vị gì trong miệng vào lúc này nhưng nhìn gương mặt nhăn nhó của nó có cảm giác nó đang nuốt nhầm một con bọ xít.– Bình tĩnh, bình tĩnh nào, các bạn! – Nó ấp úng (con bọ xít chắc chưa khạc ra được!), tay phác một cử chỉ mơ hồ như vẽ bùa, có lẽ muốn làm bọn con gái mất tập trung trong khi nó loay hoay nghĩ kế.– Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh? – Cúc Tần nóng nảy.– Đừng có mà quang quác lên! – Thọ gầm gừ – Các bạn có biết đi chơi với cô Hiền có một mối lợi to lớn lắm không?Tôi nhìn sững Thọ, chẳng biết thằng này sắp bịa ra chuyện gì. Chính tôi là đứa xúi cả bọn ghé tiệm thuốc bắc Xuân Lan Đường, có vì lợi lộc gì đâu, chẳng qua do ngại ngùng vì nghỉ tiết sinh vật của cô nhiều quá.Hòa và Sơn chắc cũng đang tự hỏi như tôi, hai đứa cắm mắt vào mặt thằng Thọ như ăngten đang dò sóng:– Lợi gì? – Cúc Tần hỏi lại, giọng nghi ngờ.– Lợi này rất là lớn! Lớn, lớn lắm! – Thọ vênh mặt bô bô, theo cái kiểu các tay quảng cáo thuốc cao – Chơi thân với cô, mai mốt đến thi học kỳ, cô sẽ cho tụi mình biết trước đề thi.Hóa ra Thọ lên giọng hách dịch vì nó nảy được lý do này. Nhưng mặt bọn con trai chưa kịp nở ra, Xí Muội đã gạt tay ngay một thùng nước lạnh:– Tụi này không cần!Nước lạnh còn khá. Cúc Tần hạ một câu khiến bốn chàng thi sĩ có cảm giác như bị ai liệng giày vào giữa mặt:– Ai lười học bài mới nghĩ ra trò ma giáo này!Lời lên án nhuốm mùi đạo đức của Cúc Tần kết thúc luôn buổi nói chuyện, tất nhiên theo cái cách không một đứa nào trong bốn đứa tôi ngờ tới.** *Nhưng lời đe dọa của các nàng thơ không phải là nguyên nhân thực sự khiến bọn tôi chấm dứt các cuộc dạo chơi với cô Hiền và cô Mười.– Con nè, – một hôm mẹ tôi kêu tôi lại, nghiêm mặt rầy – tụi con lớn xác rồi, mười bốn, mười lăm tuổi rồi, các cô giáo thì trẻ măng, tụi con đừng có rủ các cô đi chơi buổi tối nữa kẻo người ta xì xầm, tội nghiệp các cô!Năm đó tôi và thằng Hòa mười bốn. Sơn mười lăm. Thọ lớn nhất, mười bảy. Cô Mười hai mươi, cô Hiền hăm mốt. Nhưng khi đứng cạnh thì bọn tôi đứa nào cũng cao hơn hai cô giáo cả nửa cái đầu.Tất nhiên cô giáo vẫn là cô giáo, học trò vẫn là học trò. Hai cô thích đi chơi với bọn tôi vì tìm thấy ở đó những tình cảm ấm áp giúp cuộc sống ở thị trấn xa lạ bớt buồn tẻ và vô vị. Còn bọn tôi thân thiết với cô Hiền (và cô Mười) trước hết để tẩy xóa mặc cảm tội lỗi khi đồng lòng ghét bỏ môn sinh vật của cô, sau nữa vì cô xem tụi tôi như những nhà thơ xứng đáng để cô kết bạn chứ không phải là những đứa học trò hỉ mũi chưa sạch.Thoạt đầu tôi đã định ngoác miệng cãi lại mẹ tôi, định gân cổ phân bua, định nói với mẹ là thầy Khương đẹp trai dạy toán và giỏi bóng chuyền đang để ý cô Hiền, bằng chứng là bữa nào cô Hiền bị ốm hay vì lý do gì đó đột ngột nghỉ dạy bao giờ thầy Khương cũng tự động chui vô lớp cô Hiền tích cực ổn định trật tự để thầy hiệu trưởng khỏi phê bình cô về cái tội nghỉ dạy không báo trước. Tôi đã định kể lể như vậy nhưng khi mẹ tôi nói câu cuối cùng thì lòng tôi liền xìu xuống. Ờ, dù sao đi nữa tôi cũng không thể đi khắp thị trấn để rêu rao thầy Khương đang thích cô Hiền (nhưng không biết cô Hiền có thích lại hay không) để thiên hạ đừng bàn ra tán vào lung tung nữa.Tôi kể lại chuyện đó với Thọ, nó xuôi vai, rầu rĩ:– Mẹ tao cũng mới vừa la tao! Chả biết nhỏ Hạt Dưa mách lẻo những gì mà mẹ tao làm ầm!Mẹ thằng Sơn cũng quở trách y như mẹ tôi và mẹ thằng Thọ.Chỉ có mẹ thằng Hòa là không rầy con. Vì bà không hay biết gì. Nhà thằng Hòa ở tuốt dưới Chợ Được, ngày nào nó cũng đạp xe băng qua bãi cát trắng xóa và nóng hừng hực dài cả chục cây số để đến trường. Nó viện cớ nhà xa, thường xin ba mẹ ban đêm ở lại nhà tôi để sáng hôm sau đi học sớm.Dĩ nhiên ba mẹ nó bằng lòng ngay, không ai biết nó ở lại thị trấn vì ham vui, vì khoái đàn đúm với ba đứa tôi, khoái cái khoản tối tối cả bọn kéo nhau ra quán ngồi uống cà phê, khoe nhau những bài thơ mới làm và tập tành hút thuốc lá dưới sự chỉ bảo và cổ vũ của bậc đàn anh Lãnh Nguyệt Hàn.** *Trong bút nhóm Mặt Trời Khuya, Thọ là đứa đầu đàn, dù mặt nó rổ hoa mè. Vì nó là đứa lớn tuổi nhất, lại đang giữ chức vụ rất hách là trưởng ban báo chí của lớp và của trường.Nó thành lập bút nhóm, tự phong cho nó chức nhóm trưởng. Nó khuyến khích tôi, Hòa và Sơn chuyện tốt đẹp như sáng tác thơ văn lẫn chuyện chẳng hay ho chút nào là hút thuốc lá.Thoạt đầu, bốn đứa ngồi trong quán cà phê chỉ có nó phì phèo thuốc lá. Tôi đoán nó đánh cắp thuốc lá trong tiệm tạp hóa của mẹ nó và tập hút hai, ba năm năm nay rồi.Nó rít một hơi thuốc thật đẫy, phun khói qua lỗ mũi rồi nheo mắt nhìn ba đứa tôi với cái cách đang nhìn ba đứa con nít:– Thi sĩ là phải biết hút thuốc lá.Nó rao giảng:– Khói thuốc là giúp đầu óc ta ngất ngây, tâm hồn ta mơ mộng. Ta sẽ nhìn đời bằng đôi mắt ảo huyền và làm được khối thơ hay.– Ba tao cấm tao hút thuốc – Hòa chen ngang – Ba tao bảo ai hút thuốc sớm muộn gì cũng bị ho lao.Sơn phụ họa:– Thấy tao cầm điếu thuốc, ba tao sẽ đuổi tao ra khỏi nhà ngay tức khắc.– Ngu! – Thọ sầm mặt mắng ngay, nó nói nhanh như để bịt miệng tôi, là đứa mà nó biết chắc nếu không kịp ngăn lại thế nào tôi cũng