Old school Easter eggs.
Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327834

Bình chọn: 9.5.00/10/783 lượt.

ứng ngoài phòng cấp cứu, trên mặt là vẻ hoảng loạn, ngay cả đứng cũng không vững, chỉ có thể tựa vào tường để trụ thân mình. Mồ hôi lạnh trên trán anh rơi xuống tí tách.

Anh chậm rãi đưa tay trái lên trước mắt, bàn tay anh một màu đỏ tươi.

———————————-

“Đừng tức giận nữa, chuyện đã đến nước này thì cứ thuận theo tự nhiên thôi, chúng ta cứ ở đây chờ tin của hai đứa nó. Nếu thật sự có thai thì cũng coi như là chuyện đáng mừng, không phải bà vẫn luôn mong được bế cháu sao?” Trong nhà trọ, ba Vệ Lam đang an ủi mẹ Vệ Lam vẫn còn tức giận.

Tối qua mẹ Vệ Lam nghĩ tới chuyện gạo đã nấu thành cơm thì tức tối cả đêm, sáng sớm thức dậy vẫn còn chưa thông suốt, nhưng tai thì cứ bất giác chú ý đến động tĩnh ngoài cửa. Không ngờ đợi đến trưa mà vẫn không thấy ngoài cửa có động tĩnh gì, cho nên lòng lại thấy buồn bực không vui.

Không biết có phải do linh cảm mẹ con hay không mà lúc đầu bà rất tức giận, nhưng sau khi đợi mấy tiếng đồng hồ thì cơn giận dữ ấy dần dần trở thành nỗi bất an. Bà phiền não nên không ngừng bấm điều khiển từ xa khiến màn hình TV không ngừng thay đổi.

“Ông nói xem sao Vệ Lam lại thích cái thằng họ Đoàn kia chứ? Cái thằng khốn ấy có gì tốt đâu? Năm đó còn học cấp ba mà đã làm ra chuyện khốn nạn như thế thì làm sao mà tốt được chứ? Chỉ nhìn bộ dạng của nó là tôi đã thấy không thích, mặt lạnh tanh không có chút cảm xúc, nửa ngày mà cũng không nói được một câu.”

Không nói thì thôi, đã nói tới là mẹ Vệ Lam lại thấy giận. Vừa nghĩ tới chuyện cái thằng âm trầm ấy sẽ trở thành con rể mình thì cả người đều thấy không yên.

Ba Vệ Lam tằng hắng một tiếng, nói: “Đàn ông ít cười ít nói, chứng tỏ nó chín chắn điềm đạm.”

Rõ ràng là câu này đã xóc vào hông bà, bà liếc ông một cái: “Những chuyện nó làm mà chín chắn chững chạc sao? Cũng không biết rốt cuộc thì nó và cái cô dẫn chương trình kia có quan hệ gì nữa? Thế mà còn làm lớn bụng con gái mình, đúng là càng nghĩ càng thấy tức.”

“Tôi thấy nó rất thật lòng với Lam lam nhà mình, có lẽ là bao nhiêu năm nay nó vẫn còn thích đó. Chuyện cô dẫn chương trình kia chẳng phải Lam Lam đã nói là do một mình cô ta bịa ra sao? Hơn nữa cũng không phải thằng nhóc kia không muốn chịu trách nhiệm, hai đứa nó còn sợ chúng ta không đồng ý nữa kìa.”

“Đừng tưởng là có con rồi thì tôi sẽ đồng ý…” Còn chưa nói xong thì bà đã cảm thấy không ổn. Nếu có con rồi thì còn làm sao được nữa?

Đúng lúc này, màn hình TV bỗng chuyển sang kênh địa phương, hai gương mặt quen thuộc bỗng xuất hiện trên màn hình.

Ngay lập tức, hai người trong phòng trở nên im bặt, chỉ tròn mắt nhìn vào TV.

Trên màn hình là tình cảnh trước cửa bệnh viện sáng nay, Vệ Lam và Đoàn Chi Dực bị một đám phóng viên bao vây, đang cố chen ra ngoài, nhìn có vẻ vừa nôn nóng vừa chật vật.

Sau đó là hình ảnh Đoàn Chi Dực xung đột với đám phóng viên, cục diện hỗn loạn. Tiếp theo đó Vệ Lam bị đẩy ngã, Đoàn Chi Dực bế cô lên và chạy vào bệnh viện.

Màn hình TV không rõ ràng lắm, cứ lắc qua lắc lại, nhưng những hàng chữ hiện ra trên ấy thì vô cùng rõ ràng, lời thuyết minh cho tình cảnh trên rất là hoang đường.

Tình nhân! Người thứ ba! Mang thai! Té xỉu! Sảy thai!

Những hàng chữ này, chữ sau còn rợn người hơn chữ trước.

Năng lực tường thuật của truyền thông đúng là khác thường, một câu chuyện hết sức cẩu huyết lập tức được tái hiện trên TV một cách hoàn chỉnh.

Công tử nhà giàu bắt cá hai tay, nhân viên nữ muốn dùng cái thai để lên đời, tổng giám đốc anh tuấn giận dữ vì người đẹp, bất chấp hình tượng ẩu đả với phóng viên, vân vân và vân vân.

“Mẹ Lam Lam à, hình như đã xảy ra chuyện!”

“Cái gì mà hình như, là đã xảy ra chuyện thật rồi! Tôi đã biết là cái thằng họ Đoàn kia không đáng tin mà!” Bà thở hổn hển, vứt điều khiển từ xa trong tay, vội vàng đứng dậy xách áo khoác ra ngoài, rồi quát về phía ông chồng còn đang ngây người trên sô pha kia: “Còn ngẩn ra đó làm gì! Đi bệnh viện!”

Chương 59: Mất kiểm soát

Chuyển ngữ: nhoclubu

***

Khi ba mẹ Vệ Lam chạy đến bệnh viện, đã là một giờ sau đó.

Cổng bệnh viện như bị phong tỏa, có đậu mấy chiếc xe. Rồi cả vẻ mặt khẩn trương của bảo vệ gác cổng bệnh viện, trừ cái này ra, còn có một đám đàn ông mặc vest đen, cao to nghiêm túc, vẻ mặt lạnh lùng đứng ở lối vào bệnh viện, kiểm tra từng người một, chắn đám truyền thông phóng viên ở ngoài cổng.

Hai người đều là người bình thường, từ trước đến nay chưa từng thấy qua cục diện thế này, trực giác mách bảo trong bệnh viện có chuyện lớn xảy ra, mà chuyện lớn đó lại có liên quan đến con gái mình.

Lòng như lửa đốt thông báo với bảo vệ cổng, suýt chút nữa để ẹ Vệ Lam đang gấp đến độ mồ hôi lạnh túa ra đầy đầu cãi nhau với đám người đó. Bên ngoài gọi thông điện thoại nội tuyến, vẻ mặt thay đổi nhìn hai người họ, rốt cuộc cũng cho hai người đi qua.

Mẹ Vệ Lam vọt đến khoa phụ khoa ở tầng trệt, một bác sĩ nữ trung niên nghênh đón họ ở thang lầu, cô nhìn sắc mặt vô cùng lo lắng của hai người, lễ phép hỏi: “Xin hỏi là ông bà Vệ phải không?”

Mẹ Vệ Lam gật mạnh đầu, giọng nói gấp gáp: “Vâng đúng rồi, con gái tôi thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?”