khoác màu nâu hạt dẻ, cổ quàng một chiếc khăn len kẻ ca rô, đứng trong gió lạnh, trông rất phong độ, tôi bất giác cười. La Lợi chỉ gặp anh một lần đã nói anh là người không đơn giản, cũng chỉ có tôi ngu ngốc như con ủn ỉn mới nghĩ rằng anh thật sự là một người bình thường, nói cho cùng, vẫn là chưa được tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Nếu như là người như chị Vu thử xem, chắc chắn sẽ biết được, một người có khí chất, thần thái như thế này nhất định là có khí phách, không thể nào dễ dàng bị lừa được.
Mình không bằng người ta, bị thua cũng không oan ức lắm đâu.
“Em đừng hiểu lầm, anh chỉ đến để xem thử…”
“Thế thì, tôi có thể lên xe được chưa?”.
Lưu Thụy Căn ngẩn người ra, vội vàng nói: “Đương nhiên, đương nhiên!”.
Hình như anh nói mà không cần suy nghĩ, rồi anh chạy qua bên này trước, giúp tôi mở cửa xe ra, tôi lên xe, anh lại giúp tôi cài dây an toàn, khi anh cúi người qua đây, tôi không xúc động, trong lòng cũng không thổn thức nữa. Trước đây cả người tôi cứ căng cứng lên, tim đập nhanh, rồi tôi cứ luống ca luống cuống thế nào ấy, còn bây giờ, tôi không như thế nữa.
Cài xong dây an toàn, anh nhìn qua tôi, hình như có chút tổn thương, tôi làm ra vẻ như không nhìn thấy. Xe chạy đến Tử Kinh, bảo vệ chạy qua giúp tôi mở cửa xe, vừa bước qua khỏi cửa xoay, vị giám đốc ở bên kia sảnh tiếp tân vội vàng qua đón: “Chào anh Lưu.”
Vị giám đốc này tôi đã từng gặp khi đi với La Lợi qua đây rồi, tất cả những khách quen thường xuyên đến đây, cô ấy đều ra đón tiếp, lúc này đây cũng không nói lên thân phận của Lưu Thụy Căn không phải là hiển hách gì cho lắm, nhưng ít nhất cũng biết được, người ta thường xuyên đến đây.
Lưu Thụy Căn nhìn tôi, sau đó nói: “Phòng của tôi đã chuẩn bị xong rồi phải không?”.
“Xong rồi xong rồi, mời anh Lưu qua bên này.”
Người giám đốc đó vừa nói vừa lấy máy bộ đàm ra thông báo, khi bước vào phòng, ở đó đã có hai cô tiếp tân mặc áo xường xám đứng đó đợi rồi, chúng tôi vừa ngồi xuống, liền bắt đầu bưng ra nào là hạt dưa, hạt hạnh nhân, hạt dẻ cười, Lưu Thụy Căn giúp tôi chọn nước trái cây, rồi cho hai cô gái ra ngoài.
“Thực ra trước đây anh cũng đã muốn đưa em đến đây, nhưng mà cứ luôn cảm thấy chưa tiện lắm, không ngờ khi chúng ta ngồi ở đây lại là ở trong tình cảnh này.”
Lưu Thụy Căn thử thăm dò cất lời, tôi nhìn anh, không nói gì cả.
“Phiêu Phiêu, xin lỗi, vô cùng vô cùng xin lỗi, đáng lẽ anh nên nói sự thật với em sớm hơn, nhưng mà… anh cũng không tìm lí do ình nữa, nói tóm lại là cho anh xin lỗi. Có điều có việc này anh phải nói rõ với em, mặc dù anh lừa em, nhưng mà cho anh thanh minh một chút, từ đầu đến cuối anh không hề có ý định đùa cợt em. Anh qua lại với em với một ý định chân thành, cũng thật sự nghĩ rằng muốn kết hôn với em để cùng em đi nốt quãng đường còn lại của cuộc đời.”
Tôi lại nhìn anh: “Đồ đạc của tôi đâu?”.
“Xin lỗi, anh chưa thu dọn xong… Anh cố ý không thu dọn đấy, anh nghĩ rằng, chúng ta không thể chia tay như thế này được.”
“Lưu Thụy Căn… đây là tên của anh hả?”.
“… Đúng.”
“Ít nhất là anh cũng không lừa tôi cái này.”
“Anh xin…”
Lưu Thụy Căn còn định xin lỗi, nhưng mà tôi đã ngắt lời của anh: “Từ đầu đến cuối anh không nói với tôi là anh nghèo, cho nên, việc này nhiều nhất cũng chỉ là giấu giếm thôi, chứ không phải lừa gạt.”
Lưu Thụy Căn nhìn tôi, ánh mắt thâm sâu lại có chút ngạc nhiên, anh ngừng một lúc mới nói: “Việc đã xảy ra rồi anh không cách nào vãn hồi lại được, nhưng mà trong tương lai, trong tương lai anh nhất định sẽ không giấu giếm em bất cứ điều gì nữa. Anh không hứa là anh sẽ nói cho em hết mọi việc, nhưng mà nếu như việc gì em muốn biết, chỉ cần em hỏi anh, anh nhất định sẽ nói rõ cho em nghe.”
Anh nói một cách thành khẩn, tôi cũng tin tưởng là anh nói thật, cho dù bây giờ ở trong hoàn cảnh này, tôi cũng phải thừa nhận rằng, Lưu Thụy Căn, anh luôn là một người đàn ông. Mặc dù anh lừa tôi, còn lừa cả một vạn của tôi, nhưng mà nếu như tính toán lại cho kĩ, khi chúng tôi còn ở bên nhau, anh cũng đã chi tiêu gần mấy ngàn tệ, mà đối với một người như anh, một vạn có thể chỉ là một bữa ăn sáng. Nhưng, đó lại là tiền ăn ở sinh hoạt của tôi những nửa năm cơ đấy!
“Lưu Thụy Căn, cảm ơn anh.” Tôi chậm rãi trả lời, không thèm nhìn ánh mắt có thể nói là kinh ngạc của anh, “Thật sự cảm ơn anh, trước khi gặp anh, tôi chưa từng yêu lần nào, tôi chưa từng yêu ai, tôi không biết một người lại có thể thích một người nào khác mà không có cùng huyết thống với mình. Cảm ơn anh đã cho tôi cảm giác như thế, cảm hơn anh đã có tôi có được trải nghiệm này, cho dù cuối cùng chỉ là một cú lừa ngoạn mục, tôi cũng cần phải cảm ơn anh!”.
Nói rồi, tôi đứng dậy cúi người cảm ơn anh, sau đó quay người bước ra cửa.
“Phiêu Phiêu!”.
Anh kéo lấy tôi, tôi không quay đầu lại, “Xin anh, để cho tôi ra khỏi đây với lòng tự trọng.”
“Phiêu Phiêu…”
“Cảm ơn!”.
Nói rồi, tôi bước ra ngoài, tôi có thể cảm thấy được tay của anh trượt trên cánh tay tôi, tôi có thể cảm thấy hình như anh muốn cầm tay tôi chặt hơn, nhưng cuối cùng tôi vẫn rút ra được khỏi tay anh, đi thẳng ra n