uiness trong phần lịch sử cuộc gọi của điện thoại em đấy!
Hoa Bá: Ha ha.
Nhưng chỉ cười mà không nói gì.
Lãnh Tử Tình gõ một cái mặt hơi cáu kỉnh lên màn hình.
Hoa Bá: Tán gẫu với anh không vui sao?
Lãnh Tử Tình: Rất vui ấy chứ.
Hoa Bá: Vậy thì tốt rồi…
Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu nhíu mày, lời anh nói dường như có phần… ám muội. Cố tình bỏ qua loại cảm giác này, Lãnh Tử Tình click chuột mở nhóm tác giả Kỳ Hạ, nhìn thấy mấy hình biểu tượng tỏ vẻ điên cuồng, dường như đợi cô đã rất lâu rồi!
Ha ha, thế là cô mở ra thẩm duyệt theo thứ tự.
Avatar của Hoa Bá lại không an phận nhảy vào: Đang làm gì vậy?
Lãnh Tử Tình: Đang xem bản thảo của tác giả.
Hoa Bá: Bụng còn đau không?
Lãnh Tử Tình trợn mắt lên, hắn thế nào mà vẫn bới bèo ra bọ vậy? Vốn dĩ đã không đau nữa, giờ hắn vừa nói, thì bụng cô hình như lại có cảm giác nhâm nhẩm.
Lãnh Tử Tình: Vẫn ổn.
Hoa Bá: Trong nhà có túi chườm nóng không?
Lãnh Tử Tình hơi bực mình hỏi: Làm gì?
Hoa Bá: Đặt lên bụng…
Lãnh Tử Tình lập tức gửi đi một biểu tượng hành hung: Hoa Bá!!! Anh đừng có tỏ ra am hiểu như vậy có được hay không?
Hoa Bá cười.
Lãnh Tử Tình quả thực hết chỗ nói! Lại gõ lên bàn phím: Được rồi, em phải thẩm duyệt bản thảo! Không trả lời anh nữa đâu, đám tác giả của em sắp phát cuồng lên rồi! Anh mau làm việc đi! Làm lỡ việc của anh rồi!
Hoa Bá: Nguyện ý!
Lãnh Tử Tình: Cái gì?
Hoa Bá: Anh nói anh nguyện ý!
Lãnh Tử Tình ngây người, hắn sao lại… toàn là những lời ám muội! Trong lòng hoang mang rối loạn, lập tức trả lời: Mặc kệ anh!
Hoa Bá nhìn avatar màu xám xịt sau khi chuyển sang trạng thái ẩn thân của Lãnh Tử Tình, một lúc lâu sau vẫn không biết mình nên làm gì. Chỉ biết mở phần lịch sử cuộc đàm thoại vừa rồi ra để xem lại.
Anh xác định mình đã yêu rồi! Vài năm trở lại đây, anh biết mình đã yêu ảo rồi, yêu một người con gái mà trong mắt anh, trừ diện mạo ra thì gần như là hoàn mỹ. Cho đến giờ phút nhìn thấy cô ấy, anh biết mình đã triệt để rơi vào trầm luân!
Trong ấn tượng của anh, cô ấy là người con gái không được xinh đẹp cho lắm, nói theo cách của Lãnh Tử Tình thì: Vừa nhìn thấy là sợ hú hồn, nhìn lần nữa thì hối hận đến nửa năm. Vậy là anh đã tưởng tượng cô là người cực kỳ xấu xí. Nhưng bất tri bất giác anh đã dần dần yêu người con gái mà anh coi như bạn tốt này.
Đến khi gặp cô mới biết, cô đã hoàn toàn che giấu vẻ đẹp của mình. Tuy cô không thể được coi là đại mỹ nhân, nhưng bộ dáng nhẹ nhàng thanh tú của cô so với hình tượng xấu xí trong tưởng tượng của anh thì còn đẹp hơn gấp ngàn lần.
Điều khó mà kìm chế được nhất chính là nhìn thấy dáng vẻ e thẹn xấu hổ của cô. Sự quen thuộc đối với cô, phảng phất dường như cô chính là người phụ nữ của mình vậy. Nhìn thấy cô là lại kìm lòng không đặng, muốn ôm lấy cô vào lòng, bảo vệ cô. Mà không thấy cô là lại muốn gặp cô. Cô cười thì anh vui vẻ, cô buồn thì anh lo lắng nôn nóng trong lòng. Hoa Bá biết, bản thân đã hoàn toàn bị người con gái này chinh phục rồi.
Giống như bây giờ, anh đến công việc của mình cũng không còn tâm trạng nào để làm nữa. Chỉ nghĩ cô đang làm gì, bụng còn đau không? Tình yêu thật làm cho người ta không cách nào lý giải! Anh xác định, trong mấy ngày này sau khi gặp cô, tình yêu của anh đã điên cuồng mà nảy nở.
Lãnh Tử Tình không bị quấy rầy nữa, thẩm duyệt được vài bản thảo, đưa ra vài kiến nghị cho tác giả. Vì mệt mỏi, bụng lại bắt đầu nhâm nhẩm đau. Vậy nên không làm nữa! Sức khoẻ là tiền vốn của cách mạng mà!
Lúc cô sắp log out, cô liền nghĩ đến Hoa Bá, muốn chào anh một tiếng, phát hiện ra avatar của anh để ở chế độ chờ, anh đang không ở trước máy tính. Chắc là đi làm việc rồi! Vẫn là không nên quấy rầy anh. Lãnh Tử Tình vội vàng log out.
Hoa Bá vẫn đang ngây người trước màn hình máy tính, hai tay vòng ra sau gáy, cười đến rạng rỡ. Nếu là người từng trải, sẽ biết là anh đang yêu…
Chương 83: Ngày 3 tháng 1 – Tuyết đêm
Tối qua đi ngủ sớm, sáng nay Lãnh Tử Tình thức dậy từ sớm tinh mơ, tinh thần sảng khoái.
Nhìn ra bên ngoài, tuyết đang rơi. Tâm tình cô vì những bông hoa tuyết đang lắc rắc mà trở nên ấm áp lạ thường.
Nhớ lại cuộc điện thoại đêm qua Tuấn Vũ gọi về, khoé miệng không khỏi cong lên.
“Alo? Tuấn vũ à?” Lãnh Tử Tình khi đó đã ngủ rồi, mơ màng tiếp điện thoại.
“Ngủ rồi à? Vẫn khoẻ chứ?” Lôi Tuấn Vũ giọng nói mệt mỏi, nhưng Lãnh Tử Tình vẫn chưa tỉnh hẳn.
“Ừ.” Cô mơ màng đáp một tiếng.
“Ăn cơm chưa?” Lôi Tuấn Vũ hỏi.
“Không đói…” Lãnh Tử Tình dần dần thiếp đi, đầu cô nặng nề ngoẹo sang một bên.
“Đã muộn vậy rồi mà còn chưa ăn cơm? Hay gọi người đưa cơm cho em nhé?” Lôi Tuấn Vũ hỏi.
Bên này Lãnh Tử Tình đã ngủ rồi.
“Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ lo lắng kêu lên: “Tử Tình?”
Chiếc di động Lãnh Tử Tình đang cầm trên tay đã sớm rơi xuống bên gối, mà cô thì đã ngủ say rồi.
Lôi Tuấn Vũ mua một chút thức ăn khuya, vội vàng chạy đến.
Đã là đêm khuya 11 giờ rồi. Đặt điện thoại xuống, anh vẫn không yên tâm cho lắm, liền đi mua đồ ăn khuya rồi chạy về nhà.
Làm việc liên tục đến tận tối muộn, hội nghị cấp cao mới kết thúc, anh liền nhớ đến Tử Tình, tuy biết là đ
