ốc cũng uống hơi nhiều nên loạng choạng kéo Tang Du nói: “Bé con, chú giao tên Thẩm lại cho con, con … phụ trách đưa cậu ta về nhà an toàn cho chú”.
Tang Du đang định từ chối thì Hoàng Hữu Tuyền lao lên: “Chị Tiểu Du, nể tình phó tổng Thẩm bọn em đã giúp chị uống rượu, chị nhất định phải đưa anh ấy về, giao anh ấy cho chị đấy. Em phải xem chủ tịch Nguỵ, chủ tịch Giang thế nào rồi, đêm nay đúng là loạn quá”.
Nói xong, Hoàng Hữu Tuyền vội đến dìu Giang Hoài Thâm và mấy người kia.
Lúc đó, cấp dưới của Dương Chính Khôn là Tiểu Trương đến gần nói: “Tổng giám đốc Tang, giám đốc Dương và Tiểu Viên đều uống nhiều, tôi đưa họ về trước”.
Tang Du gật đầu, đang định nói thì Viên Nhuận Chi nồng nặc mùi rượu đã chồm đến.
“Chị à, em nói nhé, hôm nay em đã dẹp sãch cái đám hợm hĩnh của công ty GD rồi, còn đánh cho cái tên Liệt Dương kia một trận ở lối vào nhà vệ sinh, hắn ta không dám nói ‘không’ nữa”, Viên Nhuận Chi nấc một cái, sau đó cười híp mắt, thì thào vào tai Tang Du, “Chị à, đi đường cẩn thận nhé, đừng ăn thịt học trưởng đó. He he he…”
Viên Nhuận Chi cười ngô nghê, ôm Tang Du hôn một cái rồi lảo đảo trên đôi giày cao gót, bỏ đi.
“Tổng giám đốc Tang, vậy chúng tôi đi trước, chị đi đường cẩn thận”.
“Ừ, sáng mai mọi người đến công ty muộn một chút”.
Tiểu Trương gật đầu rồi cùng một đồng nghiệp khác dìu Dương Chính Khôn đi.
Day day huyệt thái dương, Tang Du không biết tối nay là may mắn hay xui xẻo, quay lại nhìn người đàn ông đang nằm bò trên bàn, hai người của Hoàng Đình đang định xốc anh dậy.
Cô nhắm nghiền mắt, nếu biết sớm hôm nay thế này thì cứ để cô uống chết cho rồi.
Hai nhân viên Hoàng Đình dìu Thẩm Tiên Phi đến trước mặt Tang Du, vừa định lên tiếng thì cô đã nói: “Đừng nói gì hết, theo tôi’.
Chương 44: Mật Mã
Thẩm Tiên Phi bị đẩy xuống ghế sau xe, đưa tay tháo cà vạt, lông mày nhíu chặt, anh nhắm nghiền mắt vẻ rất khó chịu.
Tang Du ngồi ở ghế phụ, bực bội nói: “Nếu anh muốn nôn thì nôn xong hẵng lên xe, anh mà dám nôn trên xe tôi, tôi sẽ ném thẳng anh xuống Trường Giang”.
Mãi cũng không thấy anh đáp lại, lão Ngô cười nhìn Tang Du hỏi: “Tiểu thư, đi đâu?”.
Gân trên trán như sắp vọt ra, Tang Du nghiến răng: “Hoa viên Minh Hồ Kim Sắc”.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, Tang Du day day huyệt thái dương. Tối nay cô uống không nhiều lắm nhưng không biết vì sao lồng ngực cứ thấy tưng tức, đều do cái tên đáng ghét kia đã cướp mất không khí trong xe. Bất giác, cô lại nhớ cảnh giao bôi ban nãy, và cả vòng tay ấy…
“Tiểu thư, đến rồi.”
Đã đến hoa viên Minh Hồ Kim Sắc nơi Thẩm Tiên Phi ở, lão Ngô nhắc nhở Tang Du đang ngồi thẫn thờ bên cạnh.
“Ồ…”, hoàn hồn lại, Tang Du quay đầu nhìn Thẩm Tiên Phi ở ghế sau, anh hơi mở mắt, mỉm cười với cô.
Tang Du thấy anh cười thì hơi giận dữ: “Phó tổng Thẩm, xin hỏi nhà anh ở đâu?”.
“… Ngôi nhà phía trước”, Thẩm Tiên Phi mệt mỏi đáp.
Lão Ngô lại lái xe tiến lên một chút.
“Hình như không phải nhà này, nhà trên nữa”, Thẩm Tiên Phi lại nói.
Lão Ngô lại tiếp tục lái xe.
Ước chừng lão Ngô lái xe quanh hoa viên gần hai mươi phút, cuối cùng Tang Du không kìm được, bảo ông dừng xe rồi quay lại, giận dữ trừng mắt với Thẩm Tiên Phi, quát to: “Thẩm Tiên Phi, rốt cuộc là ngôi nhà nào? Chúng ta đã đi xe ba vòng quanh hồ rồi, chẳng lẽ anh say đến nỗi nhà mình là căn nào cũng không nhớ được sao?”.
Khóe môi nhướn lên, Thẩm Tiên Phi ung dung nói: “Tôi uống nhiều quá, không mở nổi mắt. Lần trước chẳng phải tổng giám đốc Tang đã đến nhà tôi rồi đấy sao? Sao cũng không nhớ?”.
Anh lại còn nhắc đến chuyện thừa dịp cô uống say rồi kéo về nhà một cách không xấu hổ nữa chứ.
“Tại sao tôi phải nhớ nhà anh?”, Tang Du nổi giận trước đôi mắt sáng lấp lánh ấy, “Thẩm Tiên Phi, tôi cho anh mười giây, nếu không nhớ ra nhà anh là căn nào thì cút ngay xuống xe, tôi không rảnh chơi đùa với anh”.
Day day huỵêt thái dương, Thẩm Tiên Phi thở dài: “Phía trước, căn thứ ba”.
Nhìn ngoài cửa sổ, thấy ngôi nhà Thẩm Tiên Phi nói, Tang Du tức đến nỗi không thốt được lời nào, vì ngôi nhà ấy là căn đầu tiên mà ban đầu họ dừng lại.
Cuối cùng đã đến nơi, lão ngô dìu Thẩm Tiên Phi xuống xe.
Tang Du đưa ta a, nói với Thẩm Tiên Phi: “Thẻ vào cửa, chìa khóa”.
Thẩm Tiên Phi lừ đừ móc thẻ và chìa khóa đưa cho Tang Du. Đón lấy, Tang Du đi nhanh vào trong.
Vào thang máy, nhìn mật dãy chữ số, Tang Du do dự rồi bấm tầng mười tám, trong trí nhớ của cô thì nhà Thẩm Tiên Phi ở tầng mười tám.
Thẩm Tiên Phi đang tựa vách thang máy thấy thế thì cười khẽ: “Không ngờ cô vẫn nhớ nhà tôi ở tầng mười tám”.
Quay lưng lại, Tang Du cắn răng, chẳng buồn nói lại anh, chỉ muốn nhanh nhanh đưa anh về nhà, cô muốn về nghỉ sớm.
“Ding…”, cuối cùng cũng đến, Tang Du nhanh chóng ra khỏi thang máy, rẽ bên phải.
Thẩm Tiên Phi vừa ra khỏi thang máy, thấy thế mỉm cười, anh cũng cảm thấy vui vì cô không những nhớ số tầng mà còn nhớ cả nhà anh nằm ở đâu. Buông tay lão Ngô ra, anh nói nhỏ: “Cảm ơn, tôi tự đi được”.
Lão Ngô cười mờ ám: “Thẩm tiên sinh, lão Ngô không đưa về nữa. tôi xuống trước, phiền anh nói với tiều thư là tôi đợi ở dưới, g