Pair of Vintage Old School Fru
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328143

Bình chọn: 8.5.00/10/814 lượt.

nghĩa, ai không biết!Chung Soái cũng nghe đã hiểu khiêu khích trong lời nói của anh, nhưng chỉ là hơi nhíu lông mày, ôm ngang lên Tiếu Tử Hàm còn chưa hiểu tình trạng hiện tại, “Ôm cổ anh, anh bế em lên!”Nhóc con, đây mới là phải, hiểu không?Thân thể đột nhiên bay lên không khiến Tiếu Tử Hàm sợ hết hồn, xét thấy còn muốn sống thêm mấy năm, cô nghe lời vòng tay lên cổ anh. Vào cửa thì lướt qua sau bờ vai cô xem thấy bộ mặt ưu thương của Tần Khải, vết thương này tựa như một con dao ghim vào trong lòng của cô, rất đau rất đau! Số mạng sao mà tàn nhẫn, lại lần lượt an bài cô làm đao phủ, giết địch một ngàn tổn hại tám trăm!Giờ khắc này cô hy vọng dường nào Tần Khải có thể mang theo oán hận mà xoay người, từ đó cùng với cô không đội trời chung!“Thật xin lỗi! Anh nhất định, nhất định phải hạnh phúc. Em không xứng trở thành người anh động lòng nhất!” Cô nhìn chằm chằm vào anh, lặng lẽ nói.Nhận thấy được cô gái trong ngực khác thường, Chung Soái vòng chặt cánh tay, “Nhìn cái gì chứ? Ôm sát vào!”Cô cúi đầu, ôm chặt anh. Nhưng lúc vào thang máy, thì cô vẫn còn đắm chìm cảm xúc trong tổn thương của Tần Khải, Chung Soái hỏi liên tiếp hai tiếng “Lầu mấy” cô mới hồi hồn, vươn tay nhấn “15” .Nhìn ra lòng của cô đang không yên, Chung Soái cũng không tiếp tục nói nữa, tiếp tục cô ôm vào nhà, cẩn thận đặt cô ở trên ghế sofa.Anh cởi xuống áo khoác ngoài trên người bị mưa tuyết ướt nhẹp, vào phòng vệ sinh lấy ra một cái khăn lông khô, “Đem tóc lau khô đi!”“A!” Cô máy móc nhận lấy.“Cởi áo khoác ra luôn, ướt hết rồi!” Áo trên người cô gã đàn ông kia đụng đến để cho anh vô cùng khó chịu, đã sớm muốn lột ném nãy giờ!“A!” Cô tiếp tục cởi xuống áo khoác.Chung Soái thấy dáng vẻ cô vẫn còn đang ngơ ngác, lại liên tưởng đến mới vừa rồi cùng Tần Khải giao chiến, nhất thời giận dễ sợ, thân hình vừa động liền áp xuống tới, không ngờ trong lúc vô tình chạm đến trên đầu gối bị thương của cô.“A. . . . . . Đau!” Đau đớn nóng bỏng làm cho cô kêu đau thành tiếng.“Đáng chết!” Chung Soái chợt đứng dậy, kéo ra khoảng cách cùng với cô. Sau đó nhíu mày cẩn thận từng li từng tí kéo ống quần cô, ngó nhìn vết thương trên đầu gối cô, tròng mắt đen sâu, thoáng qua chút đau lòng, còn có nồng đậm tức giận.“Làm sao lại té?” Anh chất vấn cô, loại tức giận như tâm yêu bảo bối bị thương hại.“Tuyết rơi, đường trơn!” Cô thành thật không nói dối lời nào.Chung Soái ngồi chồm hổm xuống, nhẹ nhàng chạm qua chung quanh vết thương, da thịt sưng đỏ, “Đau không?”Tiếu Tử Hàm bị động tác nhẹ nhàng của anh làm khó chịu, loại cảm giác đó cũng không phải đau, so với đau càng làm cho người ta rung động, giống như bị dòng điện đánh trúng, toàn thân lỗ chân lông đều bị dựng lên, để cho cô phải cố gắng cắn môi mới có thể nhịn được không phát ra tiếng rên.Không nghe thấy câu trả lời của cô, Chung Soái kinh ngạc ngẩng đầu, thấy cô cắn chặt môi, cho là cô chắc chắn vô cùng đau đớn, chân mày càng chau chặt hơn, “Rất đau sao? Có thương tổn đến xương hay không?”Cô cắn chặt đôi môi đỏ mọng, đầu lắc như đánh trống.Chung Soái không chịu nổi bộ dạng cô vì nam nhân khác buồn bực không lên tiếng, liền hạ đầu của cô, giận dỗi đặt lên đôi môi mềm mại của cô. Ai ngờ vừa đụng đến đôi môi ngọt ngào đó, tức giận nhiều hơn nữa cũng tan thành mây khói. Anh đem cô hung mãnh đè ở trong lồng ngực bền chắc, đôi môi mỏng phái nam triển khai khóa lại cánh môi mềm mại, đầu lưỡi nóng bỏng tấn công vào trong miệng cô, dụ ra cái lưỡi thơm của cô, càn rỡ hưởng dụng cô nhu mền non ngọt, bừa bãi hấp thu hương vị ngọt ngào. Nhưng cho dù ở hoàn cảnh thiên lôi địa hỏa như thế, Chung Soái vẫn là bận tâm đến vết thương của cô, tỉ mỉ che chở đầu gối của cô.Anh tiếp tục càn rỡ mãnh liệt, nụ hôn nồng nhiệt từ đôi môi đỏ mọng mềm mại, chạy tới chiếc cằm tinh xảo, trượt xuống cổ trắng nõn, lần nữa gặm cắn lên xương quai xanh xinh đẹp, bàn tay thô càng thêm im hơi lặng tiếng đưa vào trong áo lông, cách áo lót bao lại bầu ngực mềm mại, bàn tay mang theo lạnh lẽo dán lên thân thể nóng bỏng, làm cô run rẩy khó nói lên lời.“Lạnh quá!” Cô yêu kiều hô, cách áo lông bắt lại bàn tay đang bừa bãi của anh.Chung Soái không hề dừng lại, ngược lại kéo cao bàn tay nhỏ bé quấy rối, bàn tay dọc theo quần áo trượt vào, nâng cầm bầu ngực mềm mại, đầu ngón tay thô ráp trêu chọc nhũ hoa đã ngạo nghễ ưỡn lên, kích thích y hệt dòng điện khiến Tiếu Tử Hàm phát ra một tiếng khẽ hô, “Ưmh. . . . . . Đừng!”Đừng sao? Anh còn muốn hơn thế nữa!Lần triền miên trước đã qua hơn một tháng, trong một tháng này, anh vô số lần hoài niệm da thịt trơn mềm, xúc cảm khít khao của cô. Cho dù ở trong nhiệm vụ quân sự khẩn trương nhất, chỉ cần hơi ảo tưởng về bộ dáng trong lúc hoan ái của cô, thì khó nhịn đau đớn, ngay cả ở trong mộng cũng là hình ảnh cùng cô dây dưa, hại anh – một người đàn ông hơn ba mươi tuổi mà nhiều lần phải ướt hết quần!Nhiệm vụ kết thúc, anh ngay cả căn cứ cũng không trở về, chạy thẳng tới thành phố C, còn vận dụng thủ đoạn tra được chỗ ở của cô, vốn là muốn cho c