XtGem Forum catalog
Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Không Yêu Thì Biến (Cô nàng mạnh mẽ)

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325423

Bình chọn: 8.00/10/542 lượt.

ười cùng mỉm cười gật đầu lịch sự với nhau. Trong mắt tôi thì cái mỉm cười của hai người đều cứng đơ. Sau đó tôi hỏi Eric tại sao không tới nói chuyện luôn với cô đi, cô Hà có biết anh ấy đã nói gì không?”. Dịch Tình khuấy tách café, cười nói, “Đó là lần đầu tiên tôi trông thấy bộ dạng kém cỏi đến thế của Eric, anh ấy nói ‘Tôi sợ bị Hà Tịch đánh'”.Tôi cũng cong môi mỉm cười, sau đó ngửa đầu uống cạn cốc nước lọc trong tay: “Tôi sẽ không cảm ơn vì cô đã nói cho tôi biết những điều này”.“Đương nhiên là không rồi, nhưng sau này có người sẽ cảm ơn tôi thôi”.Tôi tiếp tục cười: “Tần Mạch cũng sẽ không cảm ơn cô, những ngày tháng sau này của anh ta cũng không chắc sẽ vì những lời ngày hôm nay mà tốt hơn được bao nhiêu”.Dịch Tình vẫn khuấy đều café, bình thản nói: “Cô Hà, sao cô không thử nghĩ, có lẽ đối với anh ấy, được ở bên cô đã là điều tuyệt vời nhất rồi”.Tôi cười cười, lặng lẽ xách đồ bỏ đi, tôi nghĩ thầm, hai người ở bên nhau là để hai bên cùng sống được tốt hơn, làm gì có tốt nhất chứ.“Cô Hà”. Dịch Tình cao giọng gọi tôi lại, “Không có chuyện tình nào có thể thuần khiết như trong truyện cổ tích, chỉ nắm tay nhau thôi đâu…”.“Tôi chưa bao giờ nói muốn thứ gì đó thuần khiết, thứ tôi muốn chỉ là chung thủy”.Dịch Tình ngẩn ngơ, rồi cười nói: “Trước khi tôi đến đây có tới bệnh viện thăm Eric, mấy hôm trước anh ấy bị xuất huyết dạ dày, vào bệnh viện làm phẫu thuật mất nửa đêm”.Tôi xách đống đồ đã mua, bỏ đi không ngoảnh đầu lại.Hôm sau về đến nhà vẫn chưa hết kỳ nghỉ phép, tôi cầm vài món đặc sản rồi đi tìm Trình Thần, đúng lúc Thẩm Hy Nhiên đã tới công ty, Trình Thần lại sắp tới bệnh viện kiểm tra thai nhi, tôi bèn đi cùng với chị đến bệnh viện. Chờ chị kiểm tra xong, tôi làm như lơ đễnh hỏi: “Lần trước chị gặp Tần Mạch chỗ nào thế”.Trình Thần ngẩn ra một lát rồi chợt cười nói: “Ở khu nội trú đằng kia, phòng số mấy ở tầng sáu ấy, ai da, sao mà chị nhớ rõ được”.Tôi lạnh lùng đựa mắt nhìn Trình Thần, chẳng được bao lâu, chị đã tự gãi gãi đầu khai ra: “Hà Tịch, sao càng ngày càng không đùa được với em thế, được rồi được rồi, ở phòng 634, tự em đi đi, chị phải về nhà cho bé nghe nhạc rồi”.Đứng trước cửa phòng bệnh của Tần Mạch, tôi đặt tay lên cửa khựng lại rất lâu vẫn không thể hạ quyết tâm đẩy cửa bước vào được.Cuối cùng lại là cô y tá ở bên trong đẩy xe ra, thấy tôi đứng ở cửa thì giật nảy mình, quan sát tôi bằng ánh mắt kỳ lạ mấy lượt. Tôi không chịu đựng nổi ánh mắt nghi ngờ như thế, cuối cùng vẫn ảo não đi vào phòng.Đóng cửa lại, trong phòng nhất thời chìm vào im lặng.Bước qua huyền quan, tôi thấy Tần Mạch đang nằm trên giường truyền dịch, sắc mặt tái nhợt, nhắm mắt nghỉ ngơi.Tôi không lên tiếng, hắn cũng không mở mắt ra, nói: “Thuốc đưa tới đã uống hết rồi, ra ngoài đi”.Tôi không nhúc nhích.Rất lâu không nghe thấy tiếng bước chân ra khỏi phòng, Tần Mạch cau mày mở mắt ra, rồi ngẩn người.Tôii kéo chiếc ghế ở bên giường hắn ra ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt đang ngơ ngẩn của hắn hồi lâu, “Được thôi, tôi có thể đi ra”.“Hà Tịch! Em đám!”.Vẫn là dọa dẫm ngang tàng, nhưng trong giọng nói ấy lại là sự hoảng loạn mà tôi chưa bao giờ nghe thấy.Tôi ngồi trên ghế, vẫn thản nhiên nhìn hắn, hắn nhìn chằm chằm tôi được một lát, thấy câu kia của tôi chỉ để dọa hắn, sắc mặt mới từ từ dịu xuống, hắn cựa quậy muốn ngồi dậy, môi cứ mấp máy như không biết nên nói gì, cuối cùng thấy sắc mặt không biết vui hay giận của tôi, hắn lại nuốt hết những lời ấy vào trong bụng.“Mấy hôm nay tôi tới Tam Á một chuyến”. Tôi nói, “Lúc về có gặp Dịch Tình, còn cả vị hôn phu của cô ta nữa”.Hắn lại quan sát tôi một hồi, mới chầm chậm đáp: “Em… Biết rồi sao?”.“Phải, tôi đã biết, nếu đó là những lời giải thích mà anh muốn nói với tôi”. Ánh mắt của tôi rơi lên mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch của hắn, “Thứ bảy tuần sau tôi còn phải đi xem mặt, lần này mẹ tìm được một người đàn ông rất được cho tôi, tôi nghĩ, nếu có thể thì sẽ ổn định với anh ta”.Bàn tay kia chậm rãi siết chặt, kim truyền cắm vào trong da thịt chắc làm hắn đau lắm.Ánh mắt vốn còn mang theo chút mong đợi chợt phủ đầy vẻ lo lắng.Tâm trạng đột nhiên vui vẻ hơn, tôi mỉm cười tươi tắn nói: “Cảm ơn anh vất vả trở về từ nước Mỹ xa xôi để chúc mừng hạnh phúc của tôi, cũng cảm ơn hai năm trước anh đã buông tay, Tần Mạch, anh làm rất tốt”.“Hà Tịch”. Hắn hạ giọng gọi tên tôi, “Đừng nói dỗi với tôi như thế”.“Sao anh biết là nói dỗi”. Tâm trạng của tôi cực kỳ tốt, “Không phải hai năm trước anh quyết định chia tay sao, không phải anh đã tính ở bên Dịch Tình hay bất cứ cô gái nào cũng được, kết hôn, rồi chung sống cả đời với họ, đương nhiên tôi cũng phải tìm một mối duyên mới mà cưới xin chứ. Trước đây anh đã tính toán con đường của chúng ta kỹ càng rồi thì chúng ta cứ đi theo con đường ấy thôi. Tần Mạch, với điều kiện bây giờ của anh, không có Dịch Tình thì cũng sẽ có rất nhiều cô gái vây quanh muốn có được anh. Mà tôi cũng có thể tìm được bến đỗ cho mình, thế không tốt sao?”.Sắc mặt Tần Mạch xanh mét, lồng ngực nhấp nhô, giận tới không còn tỉnh táo nữa, nhưng hắn không tìm được lời nào phản bác lạ