Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Khóa trụ tim em (365 ngày hôn nhân)

Tác giả: Guai Wu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219681

Bình chọn: 8.5.00/10/1968 lượt.

vậy? Không có lòng dạ nào truy cứu chuyện gì nữa, Lôi Tuấn Vũ lúc này lại một lần nữa khôi phục lại tự tin. Hắn nhanh chóng cởi quần áo, nhìn cơ thể cường tráng của mình, lại nhìn thân ảnh quyến rũ đang nằm trên sô pha mà cười gian xảo, rồi vội vàng bước vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy lập tức vang lên trong phòng tắm. Kiều Chi Ảnh nhanh chóng từ sô pha ngồi dậy, đi vào trong phòng ngủ thay một bộ đồ ngủ tơ tằm thật gợi cảm, bên trong không mặc chút nội y nào. Nhìn thấy mình trong gương, cô ta cực kỳ tự tin ưỡn ngực ra, vô cùng quyến rũ mà uốn éo trong phòng, nhếch môi nở nụ cười hoàn mỹ. Cô ta cuốn mái tóc dài bồng bềnh lên búi lại sau đầu, để lộ ra chiếc cổ yêu kiều. Thân hình gợi cảm nhất thời càng có thêm thần thái mị hoặc.

Đi đến phòng khách, cô ta kéo rèm cửa sổ lại, màu hồng cánh sen lãng mạn nhất thời tràn ngập toàn bộ phòng khách. Khung cảnh thế này, còn có gì có thể cản trở bọn họ được đây?

Đột nhiên, di động Lôi Tuấn Vũ vang lên, Kiều Chi Ảnh không chút chần chừ lập tức nghe luôn: “Alô?” Giọng nói mềm mại cơ hồ có thể vắt ra nước được vậy, đến cô ta còn phải giật mình. Cô ta chờ lâu lắm rồi sao? Nghĩ vậy liền cười thầm trong bụng.

“Alô? Xin hỏi có Lôi Tuấn Vũ tiên sinh ở đó không ạ? Đây là bệnh viện Quốc Lệ.” Giọng nói của đối phương là đàn ông, nghe rất êm tai, tựa hồ như không có chút cảm giác nào trước giọng nói câu hồn của cô ta vậy.

Chỉ cần là nam nhân thì Kiều Chi Ảnh trước giờ đều cư xử rất dịu dàng: “À, anh ấy… giờ anh ấy không ở đây, có chuyện gì không ạ? Tôi có thể chuyển lời cho anh ấy.”

Không biết tại sao, Kiều Chi Ảnh không muốn làm hỏng khung cảnh lãng mạn do cô ta một tay tạo ra lúc này. Nếu có chuyện gì quan trọng phá huỷ kế hoạch hôm nay của cô ta, thì chẳng phải cô ta kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Phải biết rằng, từ khi trở lại bên cạnh Lôi Tuấn Vũ, tuy hắn cực kỳ che chở, sủng ái cô ta, nhưng đến bây giờ bọn họ vẫn chưa thật sự làm tình cùng nhau lần nào.

Hắn ta luôn dừng lại ở thời khắc sau cùng. Cô ta hoài nghi không biết hắn có mắc bệnh gì không? Bất kể thế nào, cô ta không muốn làm hỏng sự hưng phấn hôm nay.

“Ồ, được rồi, là như vậy! Bệnh viện chúng tôi hai ngày trước có tiếp nhận một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ, cô ấy tên Lãnh Tử Tình. Nhưng cô ấy đã hôn mê hai ngày nay! Chúng tôi phát hiện ra một giấy chứng nhận kết hôn trong túi áo khoác nam mà cô ấy mang bên người, chồng của cô ấy hẳn là Lôi Tuấn Vũ tiên sinh! Cô có thể chuyển lời lại cho anh ấy được không ạ?”

Kiều Chi Ảnh trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng một cô gái nước mắt đầm đìa đầy mặt bị vứt lại trong bệnh viện, vết thương đầy người nằm trong bệnh viện, cô đơn quạnh quẽ. Lãnh Tử Tình? Chẳng phải cô ta đang ở Hồ Nam sao? Tại sao lại xảy ra tai nạn xe cộ vậy? Buổi sáng không phải là Vũ còn gọi điện thoại cho cô ta sao? Khó trách là cô ta không tiếp điện thoại, thì ra là bị tai nạn xe? Nhưng tại sao hành lý của cô ta lại ở trên xe của Lôi Tuấn Vũ? Thật là kỳ quái! Xem ra Vũ hẳn là vẫn chưa biết!

“Được rồi, tôi biết rồi! Tôi sẽ chuyển lời lại cho anh ấy! Bệnh viện của anh là bệnh viện gì vậy? Địa chỉ là… Được, tôi nhớ rồi! Chúng tôi hiện ở rất xa, phải ngày mai mới có thể đến đó được. Anh có thể chăm sóc cô ấy giúp tôi được không?” Bán cầu não của Kiều Chi Ảnh nhanh chóng xoay tít, cô ta nhìn chằm chằm vào địa chỉ bệnh viện, con bé đó không phải ở Hồ Nam! Nó còn chưa bỏ đi!

“Vâng, yên tâm! Trong túi cô ấy có thẻ ATM, đủ trả tiền viện phí, chúng tôi còn mời chuyên gia đến thăm khám! Được rồi, tiểu thư, cô nhất định phải chuyển lời đến chồng của cô ấy nhé!” Đối phương gác máy.

Kiều Chi Ảnh nhìn chằm chằm vào di động một hồi lâu, quyết định không nói cho Lôi Tuấn Vũ biết, cô ta muốn tìm hiểu con nhóc Lãnh Tử Tình đó trước!

Kiều Chi Ảnh vội tra lại mục lục ghi nhớ cuộc gọi, định xoá bỏ số điện thoại này đi, thì Lôi Tuấn Vũ không biết ra khỏi phòng tắm từ khi nào đứng phía sau cô hỏi: “Ai gọi thế?”

Chương 132: Ngày 25 tháng 1 – Tỉnh lại

Kiều Chi Ảnh vội tra lại mục lục ghi nhớ cuộc gọi, định xoá bỏ số điện thoại này đi, thì Lôi Tuấn Vũ không biết ra khỏi phòng tắm từ khi nào đứng phía sau cô hỏi: “Ai gọi thế?”

Kiều Chi Ảnh cả kinh, di động rơi xuống đất: “À, là cái bệnh viện gì gì đó, gọi nhầm thôi!”

“Thật à?” Lôi Tuấn Vũ giơ tay ra nhặt điện thoại của mình lên, trên màn hình hiện ra một dãy số lạ, hắn nhíu mày, nhìn Kiều Chi Ảnh đang có chút kinh hoảng, đột nhiên nheo mắt lại, bất động thanh sắc khôi phục lại trạng thái bình thường cho điện thoại.

Kiều Chi Ảnh mặt thoắt xanh thoắt trắng, đột nhiên ngẩng đầu lên phát hiện ánh mắt nóng bỏng của hắn đang nhìn chằm chằm vào cơ thể cô ta thì thở phào. Nguy hiểm thật, không biết tại sao lần này cô ta trở về, trước mặt hắn cơ hồ luôn không bình tĩnh được như vậy. Không biết có chuyện gì mà dường như hắn so với năm năm trước càng thần bí hơn, càng nguy hiểm hơn! Điều duy nhất hắn không thay đổi đó là hắn vẫn mê luyến cơ thể cô như trước!

Không cần nghĩ cũng biết được, cho dù Kiều Chi Ảnh có đem hết sở trường kỹ xảo của mình ra, thì Lôi Tuấn Vũ vẫn ở thờ


Polaroid