i mình, lạnh nhạt hừ một tiếng: “Đúng là hôm nay mất sức”.Hắn đặt sách sang bên cạnh, tắt đèn, kéo chăn ra rồi chui vào. Tôi giật mình sợ hãi kêu lên oai oái: “Anh làm gì thế! Làm gì thế!”.“Ồn chết đi được”. Giọng hắn cuối cùng cũng mang theo chút tức giận, “Ngủ đi”.“Sao anh kéo chăn của tôi! Xê ra, xê ra!”.Hắn khẽ thở dài như đang nhẫn nại: “Chỉ có một cái chăn thôi”.Tôi im lặng: “Thế anh cách xa tôi ra chút đi… xa thêm nữa.. xa nữa…”.“Không đắp chăn được”.“…Được rồi”.Mãi đến nửa đêm mà tôi vẫn tỉnh như sáo, tôi nghĩ rằng số tiền thưởng gấp bốn đã không còn đủ để bù đắp cho số nơ-ron thần kinh đã chết của tôi, lúc nãy tôi phải đòi gấp ba mươi lần mới đúng.Sáng sớm hôm sau, khi tôi mơ màng màng thức dậy, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là một cặp lông mi vừa dày lại vừa dài. Dụi dụi mắt, cuối cùng một gương mặt đàn ông cũng xuất hiện trước mặt tôi một cách rõ ràng.Thầm than một tiếng, tôi biết mà, tôi biết mà, trai gái mà ngủ chung một giường thì làm sao còn tách bạch phân minh vào buổi sáng hôm sau được. Không cử động quá nhiều, tôi đẩy bàn tay ấm nóng đang đặt trên eo tôi của hắn ra.“Ừm”. Hắn khẽ hừ lên một tiếng, động tác của tôi thoáng khựng lại, ngước mắt lên nhìn hắn, hắn vẫn đang ngủ rất say, nhưng chân mày thì cau lại bất mãn, tôi đang có cảm giác cái mặt trẻ con hờn dỗi này của Tần Mạch buồn cười quá, thì bàn tay hắn chợt dùng thêm sức, nắm chặt lấy bờ eo tôi, một tiếng rên rỉ mờ ám buột ra không tự chủ được. Tôi định che miệng lại thì đã muộn rồi.Hắn càng cau mày chặt hơn, hơi thở loạn mấy nhịp, tôi đoán hắn sắp tỉnh rồi, vội vàng nhắm mắt lại giả vờ ngủ.Tư thế này tôi chẳng biết giải thích thế nào nữa.Chẳng mấy chốc, giường khẽ rung lên, tôi biết hắn đã hoàn toàn tỉnh táo, bèn chờ hắn bỏ tôi ra để đi đánh răng rửa mặt. Ai dè hắn không những không buông ra, mà bàn tay nóng ấm kia còn vuốt ve dọc lưng tôi. Hơi thở nóng bỏng ẩm ướt phả lên trên mặt tôi, càng lúc càng gần, chợt có thứ không biết tên đang từ từ chọc vào bụng tôi…Tôi cảm giác được rõ ràng rằng, lúc này mà không “tỉnh” thì sắp muộn mất.Mở choàng mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy như đá quý của hắn, tôi nói rành rọt: “Anh Tần, anh muốn làm gì?”.Dường như hắn có chút kinh ngạc khi đối diện với sự bình tĩnh của tôi, nhưng đã nhanh chóng ổn định lại: “Mới sáng sớm ra nhìn thấy trên giường mình có phụ nữ, cô nói xem?”.“Anh không say”.Hắn im lặng một lát, hình như giọng nói có ý cười đang bị nén xuống: “Nhưng cô đã bỏ ra không ít công sức mà”.Đôi mắt hắn hơi cong lên, tay lướt qua gương mặt tôi, dịu dàng như đối xử với người yêu của mình, rồi giơ tay ra trước mặt tôi: “Cô xem”.Tay hắn toàn là máu mũi của tôi.
CHƯƠNG 16
Mẹ kiếp… lại là máu mũi, Hà Tịch, chẳng phải chỉ là một tên đàn ông thôi sao? Rốt cuộc mày cô đơn trống vắng tới cỡ nào chứ!
Tôi cứng người, mặt mũi khó coi, lập tức bịt mũi lại, định giãy ra khỏi vòng ôm của hắn, chạy vào nhà vệ sinh.
Hơi thở của hắn nặng thêm, hắn chẳng những không thả tay ra mà còn ôm chặt hơn. Tôi phát cáu trừng mắt nhìn hắn, lại càng cựa quậy dữ dội hơn, muốn xem trò cười của người ta cũng không nên xem tận mặt như thế chứ.
Mắt Tần Mạch tối đi, cuối cùng không kìm được, nói: “Mới sáng ra, nếu cô muốn để bên ngoài nghe thấy tiếng động gì kỳ quái thì cứ giãy tiếp đi”.
Toàn thân tôi chợt cứng đơ, tôi nằm im một lát mới chửi ầm lên, vì bịt mũi nên khó tránh khỏi có giọng mũi: “Anh có vấn đề gì à! Với một đứa con gái máu chảy đầy mặt mà cũng sinh ra dục vọng được! Cái gì mà nếu tôi muốn, giờ rõ ràng là anh muốn cơ mà! Đồ cầm thú!”.
Tuy là nói như thế, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn nằm im.
Chẳng biết qua bao lâu, máu mũi của tôi đã ngừng chảy rồi mà hắn vẫn ôm lấy tôi như vậy.
“Còn chưa xong à?”. Chắc hôm qua anh cũng ăn nhiều thịt bò phải không!
Tôi vừa dứt lời, hắn bèn thả tay ra, động tác nhanh nhẹn như thể tôi đã làm nhiễu suy tưởng sâu xa của hắn vậy. Tôi trợn mắt nhìn hắn vẻ lạ lùng, lập tức trở mình xuống giường chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, tôi thay quần áo rồi xuống dưới nhà. Tần Mạch và bà Tần đã ngồi vào bàn ăn bữa sáng, tôi lên tiếng chào hỏi bà Tần, cầm miếng bánh mỳ lên đang chuẩn bị ăn thì bà Tần bỗng nhiên nói: “À thì… tuy tuổi trẻ là vốn liếng, nhưng mà, chuyện gì cũng nên làm từ từ thôi, thong thả chút”.
Tôi chớp mắt, không hiểu ý bà cho lắm, ngoảnh đầu nhìn Tần Mạch lại hoảng hốt bắt gặp nụ cười đang treo bên môi hắn, “Con biết rồi mẹ ạ”. Tôi nhíu mày không hiểu, nơi khóe mắt chợt trông thấy người giúp việc thu dọn phòng ốc đang ôm một đống ga giường đi xuống, vết máu lấm tấm trên đó, rõ ràng là kiệt tác của tôi…
Khóe miệng tôi giật giật, chỉ nháy mắt đã hiểu được ý của câu nói lúc nãy.
Nếu làm chuyện đó mà tới được mức kia thì… Đúng là nên chậm lại một chút.
Tôi hung dữ lườm Tần Mạch một cái, khổ nỗi không thể giải thích được, đành vùi đầu gặm bánh mỳ xả tức.
Bữa sáng pha lẫn chút xấu hổ cuối cùng cũng xong, ngồi trên xe Tần Mạch, tôi cười cười vẫy tay chào tạm biệt bà Tần trong sân, lạnh lùng quay mặt lại: “Căn hộ của anh sắp hoàn thiện rồi, hôm nay
