như vậy,ai muốn!”
Đường Dục Hàn giận đến muốn hộc máu,nhìn chằm chằm hắn nửa ngày trời sau mới bật ra một câu.
“Anh không phải lớn hơn chị dâu nhỏ 7 tuổi sao? Tại sao anh không tự chê mình già!”
Trác Thính Phong cùng Diêm Hạo Nam không chút khách khí cất tiếng cười to,ngay cả Hứa Lưu Liễm cũng nhịn không được che miệng len lén cười,đổi lại Lục Chu Việt hộc máu,ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Đường Dục Hàn,kết quả Đường Dục Hàn cũng ngăn không được bật cười.
Bọn họ lúc này đang trong bữa tiệc mừng sinh nhật của Manh Tiểu Ngãi,bọn người Đường Dục Hàn đặc biệt tới tham gia bữa tiệc này,ngay cả Diêm Hạo Nam lãnh khốc cũng không nhịn được vươn tay xoa lên gương mặt dịu dàng ôm Tiểu Ngải, Trác Thính Phong thì càng không cần phải nói.
Trác Thính Phong lợi dụng ưu thế ở gần,thường xuyên chạy đi xem Manh Tiểu Ngải,hơn nữa mỗi lần đều yêu thích không buông tay,làm Lục Chu Việt ghen tức mắng hắn háo sắc,ngay cả con đại ca cũng không bỏ qua.Sau hắn vừa trêu chọc khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng của Tiểu Ngải,sau đó cười nhìn Lục Chu Việt nói.
“Lão Đại,không sao,anh sợ con trai Đường Đường quá già,chờ ta sinh con trai,anh đem Tiểu Ngải gả cho con trai ta cũng tốt,số tuổi vừa lúc xấp xỉ, thanh mai trúc mã Kim Đồng Ngọc Nữ,một đôi làm người ta hâm mộ cỡ nào?”
Hắn vẫn đang sa vào trong tưởng tượng tốt đẹp,bên kia Đường Dục Hàn không chút khách khí giội cho hắn một chậu nước lạnh.
“Ơ,Tiểu Trác Tử,tại sao cậu dám khẳng định cậu sinh con trai? Lỡ như sinh con gái thì sao?”
Trác Thính Phong nghe nhất thời giận trừng ngược Đường Dục Hàn,nhưng một câu phản bác đều nói không ra,bởi vì Đường Dục Hàn nói rất có lý,hắn hiện tại quả thật không biết mình sau này sinh con là nam hay nữ.
Mà khi Đường Dục Hàn vừa nói xong,ngồi ở bọn họ bên cạnh xem Tô Thế Viên bỗng nhiên bị sặc rượu,ngay sau đó kịch liệt ho khan,bởi vì buổi tiệc mừng tuổi Manh Tiểu Ngải rất long trọng,cho nên ngay cả Tô Thế Viên cũng trở về.
Trác Thính Phong nhanh chóng không để ý đấu khẩu với Đường Dục Hàn,xoay người sang chỗ khác ân cần hỏi cô.
“Em không sao chứ?”
“Không có chuyện gì. . . . . .”
Tô Thế Viên có chút chật vật lắc đầu,nhìn cũng không nhìn hắn che miệng đi ra ngoài,Trác Thính Phong khuôn mặt đau lòng,hắn dĩ nhiên không biết Đường Dục Hàn vô tâm nói một câu,vô tình đâm trúng tim cô.
Đến cuối cùng Lục Chu Việt bởi vì rất vui nên uống say,Đường Dục Hàn cùng Trác Thính Phong cũng say không nhẹ,cho nên đến cuối cùng là Hạ Vi Lương đưa Lục Chu Việt cùng Hứa Lưu Liễm về nhà.
Manh Tiểu Ngải đã ngủ,Hứa Lưu Liễm chỉ chuyên tâm chăm sóc mình hắn,mặc dù cô không thích hắn uống rượu,nhưng hôm nay trường hợp này cô biết hắn rất vui,cho nên không trách hắn.Hắn say khướt nằm ngửa trên mặt giường lớn,mặc dù say nhưng vẫn có thể thấy rõ khóe miệng hắn cong lên,khuôn mặt cô cũng dịu đi.
Chương 257: Nồng Tình Mật Ý
Nhẹ tay cỡi từng lớp từng lớp trên quần áo hắn,vớ, cà vạt,áo sơ mi,quần,cô lẳng lặng làm tất cả,hắn làm cho cô nhiều việc như vậy cô tình nguyện làm tất cả cho hắn..
Thật vất vả cởi sạch sẽ,cô có chút đỏ mặt vội vàng cầm chăn phủ lên người hắn,cả quá trình vừa rồi mặt cô thật nóng,nhìn từng tất cơ thể cường tráng lộ ra dưới bàn tay cô,cô thậm chí có loại cảm giác cả người nóng miệng lưỡi đắng khô.
Vội vã đứng dậy cầm lấy quần áo hắn treo vào trong tủ,vừa mới xoay người đã thấy hắn trở mình,mơ mơ màng màng đưa tay sờ bên cạnh giường,đoán chừng phát hiện cô không có ở bên cạnh,cho nên hắn gấp đến độ thoáng cái từ trên giường ngồi dậy,vẻ mặt kinh hoảng lớn tiếng hô.
“Lưu Liễm ——”
Nhưng vì say nên ngã lại trên giường lớn,hắn liều mạng vùng vẫy muốn ngồi dậy,nhưng cả người vô lực chỉ có thể không ngừng lẩm bẩm.
“Lưu Liễm? Lưu Liễm,em đang ở đâu ?”
Hứa Lưu Liễm đứng cạnh tủ treo quần áo nhìn dáng vẻ hắn lo lắng tìm cô,đột nhiên cảm giác được đầu mũi chua xót vội vàng giơ tay lên che miệng,sau đó vội vàng chạy tới nắm tay hắn, có chút nghẹn ngào nói.
“Em ở đây,em ở đây”
Hắn không nói hai lời trực tiếp kéo cô lôi xuống trước ngực,ôm thật chặc,sau đó đầu tựa vào cổ cô bất lực lẩm bẩm.
“Lưu Liễm Lưu Liễm. . . . . .”
“Anh thừa nhận anh hiện tại rất vui vẻ,có bà xã xinh đẹp,có con gái đáng yêu cũng có sự nghiệp của mình,nhưng có đôi khi anh lại sợ,anh sợ hạnh phúc này có một ngày rời xa anh,anh sợ em cùng Tiểu Ngải sẽ rời xa anh,anh sợ ——”
Hắn ôm cô có chút bất lực nức nở.
Cô nghe cảm thấy trong lòng rất đau,nước mắt thoáng cái chảy xuống,cô không biết hắn tại sao nói những lời này,có lẽ sau khi say nói lời thật lòng,nhưng cô cũng biết hắn sở dĩ có suy nghĩ đấy,bởi vì hắn không dễ dàng có những thức trước mắt,bởi vì quá quan tâm cho nên cũng rất sợ mất đi.
Cô và hắn đôi khi cũng có suy nghĩ sợ mất đi đối phương,cho nên cô hiện tại duy nhất có thể làm là ôm lại hắn,tiến đến lỗ tai hắn nhẹ giọng nói lời thề của mình.
“Không đâu!Em sẽ không rời khỏi anh,Tiểu Ngải cũng sẽ không,chúng em vẫn ở bên cạnh anh,chúng ta vĩnh viễn hạnh phúc ở chung cùng nhau!”
Lời cô vừa nói ra,hắn một lúc sau cũng không có động tĩnh,nhưng cô cảm thấy cần cổ ẩm ướt,cô biết
