ẩng gương mặt đang nhễ nhại mồ hôi, khẽ mỉm cười. Anh nhạy bén nhận được tiểu xảo của cô, phóng túng để năng lượng của mình cuốn vào của cô.
Thân thế quấn quít, năng lượng hòa quyện, khiến cho hai người đạt đến mức hòa hợp mãnh liệt chưa từng có. Vào lúc lên đỉnh, Tô Di âm thầm mạnh hơn, năng lượng trường trong cơ thể không tính là đặc biệt mạnh mẽ, chỉ giống như thủy triều xâm nhập vào Mạnh Hi Tông —
Sau cảm giác bất ngờ nổ tung, đột nhiên Mạnh Hi Tông mở hai mắt ra, gần như mạnh mẽ ép trường năng lượng của Tô Di ngược ra ngoài.
Song, đã trễ.
Tô Di giống như bị một sức mạnh vô hình đẩy ra, thế nhưng cô lại né ra phía sau, lưng vào eo chạm vào tường.
Cô ngẩng đầu nhìn Mạnh Hi Tông.
Sau phút mê mang ngắn ngủi, gương mặt cô đau đớn.
Mạnh Hi Tông gần như nhào về phía trước, ôm chặt cô vào lòng “Bà xã, em…”
Tô Di ngơ ngác nhìn anh.
“Những thứ kia đều là thật ư?”
Nhưng trí nhớ chôn sâu trong trường năng lượng của anh, những hình ảnh em vô ý dò thám biết được. Tô Di ương ngạnh kiêu ngạo kia, Tô Di đau khổ khôn cùng kia.
Còn có một số thi thể tương tự như lần người máy tấn công trước đây.
Mạnh Hi Tông im lặng, hai tay siết chặt.
Toàn thân Tô Di sửng sờ, sau đó mạnh mẽ vùng vẫy muốn thoát ra. Anh ôm càng chặt hơn. Tô Di cáu lên, quát to trong lòng anh “Buông tay”
Đổi lấy chỉ là vòng tay anh càng siết chặt hơn nữa.
“Anh để cho em yên tĩnh một chút” Tô Di nhắm mắt lại, hít sâu một hơi “…. Hay em nên gọi anh là… Hình Diệu?”
Mạnh Hi Tông tái mặt.
———- BỔ SUNG THÊM ———-
104. KẾT CUỘC
Đây là lần đầu tiên Tô Di và Mạnh Hi Tông chia phòng để ngủ. Mà lần đầu tiên Mạnh Hi Tông lại đuối lý, không dám ép buộc cô.
Cô nhìn bầu trời sao ngoài cửa sổ mang theo tâm tình rất phức tạp.
Hận sao? Dường như cũng không quá quan trọng. Từ lúc anh bắt đầu hàng động “kiểm hàng” sỉ nhục cô, cô đã vừa yêu vừa hận anh.
Cho qua sao? Không được. Thậm chí anh đã giấu diếm cô lâu như vậy. Nếu không phải anh sơ xuất trong phút chốc, để lộ ra toàn bộ sự dối gạt của anh, thì gần như việc này đã thành công.
Tô Di lại nghĩ đến, những người xung quanh cô, có bao nhiêu người giúp anh gạt cô đây?
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Tô Di đã nhảy lên một chiếc máy bay chiến đấu Rắn hổ mang. Mạnh Hi Tông chỉ đứng trong phòng ngủ nhìn ra, không ngăn cản, cũng không tỏ thái độ gì. Điều này khiến Tô Di càng tức hơn.
Vậy mà anh lại không đuổi theo nói xin lỗi với mình.
Được rồi, thật ra hai người cũng ở đã ở bên nhau quá lâu, hơn cả tỷ năm rồi còn gì. Việc anh chủ động nói xin lỗi chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Mang theo một cảm giác đau buồn, lại có lẽ là vì chưa thích nghi kịp với thân thể mới này nên nôn nóng bất an. Tô Di khởi động Rắn hổ mang, trực tiếp thực hiện cú nhảy biến mất.
Tại tinh cầu Tự Do phồn vinh thịnh vượng, Tô Di đi trên những con đường quen thuộc, thậm chí có vài thanh niên trẻ tuổi đến bắt chuyện làm quen với cô.
Tô Di không thể không thừa nhận, cơ thể mới rất tốt. Đã lâu cô không cảm nhận được sức mạnh cơ thể, tốc độ nhanh nhẹn, còn có làn da mềm mại mịn màng còn hơn cả trước đây. Trước kia Tô Di nhìn thấy người máy cũng có phần sửng sốt ghê tởm. Nay nó thật sự xảy ra trên người mình, nhưng cô lại không thấy đáng ghét nữa.
Giấy thông hành của cô là cấp bậc cao nhất Liên Minh. Không hề có trở ngại nhỏ nào, cũng không kinh động bất cứ ai, cô nhanh chóng đi vào Phủ Thị Chính. Ngay ở gian phòng góc rẽ, cô đừng ngoài cửa thủy tinh, nhìn vị Phó Thị Trưởng trẻ tuổi đang ngồi ngay ngắn trước bàn, đôi mày chau lại trầm tư.
Mạnh Dao giống cha ở gương mặt kiên nghị, giống mẹ ở làn da trắng nõn. Không được xem là rất điển trai, nhưng lại rất ưa nhìn.
Tô Di đứng cạnh cửa, lẳng lặng nhìn con trai. Cô lại nghĩ đến thời điểm mới vừa có con, khi đó Mạnh Hi Tông sa sút. Cô lại mềm lòng.
Chắc anh là một người máy xui xẻo nhất trong hoàng tộc cơ giới rồi.
Đơn giản, chỉ vì anh yêu cô.
Có lẽ cô đã xuất thần quá lâu, ngài Phó Thị Trưởng ở trong phòng rốt cuộc không chịu đựng được nữa. Cậu ta đứng lên mở cửa, khoanh tay đứng nhìn người phụ nữ trẻ tuổi bằng mình ở trước mặt “Mẹ, mẹ nhìn đủ chưa vậy?”
Tô Di trợn to mắt nhìn cậu — Quả nhiên, con trai cũng biết. Hai cha con luôn luôn ăn ý, nên quyết định giấu diếm luôn cô mà.
“Dỗi đủ rồi thì về đi.” Mạnh Dao thở dài như ông cụ “Ba con cũng rất đáng thương! Mẹ vừa đi, ba đã đã gọi báo chúng con biết, kêu con chăm sóc ẹ. Mẹ à, dù sao mỗi lần cũng bị ba ăn hết sạch còn gì, đi về nhà đi.”
Tô Di tức giận, quay đầu bỏ đi.
Rắn hổ mang đáp xuống tinh cầu Dong Binh xa xôi.
Từng chiếc máy bay chiến đấu, như mây đen phủ đầy trên bầu trời không. Báo Săn và Rắn hổ mang chia thành hai phe, kịch liệt tấn công nhau. Tô Di đứng trên mặt đất của Bộ Chỉ Huy trong chốc lát, nụ cười nở trên môi.
Máy bay chiến đấu đáp xuống theo thứ tự, chiếc cuối cùng nhẹ nhàng nhanh nhạy dừng trước mặt Tô Di.
Một thiếu úy trẻ tuổi đứng trước mặt Tô Di, giọng nói bình thản “Có chuyện gì sao?”
Tô Di lẳng lặng quan sát cô gái.
Thiếu Úy cười “Thì ra lúc mẹ còn trẻ lại có dáng vẻ này.”
Tô Di cả giận “Mạnh Phạm,