g 2: Lộn xộn
“Anh! Hồ đẹp trai chết tiệt! Anh là không muốn sống nữa có phải không? !” Tô thon thả xông lên phía trước, muốn giơ tay đánh Hồ đẹp trai, lại bổ nhào vào một vòm ngực!
“Ai da, tỷ tỷ thân yêu của tôi! Tỷ đừng có vội chứ, trước mặt bàn dân thiên hạ, tỷ muốn cho mọi người tham quan miễn phí sao!” Hồ đẹp trai một mặt ôm chặt lấy Tô thon thả, một mặt còn không quên ba hoa.
“Đáng ghét! Buông tôi ra! Anh cái đồ chết tiệt! Á–” Tô thon thả bị ôm chặt trong lòng, xấu hổ đến mức không đánh nổi hắn ta.
“Được được được! Tỷ thân yêu của tôi, đợi đến Vịnh Hạ Long, đến đảo Thiên Đường, Hồ đẹp trai tôi sẽ cởi sạch nằm trên bờ cát, để tỷ tùy ý kiểm chứng!”
“Anh!”
“Ha ha ha ha” Cả đoàn người lại cười vang.
Sau khi Hồ đẹp trai đùa giỡn xong, micro đương nhiên giao cho Tô thon thả. Tô thon thả xấu hổ giận dữ đến cực điểm, hát một bài ‘Hận anh hận đến thấu xương’, tự mình thay đổi lời bài hát, câu nào cũng nhằm vào Hồ đẹp trai. Cuối cùng coi như hòa nhau! Nhưng mọi người đều chỉ coi bọn họ như vậy là đang tán tỉnh nhau, ai cũng đang đắm chìm trong vui vẻ.
Kế tiếp, Trang Ngạo Nhiên bước lên. Thợ trang điểm tóc hẳn là hát không tồi. Nhưng anh ta rõ ràng là đã cười đùa quá nhiều, mái tóc vốn rất có cá tính, lúc này đã có chút rối bù.
Bộ dáng nghiêm trang vốn có của anh ta so với hình tượng lúc này càng trở thành một sự so sánh đối lập, mọi người ngồi dưới ai nhìn cũng phải cười. Tuy vậy, Trang Ngạo Nhiên lại không hề cười, nghiêm trang nói: “Tiếp theo tôi sẽ đại diện cho đội phái nam, hát tặng mọi người một bài hát. . .” Anh ta vuốt vuốt tóc trên trán, nói một cách thần bí.
Mọi người đều im bặt, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh ta. Chỉ nghe anh ta trang nghiêm phun ra hai chữ – Lộn xộn!
“Ha ha ha!” Lệ trong khóe mắt Lãnh Tử Tình còn chưa kịp lau khô, lại được một trận cười đến nghiêng ngả.
Trang Ngạo Nhiên làm một điệu bộ, mở to hai mắt, mở lớn miệng bắt đầu: “A a ha u, a a ha a u, a ti tao a ti tao. . . a y a y, a y a y, a y u. . .”
“Ha ha ha ha!” Lãnh Tử Tình cuối cùng vẫn là không chịu nổi sự khôi hài của anh ta, cất tiếng cười to. Khăn giấy mà Lôi Tuấn Vũ đưa cho cô lúc trước, lúc này thật đúng là phát huy tác dụng.
Lôi Tuấn Vũ thâm tình nhìn cô, lúc này cô thật thoải mái làm sao, cười đến vui vẻ như vậy. Từ khi hắn quen biết cô đến nay, chưa từng nhìn thấy cách cô cười như vậy. Lúc trước, nụ cười của cô đều dịu dàng, chừng mực. Hắn từng biết khi cô cười lên xinh đẹp hơn nhiều so với khi không cười. Cả khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sức sống.
Nhưng lúc này, cô vui vẻ như vậy, cho dù là bạn không nghe thấy sự lộn xộn khoa trương mà quái đản kia, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cô cười đến chảy nước mắt, mọi sự phiền não đều không còn tồn tại nữa.
Lôi Tuấn Vũ cũng nở nụ cười. Có lẽ, hắn quyết định không mang cô trở về lúc qua cửa khẩu là chính xác. Đoàn người này có nhiều người trẻ tuổi, không khí rất tốt. Tuy hắn không phải là người thích náo nhiệt, nhưng chỉ cần cô thích, hắn cũng không ngại làm một khán giả bất đắc dĩ.
Đang vừa cười vừa xem, micro của Phương Khiết chợt truyền ra tên Lãnh Tử Tình. Lãnh Tử Tình cả kinh, cuống quýt ngẩng đầu. Ánh mắt của mọi người đều đang nhìn vào cô!
Lãnh Tử Tình đột nhiên thấy tê dại da đầu, nhìn mọi người trong xe đều đang phấn chấn, mồ hôi đã ròng ròng! Ánh mắt cầu cứu hướng đến Lôi Tuấn Vũ, nói với hắn mình không có năng khiếu ca hát. Nhưng người kia dường như không tiếp nhận tín hiệu của cô.
Phương Khiết lại tận lực phát huy quyền của người chủ trì, kêu gọi: “Lãnh Tử Tình tiểu thư! Lãnh Tử Tình tiểu thư? Vỗ tay chưa đủ nhiệt tình phải không? Xin mời Lãnh Tử Tình tiểu thư!”
Không thể không hiểu lý lẽ được nữa, cũng không thể lúc nào cũng là con đà điểu! Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ, chậm chạp đứng lên, di chuyển với tốc độ rùa bò về phía trước, nhận lấy micro từ Phương Khiết.
Ánh mắt khổ sở quét qua từng khuôn mặt đã quen thuộc trong xe: hàng đầu là Hồ đẹp trai, Trang Ngạo Nhiên, còn có Phương Khiết vừa ngồi xuống, sau đó là Tô thon thả, An Lạc Nhi, vị trí cạnh cô là Lôi Tuấn Vũ đang cười dịu dàng, bên cạnh là Khang Huy, Thời Kính Nhiên, ngồi sau cùng là Lâm Địch Phi và hướng dẫn viên Mộng Ba.
Mọi người lúc này đều tươi cười nhìn cô, ánh mắt rất chờ mong. Tim Lãnh Tử Tình lúc này đập thình thịch. Trong lòng có một thanh âm đang nói với mình, chính mình hình như không có năng khiếu ca hát. Nhìn vẻ hưng phấn của mọi người, cô sao có thể làm mọi người mất hứng chứ? !
Hắng giọng, Lãnh Tử Tình dè dặt nói: “Rất vui vì có thể xuất hành cùng với mọi người, ở cùng với mọi người tôi rất vui! Tuy không biết hát, nhưng người chủ trì đã ưu ái như vậy, tôi chỉ đành tự bêu xấu mình vậy! Xin hát một bài. . .”
Lãnh Tử Tình cắn môi, ra sức nghĩ. Nhưng đầu óc bỗng như ngắn lại, trong phút chốc cũng không biết phải hát cái gì. Cô rất muốn rất muốn được như Phương Khiết, chọn bài gì cũng hát được, nhưng chính mình rốt cuộc có biết hát không? Bản thân mình lúc này ngay cả một nốt nhạc cũng không nhớ ra.
Gấp đến độ lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Đột nhiên, trong đầu nảy ra một bài hát, là ‘Tr