như tô điểm thêm.
“Ừm!” Lãnh Tử Tình không khỏi giật mình một cái! Thật là! Cô còn nhớ tối qua hai đùi cô không ngừng vuốt ve đùi hắn, tiếp nhận cảm giác ngưa ngứa đó, lúc này lại dường như thể nghiệm được niềm ham muốn đó, tim không khỏi run rẩy.
Lúc này, Lôi Tuấn Vũ đã đi tới bờ biển, hắn thử thử nước biển, vốc nước biển lên người mình.
Trong mắt Lãnh Tử Tình lập tức nhìn thấy người đàn ông giống như thần biển này, đang chơi đùa trong biển nước tung bọt trắng xóa. Nhất thời nhìn không chớp mắt.
Lôi Tuấn Vũ xoay người, nhất thời bãi biển hình như toàn là tiếng huýt gió của phụ nữ. Cơ thể hắn vô cùng cường tráng, so với Khang Huy, không được rắn rỏi như vậy, nhưng lại nam tính hơn vài phần. So với Thời Kính Nhiên không được đầy đặn như vậy, nhưng lại khỏe đẹp hơn vài phần. Đặc biệt là nước da màu đồng trời sinh của hắn càng khiến cho Lãnh Tử Tình rung động.
Vào buổi tối, dưới ánh đèn sao cô lại không phát hiện ra dáng người hắn đẹp như vậy chứ? Có phải là chính mình vẫn ngại ngùng không dám ngắm nhìn cơ thể hắn chăng!
Lãnh Tử Tình còn phát hiện Lôi Tuấn Vũ có lông ngực! Ông trời ơi! Cô hôm qua căn bản là không biết, chỉ cảm thấy trước ngực hắn chạm vào cô thấy ngưa ngứa! Hóa ra là lông ngực! Nếu là trước kia, cô sẽ cảm thấy như vậy thật là ghê tởm! Nhưng lúc này cô như đang nhìn thấy thần chiến tranh, Lãnh Tử Tình quả thực muốn phủ phục xuống mà vái lạy dưới chân hắn! Đám lông ngực kia của hắn, không nghiêng không thẳng, không nhiều không ít, làm tăng thêm sức hấp dẫn nam tính của hắn, khí chất rắn rỏi, càng thêm gợi cảm!
Tí tách, tay Lãnh Tử Tình ướt rồi! Trời ạ! Đây là cái gì? Cô lại còn chảy nước miếng. . .
Chương 196 – 197
Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 196 – 197
Chương 196: Ngày 3 tháng 2: Giận hờn
Chết thật! Cô sao lại biến thành một kẻ háo sắc vậy? !
Đang trong lúc chính mình vô cùng quẫn bách, Lãnh Tử Tình vội ngẩng đầu nhìn thấy bờ biển lại có thêm mấy người đẹp mặc bikini. Làn da của bọn họ trắng nõn, vừa nhìn liền biết cũng là du khách. Bởi vì phụ nữ ở đây làn da đều bị phơi nắng đến đen nhẻm. Bọn họ không chút kiêng kị, cười đùa khúc khích té nước lên nhau.
Bọt nước vô tình toàn văng lên người Lôi Tuấn Vũ, thu hút sự chú ý của Lôi Tuấn Vũ.
Trời ạ! Cái người kia đang cười hì hì nhìn mấy người đẹp! Có lầm không vậy? ! Trước mặt cô mà cũng không kiêng dè! Có đạo lý hay không vậy? !
Mấy phụ nữ kia hình như đột nhiên phát hiện ra Lôi Tuấn Vũ vậy, đứng một chỗ cười cười, hình như là đang bàn luận về hắn. Sau đó, liền thấy một người đẹp mặc bộ bikini màu vàng nhạt e lệ đi đến chỗ Lôi Tuấn Vũ, nói với hắn cái gì đó.
Lôi Tuấn Vũ gật gật đầu, thế là hắn liền tiến vào giữa bọn họ, trái ôm phải ấp, cùng bọn họ chụp ảnh lưu niệm.
Lãnh Tử Tình quả thực giận sôi lên. Hắn sao có thể ở trước mắt cô mà đong đưa tình tứ chứ? !
Có phải nhìn thấy bọn họ xinh đẹp, dáng người cũng đẹp? ! Đầu tối thui, trừng trừng nhìn cái kẻ đang bán rẻ nụ cười kia! Còn hắn thì sao, đang hưởng thụ vòng ôm hai bên, có một người phụ nữ còn vùi đầu vào trước ngực hắn, cánh tay như ngọc kia còn đặt ở trên đám lông ngực gợi cảm của hắn nữa. . . Á–
Khó khăn lắm mới đợi đến khi đám phụ nữ kia rời đi, Lãnh Tử Tình lại nhìn thấy một phụ nữ xăm xăm đi đến chỗ Lôi Tuấn Vũ. Không phải ai khác, chính là Tô thon thả!
Trời ạ! Không thể nào! Còn muốn ở đây diễn một màn đuối nước nữa sao? Sau đó để Lôi Tuấn Vũ làm anh hùng cứu mỹ nhân hả? !
Lãnh Tử Tình trợn tròn mắt! Đạo lý này là thế nào vậy? Đám phụ nữ này thật sự là đang lưu hành mốt áp sát sao? ! Chẳng phải là dáng người đẹp hơn một chút thôi sao? Về phần bọn họ ai cũng như mèo thấy mỡ vậy, làm duyên làm dáng để tán tỉnh sao? !
Chỉ thấy Tô thon thả ba bước liếc tình, hai bước làm duyên tiến vào trong nước. Vừa giẫm xuống liền duyên dáng kêu “Á” một tiếng, thành công thu hút mười mấy cặp mắt trên bờ!
“Hứ! Làm điệu làm bộ!” Giọng của Phương Khiết.
Lãnh Tử Tình đưa mắt quả nhiên nhìn thấy Phương Khiết hầm hầm đi tới, hai tay đút túi, xem ra là ở bên kia nhìn xuống, cố ý bước đến bên cạnh cô. Bởi vì bọn họ ở đây có vẻ gần bên trong, phong cảnh bãi biển nhìn không được rõ lắm, coi như là khoảng cách khá xa!
Phương Khiết ngồi xuống liền bắt đầu quở trách: “Cậu xem xem! Cái bộ dạng kia, thật giống như tám trăm kiếp chưa được gặp đàn ông vậy! Không biết bơi, lại còn ở dưới nước làm điệu làm bộ, mình thấy nên ném cô ta xuống đó cho cá ăn đi! Thật sự là làm chúng ta mất mặt!”
“Cậu xem cậu nói kìa, đâu có nghiêm trọng như vậy!” Lãnh Tử Tình gượng gạo cười, thực ra trong lòng cô cũng thấy không thoải mái. Cô nhìn thế nào cũng cảm thấy Tô thon thả là cố ý đi tán tỉnh Lôi Tuấn Vũ.
“Này! Tử Tình! Đầu cậu có phải là bị rỉ hết rồi không? ! Cô ta rõ ràng là đang tán tỉnh ông xã của cậu! Cậu còn có thể ngồi yên sao? ! Nếu cô ta dám ở trước mặt ông xã của mình mà làm như vậy, mình không dìm cô ta xuống nước đập nát ngực cô ta, mình không mang họ Phương!” Phương Khiết hừ lạnh.
Một câu nói khiến cho Lãnh Tử Tình thực sự ngồi không yên được nữa. Bởi vì cô nhìn thấy ánh m