hiếc Porsche tăng tốc.
Tới nơi, anh dừng xe, dứt khoát lôi cô vào trong.
-“Đi đâu?”
-“Đăng ký kết hôn chứ đi đâu?”
-“Cái gì?”
-“Đi theo anh, nhanh lên…”
Anh hứng khởi, cô phát choáng.
-“Em có mang giấy tờ gì đâu?”
-“Anh mang hết rồi!”
-“Hả, anh đang ép hôn hả? Anh không hỏi ý kiến em gì cả?”
-“Rõ là anh hỏi lúc nãy …”
-“Đấy là anh lừa em!”
Nguyệt bực, Phong sốt ruột.
-“Thế được rồi, bây giờ anh hỏi, em có nguyện ý đi vào đây đăng kí kết hôn với anh không? Cho em 30 giây suy nghĩ…Bắt đầu…”
-“…”
-“Hết giờ!”
-“Em không đồng ý…nói cho anh biết, không bao giờ…”
Ai đó bực bội, ai đó bế hẳn người kia lên, mặc cho cô ấm ức.
-“Em bảo em không nguyện ý đi vào thì giờ anh bế em còn gì?”
-“Vũ Huỳnh Phong…anh đểu…ghét anh…”
Nguyệt la hét một lúc, vào trong, thấy mọi người nhìn mình thì xấu hổ không nói gì nữa. Tên đểu giả kia vẫn cứ giữ chặt lấy cô, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đăng ký kết hôn với hắn!!!
…..
Lúc về, Phong rất phấn khởi, anh bảo.
-“Cuối cùng cô Nguyệt cũng là vợ anh Phong rồi. Thế bao giờ mình tổ chức hôn lễ hả bà xã?”
-“Em không biết, nhưng chưa phải lúc này…”
-“Thôi mà, đừng giận, anh xin lỗi, muốn bao giờ thì nói cho anh biết?”
-“Em đã hứa với Nguyệt Anh, bọn em sẽ cưới cùng một ngày…”
-“Không thể nào…”
Hà Nguyệt Dương giờ mới nhớ, vết thương trong lòng anh, là rất sâu…từ đó tới giờ, anh chưa hề vào thăm Nguyệt Anh, hình như vẫn còn hận nó.
-“Anh nghĩ thoáng ra tý đi, chả nhẽ anh muốn cả đời tránh mặt nó, nó là em gái em đấy!”
-“Kể cả có thế, thì cũng không thể trong ngày anh hạnh phúc nhất, vả lại, Hà Nguyệt Anh, biết bao giờ cho khỏi bệnh? Biết bao giờ nó lấy chồng, chả nhẽ cả đời nó không khỏi bệnh, chúng ta cũng đợi…”
-“Đúng vậy, nó không tổ chức đám cưới, em cũng không tổ chức!”
-“Em vô lý!”
Cô không hề biết, nếu như có ai đó làm việc có lỗi với Phong, anh có thể sẽ bỏ qua. Nhưng đằng này, vì người ta mà người anh yêu nhất, chịu bao nhiêu khổ cực…anh…không có cách nào tha thứ.
-“Còn anh thì sống ích kỉ quá đấy!”
Nguyệt Dương nói, có lẽ cộng thêm vụ đăng kí kết hôn lúc nãy, cô có phần nóng tính.
-“Lẽ nào em không hiểu? Anh biết anh cũng có lỗi, nhưng cứ nhìn thấy nó, anh lại nhớ tới những tháng ngày em khổ sở, tới đám cháy ấy, tới đợt em sống thực vật…Anh. Không. Thể.”
-“Vậy thì đừng lấy em nữa!”
-“Hà Nguyệt Dương, em nói thật?”
-“Phải!”
-“Nghiêm túc? Em nghĩ kĩ chưa? Chỉ vì anh không muốn tổ chức đám cưới của mình cùng ngày với đám cưới của Nguyệt Anh?”
-“Đúng vậy!”
-“Thì ra là anh không quan trọng tới thế? Vậy mà anh cứ tưởng…”
Cánh cửa phòng đóng một cách tức tối. Anh bỏ đi, mấy ngày sau không hề về nhà. Có lẽ, Phong đợi một lời an ủi từ Nguyệt, mà cô cũng ương bướng, nhất định không nói.
Thi thoảng, anh ghé qua nhà, lấy đồ, họ nhìn nhau, lạnh nhạt bước qua nhau, người lên gác, người về công ty, chiến tranh lạnh kéo dài thật lâu, mấy người thân quen, ai cũng biết, mà không ai khuyên được hai kẻ cứng đầu.
Sau đó, Phong vì quá nhớ Nguyệt, đành đầu hàng đi tới Viện Toán, đứng ngoài cổng, thấy cô nói chuyện với đồng nghiệp nam, tay lại không đeo nhẫn, ai đó tức tối bỏ đi.
Hà Nguyệt Dương về nhà, thấy ông xã ngồi lẳng lặng trên giường, người anh gầy quá, lòng cô xót. Thực sự cô nhớ anh lắm, cô còn có chuyện vui muốn báo anh nữa, cô ngồi xuống, nhẹ ôm lấy anh.
Phong đẩy cô ra, giọng buồn buồn:
-“Em giả tạo…bao ngày qua, tôi tự hỏi sao em lại không gọi cho tôi lấy một cú điện thoại, hóa ra là em có người mới…tâm sự với nhau vui nhỉ, còn chẳng thèm đeo nhẫn…định cho hắn ta cơ hội sao?”
Nguyệt máu nóng dồn lên tới đỉnh đầu, quát:
-“Anh chả hiểu cái gì cả…Toàn vớ vẩn, thôi anh biến đi, tôi chẳng muốn nhìn thấy anh làm gì nữa…”
-“Em…nói với tôi thì hùng hổ, nói với hắn thì ngọt ngào?”
-“Anh…ghen mù quáng, đúng là tức không chịu được mà…”
-“Được, tôi đi, cho em thoải mái!”
Ai đó bực, đùng đùng định bỏ đi. Ai ngờ người trước mặt anh, người mà anh còn đang rất giận, cô mệt mỏi ngã xuống, ngất lịm.
Cả người anh căng cứng, hoảng loạn, vội vàng ôm lấy cô tới bệnh viện.
…..
Anh đã sợ hãi và hối hận. Nguyệt Dương, dạo gần đây, anh đều không ở bên cạnh chăm sóc cô, nếu hôm nay, Nguyệt làm sao, e rằng anh cả đời không thể tha thứ cho bản thân mình.
Bác sĩ bước ra, ai đó nín thở.
-“Không sao, chỉ là mệt mỏi stress quá thôi, thai nhi không ảnh hưởng, nghỉ ngơi tý rồi cho về nhà tẩm bổ là được…”
-“Bác sĩ…bác sĩ bảo sao cơ ạ?”
Giọng anh run rẩy.
-“Có thai…ba tháng rồi…anh là bạn hả? Hay là cha lũ trẻ mà lại không biết?”
-“Lũ trẻ…”
-“Song thai, ơ hay cái anh này?”
Một giọt nước mắt chảy, nước mắt của hạnh phúc. Ai đó vội vàng chạy vào với bà xã.
Nguyệt Dương đã tỉnh, nhưng chắc còn buồn vì anh lắm, Phong cũng biết điều, chẳng dám nói nhiều, nhờ người làm thủ tục xuất viện rồi đưa cô về.
Nguyệt nằm quay về phía tường, im lặng.
Phong ân hận, nắm tay Nguyệt, thủ thỉ.
-“Xin lỗi…anh xin lỗi…”
-“…”
-“Anh vô tâm quá, làm ba mẹ con khổ rồi…”
-“…”
-“Nguyệt, đừng thế, từ giờ em nói gì anh cũng nghe mà…anh xin lỗi…”
-“…”
-“Anh nghĩ rồi, chúng ta sẽ tổ chức đá