô ấy. Chu khoa, nếu không cô nhìn lại một chút xem có vấn đề gì, tôi trở về bổ sung rồi mang sang cho cô.”Chu Nhan mắt lạnh, lạnh giọng châm chọc, “Tài liệu nhiều như vậy, cô cho tôi là thần sao, lập tức có thể xem xong rồi!”Tôi không có đem cô là thần, tôi đem cô là bệnh thần kinh! Tiếu Tử Hàm oán thầm. Ni Mã người nọ là ông trời dùng để trả thù xã hội sao?Nhìn cô cúi đầ