Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328193

Bình chọn: 9.00/10/819 lượt.

một đôi mắt trong sáng, trắng đen rõ ràng, lúc nói chuyện, mang theo một sự vui mừng khi phát hiện được một bí mật lớn. Đoàn Chi Dực cau mày, tự dưng cảm thấy bực bội, gào rống để cô dừng suy đoán: “Nếu cậu muốn thử, tôi có thể thỏa mãn cậu!”

Vệ Lam lập tức biết điều im lặng, cho dù Đoàn Chi Dực không cho người luân phiên cưỡng bức nữ sinh, nhưng khẳng định cậu có thể làm ra những hành động biến thái. Nhìn thấy cậu đối xử với cô như vậy, người này chắn chắn là kẻ cực xấu.

Đoàn Chi Dực tức giận liếc xéo cô: “Còn không đi!”

“Hở?” Vệ Lam không hiểu.

Đoàn Chi Dực chán ghét chỉ vào vài bài kiểm tra trên bàn: “Nếu như cậu không muốn thành tích tồi tệ nữa, thì làm lại hết những câu sai đi.”

“Ờ.” Vệ Lam không được tự nhiên cầm bút viết trong túi ra, rồi ngồi xổm xuống bàn, bắt đầu cắn bút làm bài.

Nền tảng của Vệ Lam rất tốt, năm mười hai lại là năm ôn tập lại tất cả. Lần nay làm bài tệ, nguyên nhân chính là bởi vì lòng không yên. Bây giờ dưới uy quyền của Đoàn Chi Dực, mặc dù cũng không tập trung lắm, nhưng nghĩ đến bài kiểm tra đạt điểm tối đa của Đoàn Chi Dực, lại có chút không cam lòng nghiến răng nghiến lợi, đành phải ép buộc mình nghiêm túc làm bài.

Một giờ trôi qua, những câu trên bài kiểm tra, Vệ Lam đã làm được một nửa, chỉ còn sót lại những câu khó. Cô lén nhìn trộm Đoàn Chi Dực không biết là cậu đã ngủ hay đang nhắm mắt nằm đó, vốn dĩ muốn nhờ cậu giúp, nhưng vẫn có chút sợ sệt với không cam lòng. Liền tiếp tục ngồi giải mấy câu hỏi khó như quỷ kia.

Lúc này gần mười một giờ, Vệ Lam nhìn mấy câu hỏi khó trên tờ giấy thi, cảm thấy mệt mỏi rã rời, không ý thức mình ngồi bệt xuống sàn nhà thay vì ngồi xổm, rồi gục lên gục xuống ngủ như gà mổ thóc.

Đúng lúc cô sắp sửa chìm sâu vào giấc ngủ, Vệ Lam cảm thấy ở dưới bàn chân đau nhói, làm cô giật mình tỉnh giấc, mới biết được là do Đoàn Chi Dực dùng sức đá mình một cái.

Cô tức giận quay đầu qua nhìn, chỉ nhìn thấy kẻ gây chuyện coi như không có chuyện gì rút chân lại, mở miệng thâm độc: “Còn chưa làm xong mà muốn ngủ sao? Tới đây xem… Tôi nhắc cậu một câu trước, nếu tôi đã nói tôi có trách nhiệm về thành tích của cậu, vậy cậu phải ngoan ngoãn nghe lời. Nếu không… đừng trách tôi không khách sáo.”

Vệ Lam hầm hừ sờ cái chân bị đau của mình, vẻ mặt đau khổ: “Ai kêu cậu chịu trách nhiệm đâu?”

Đoàn Chi Dực trừng mắt liếc cô một cái: “Chính cậu nói thành tích cậu tệ như vậy là do tôi, thì tất nhiên tôi phải có trách nhiệm rồi.”

Vệ Lam không hiểu được cái logic của cậu, nhưng khoảng cách của hai người quá gần, khắp người đều bao trùm bởi hơi thở của cậu. Cô quyết định ôm lấy bài kiểm tra đến ngồi phía đối diện cái bàn, trong lòng không ngừng oán cậu.

Sau khi ngồi ngay ngắn ở phía đối diện, Vệ Lam mới nhìn mấy câu hỏi đó, nhưng nhìn sao cũng không biết làm, lại thấy Đoàn Chi Dực đang nhắm mắt nằm trên ghế sofa, chắn chắn sẽ không buông tha cô, cho nên cô lén lút chống tay lên bàn ngủ tiếp.

Ai mà biết, lúc này Đoàn Chi Dực đạp thẳng nguyên cái chân lên bàn, vang lên tiếng ầm ầm, làm cho Vệ Lam giật mình hết hồn, suýt chút nữa là hồn bay ra khỏi xác.

Nhìn thấy vẻ mặt mất kiên nhẫn của Đoàn Chi Dực, cô lại không cam lòng quay trở lại, tức anh ách nói: “Mấy câu còn lại không biết làm!”

Đoàn Chi Dực liếc cô một cái, rồi giật tờ giấy kiểm tra lại, nhìn thấy trên đó còn lại mấy câu khó, xì một tiếng: “Ngu ngốc thì thôi đi, đã vậy còn lười! May mà cậu còn khiêm tốn không nói mình học giỏi.”

Vệ Lam định trả lời lại, thì bị ánh mắt sắc bén của cậu đe đọa: “Còn không ngồi xuống, tôi giảng cho cậu nghe.”

Vệ Lam bĩu môi ngồi xuống, mặc dù bị cậu dọa đến hồn vía lên mây, đầu óc vẫn chưa thể tập trung. Nhưng không thể phủ nhận, Đoàn Chi Dực không những là một học sinh ngoan, mà còn là một thầy giáo giỏi, mấy câu khó cậu đều dùng lời lẽ dễ hiểu để giảng, làm cho người nửa hồn đang rong chơi như Vệ Lam cũng nghe hiểu hết.

[1'> Waterloo là trận thua đau đớn, có ý nghĩa chấm dứt binh nghiệp và sự nghiệp chính trị của Napoleon

Chương 19: Ba của Đoàn Chi Dực

Điều làm Vệ Lam hết hồn chính là hôm sau khi đi học, người ngồi đằng sau cô không phải là lớp trưởng béo nữa mà đã đổi thành Đoàn Chi Dực.

Ngược lại với vẻ ngạc nhiên của Vệ Lam, Đoàn Chi Dực chỉ thờ ơ nhìn lướt qua gương mặt đang hoảng hốt của cô, lộ ra vẻ mặt tỏ ý bảo ‘ngu ngốc’ rồi tiếp tục nắm xoài ra bàn mà ngủ như thường ngày.

Mặc dù khi lên lớp không ngủ thì đọc ba quyển sách lung tung nhưng gần như ngày nào Đoàn Chi Dực cũng đi học.

Vệ Lam và mọi người đều không hiểu mỗi ngày cậu cứ lên lớp lãng phí thời gian như thế là để làm gì, nhưng nghĩ lại thì chắc là để giết thời gian trong những ngày chờ lên đại học.

Huống chi kẻ ít nói, kiệm lời, lạnh lùng, u tối như Đoàn Chi Dực, trước nay đâu có suy nghĩ như những người bình thường.

Có điều Vệ Lam biết rõ tại sao Đoàn Chi Dực lại chuyển tới phía sau mình. Cậu ta đã nói sẽ chịu trách nhiệm về thành tích của cô, nên ngồi sau cô chắc là để giám sát cô thôi.

Mỗi khi nghe giảng hoặc vào giờ tự học, chỉ cần Vệ Lam hơi lơ đãng hoặc lơ mơ ngủ thì ghế dưới chân cô


Old school Swatch Watches