Polly po-cket
Kick Ta Đi! Thần Tình Yêu Cupid!

Kick Ta Đi! Thần Tình Yêu Cupid!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325170

Bình chọn: 9.5.00/10/517 lượt.

ốt! [^,_,^'>

Cuộc thảo luận lại lên đỉnh điểm. Ngoại ô Hà Nội thì nhiều vô kể, chỗ nào cũng đẹp, mà chỉ đi lượn xe thôi cũng đã có cảm giác vui vẻ rồi. Ngọc đưa ra ý kiến:

– Sao chúng ta không đi…Ái!

Bụng của ai đó bất chợt đau quằn quại, kéo theo cả một đám nữa chạy vào nhà vệ sinh. Vũ hét bằng giọng khàn khàn, lạc cả đi vì quá…:

– Nhà cậu có mấy phòng vệ sinh vậy?

“…Ba” Đức cười lăn cười bò, cảm thấy mình thật thông minh vì đã không ăn bánh que có độc

“Chết dẫm!!!!!!!!(>O<)” Vũ gào lên banừg một giọng oán thán vô biên, xô mạnh Tuấn ra “Cậu té đi, để tôi vào trước”

Tuấn nhễ nhại mồ hôi, hét không nổi:

“Lượn đi cho nước nó trong. Cậu ra ngoài vườn mà…, tôi sẽ…trong này”

Kế hoạch đi chơi hoàn mỹ là thế, vậy mà bị phá chỉ bằng một bé có nhiều bánh que, cũng có thể coi là số Đức cực kì đỏ

Anh ngồi gõ nhịp tay, nói với Giang:

- Lần sau đi chơi, tối nhất ta nên đi BMW

“Anh có BMW sao?”

“Ừ”

“Sao không nói sơm, làm em tưởng phải đi xe máy thật”

“Không phải em thích đi xe máy hơn ô tô sao?”

“Ai bảo anh thế? Em thích đi xe xịn, nếu là Citroen thì nhất quyết không đi, nhưng BMW thì hai tay đều giơ cao, giơ cả chân luôn ý chứ”

Đức nhìn Giang bằng ánh mắt khó tả

Nên nói gì đây?

Đúng là mấy người con gái!!!

*

Giang tung tăng về nhà bật máy, đó là khoảng 8h, sau khi xảy ra một mớ lằng nhằng và phè phỡn với nhau Do phòng trọ hoa đỏ mới sửa, nên cô được chuỷen đến khu khác, ở tầng hai. Thực ra tầng một chìm một nửa xuống đất, nên tầng hai cũng không cao lắm, nhưng với Giang là một cực hình.Cái con người, lười vận động, không biết từ lúc nào đã trở nên hủ bại, ham hố, suốt ngày game game, có ngày chết gục bên bàn máy tính cũng chẳng có gì lạ. Còn một người nữa cũng lên, nhung là để thoả mãn ham muốn tán gái

[Noname_SDS'>: Vk

[Lilithy_death'>: *sởn da gà* sao?

[Noname_SDS'>: Ck iu vk

[Lilithy_death'>: đừng ham hố, ng' ta có ny ruj

Đức đang làm một bản thống kê suy thoái kinh tế của các nước châu Âu những năm gần đây, nên không tránh khỏi việc suy nghĩ bị tách đôi ra và trở nên không nhạy bén. Nghe Giang chat thế, anh mới sực tỉnh, nhớ ra Giang chưa biết mình là ai. Đột nhiên anh nghĩ, nếu cô ấy biết thì sẽ hay biết nhường nào…

[Noname_SDS'>: Vk cho ck link mem mới đi. Cái đứa bạn em, gì mà Miki hay gì gì đó ấy. Bạn em phạm luật rồi, đang tán Rich ki rich chi kìa

Giang nhìn dòng chữ trên màn hình, thấy hết nói nổi với Ngọc Anh. Mãi nàng mới chơi Gun cùng, thế mà vừa chơi đã quyết tâm phá luật, hình như mới giận người yêu. Cô lăn ra giường, tìm cái túi xách

Waiting...

5ph

10ph

20ph

Đức giơ ngón tay gõ bàn liên tục, cảm thấy sốt ruột. Cô ấy có sao ko vậy? Ngủ gục, hay bị ám sát rồi. Tiện tay ấn buzz, đức gõ mạnh phím

[Noname_SDS'>: BUZZ

LILI!!!!!!!

Về phía Giang, cô nàng lục tung cái chuồng lợn lên vẫn không thấy cái túi đâu cả, hình như đi chơi bên nhà Đưc để quên rồi. Dù hai người đang yêu nhau, nhưng Đức có vẻ gì đó rất…khó hiểu, bí ẩn và khó nắm bắt, nên cô cũng hơi ngại. Quay lại nhìn màn hình chi chít buzz, Giang gõ lại một cách uể oải

[Lilithy_death'>: Haizzz…

[Noname_SDS'>: ???

[Llilithy_death'>: Để quên túi ở nhà ny rồi

[Noname_SDS'>: Vậy bây giờ định thế nào? Gọi cho anh ta ko?

Đức cảm thấy hí hửng khi nghĩ đến việc sẽ đến nhà Giang. Cô ấy chưa bao giờ nhờ anh đưa về nhà, lần này mượn cớ đưa đồ cho cô ấy có thể đường đường chính chính đến thăm cô ấy, lần sau còn có thể đưa cô ấy vè nhà. Anh gập sách, ngó quanh, chăm chú nhìn cái túi da màu nâu sưa nằm trên ghế sopha rồi tiện tai vớ. Cái móc điện thoại lúc lắc thò ra ngài, trrm cái bút chì màu xanh rêu có chữ : HHUONG GIANGH, chắc là của cô ấy thật

[Lilithy_death'>: Ko

Đức nắm cái túi trong tay chặt hơn, khẽ nhíu mày

[Noname_SDS'>: Sao chứ?

Phải, sao chứ?

[Lilithy_death'>: Ngại

Ngại? Anh nhíu mày sâu hơn, trông rất khó coi. Đã lâu thế rồi, anh cô gắng vì cô biết bao nhiêu lâu, sao cô ấy lại cứ giữ kẽ như vậy? Giống như coi anh là người ngoài - Đức cảm thấy hơi buồn, nghĩ

[Noname_SDS'>: Vậy bây giờ em định thế nào? Chờ cái túi bay về cho à?

Giang nằm lăn ra giường, những ngón tay mò phím. Đúng, tại sao mình lại cứ thế? Rõ ràng là đang yêu nhau được cơ mà

[Lilithy_death'>: Ước gì ck là anh ấy, hoặc anh ấy có khả năng ngoại cảm. Nếu thế, nhất định em sẽ không phải ngại thế này. Ck thì biết gì, ck có phải anh ấy đâu

Biết gì? Có phải anh ấy đâu? Đức đưa tay day chán, ngả ra đằng sau ghế. Cô ấy đúng là cái đồ, dù ko biết đi chăng nữa cũng làm nhưng mình bị tâm thần phân liệt không bằng (ko biết thì làm thế quái nào được?!!). Anh vớ cái túi, đứng dậy

[Noname_SDS'>: Ny ck bảo chồng đoán xem bây giờ cô ấy muốn ăn gì nhất. Nếu là vk, vk muốn ăn gì nào?

Giang đứng dậy, mở cửa sổ, trời hơi lạnh. Cô khẽ mỉm cười, gõ

[Lilithy_death'>: Nếu là kem thì thật tuyệt. Ngồi ăn ốc quê trên ban công, ha ha.

Đột nhiên Đức nhớ đến font chữ ẩn

[Noname_SDS'>: I LOVE YOU F OREVER. Hãy nhớ lấy những dòng này cho ck, đừng quên đấy nhá

[Lilithy_death '>: Nó có nghĩa là gì?

[Noname_SDS'>: Nếu một ngày vk nổi giận, lúc đây nhất định ck sẽ c